Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 629: Đại Thủ Bút



Chương 629: Đại Thủ Bút

----------------------

Nhìn vào ánh mắt sáng ngời của những quý bà ở đây, toàn thân Lý Dịch không khỏi dựng tóc gáy, giống như bị một, không, giống như bị một đám sói đói nhìn chằm chằm.

Hắn cảm thấy mình dường như đã làm một chuyện rất ngu xuẩn, hắn đã đánh giá thấp sức hấp dẫn của những thứ đồ sáng lóng lánh đối với nữ tử.

Hắn quay đầu nhìn Lý Hiên, sắc mặt nghiêm nghị nói.

- Ba, hai, một, chuẩn bị...

Lý Hiên nhìn hắn với vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, hỏi.

- Cái gì, ngươi định làm gì thế?

- Chạy!

Một chữ phát ra sau cùng, người Lý Dịch sớm đã không còn chỗ cũ, ngoài cửa chỉ thấy một cái bóng nhấp nháy rồi không thấy tăm hơi.

Rốt cuộc cũng ý thức được có chỗ nào đó không đúng, Lý Hiên muốn chạy trốn nhưng còn chưa kịp bước một bước, cánh tay hắn đã bị người khác níu lại, sau đó hắn bị kéo về sau.

Vô số bóng dáng uyển chuyển bắt đầu vây hắn ta vào giữa, các loại mùi thơm tiến vào kích thích khứu giác hắn.

- Thế tử Lý Hiên, đó là gì vậy...

- Ta, ta không biết.

Sắc mặt của Lý Hiên trở nên trắng bệch, giọng hắn run rẩy nói.

- Ngươi thân với Lý Bá Tước, làm sao lại không biết?

- Đúng vậy, thế tử điện hạ, ngài hãy trung thực đi!

Những giọng nói thanh thúy, êm tai tràn ngập vây quanh hắn.

Sắc mặt Lý Hiên càng thêm tái nhợt, hắn nói lắp bắp:

- Ta...ta thực sự không biết...

Bên cạnh hắn có âm thanh thở dài.

- Thế tử điện hạ nếu đã không muốn nói vậy tỷ muội bọn ta cũng nên đi thôi.

Đám người đang chen chúc cứ thế rời đi, cùng lúc đó có một bộ phận người chuyển ánh mắt đến Vĩnh Ninh cùng Thọ Ninh.

Một hơi chạy ra khỏi Thần Lộ Điện, Lý Dịch mới dừng lại, hắn ngồi lên một chỗ trên bậc thang mà thở dốc.

Phát tài, lần này tuyệt đối phát tài, xem ra bất kể hiện đại hay cổ đại, những đồ vật lập loè, tỏa sáng vẫn luôn được các nữ nhân truy tìm và yêu quý, đồ trang sức thủy tinh này tuyệt đối không sợ không bán được, không bao lâu nữa nó sẽ khiến thị trường châu báu của Cảnh Quốc sẽ bị phá hủy hoàn toàn.

Không có những món đồ trang sức lưu ly trân quý, ngươi dám nói mình là tiểu thư danh viện, là thiên kim?

Đương nhiên, sự phá hư cân bằng này cũng chỉ tạm thời.

Chờ đến khi cửa hàng châu báu lớn nhất của Cảnh Quốc thua thiệt đủ tiền thì nghề này sẽ một lần nữa sẽ trở lại trạng thái trước đó.

Dù sao, hạt cát đốt ra đồ vật, nếu có thể tiếp tục kiếm được tiền thì toàn bộ Cảnh Quốc thậm chí toàn bộ thế giới sẽ không phải trở nên hỗn loạn?

Đương nhiên, trước tiên là Tề Quốc, Triệu Quốc cùng các quốc gia khác ta cũng cần phải cử người tới đó.

Nghỉ ngơi một lát, hơi thở của Lý Dịch dần dần trở nên bình tĩnh lại, nếu suy nghĩ ở góc độ khác thì mặc dù tình huống vừa rồi tuy nguy hiểm nhưng lại có thể khiến những nữ nhân kia sinh ra tâm lý tò mò, sau đó chỉ cần họ trợ giúp một phen thì công tác chuẩn bị đã được tiến hành gần hoàn thiện.

Ngẫm lại dáng vẻ vừa rồi của những nữ nhân vừa nãy, thật đáng sợ, nếu không phải hai người họ vừa rồi chạy nhanh...

Lý Dịch xoay người, chợt hắn phát hiện có chỗ nào đó không đúng.

Hắn chỉ ở nơi này suy nghĩ hồi lâu mới nhìn thấy một bóng người thất tha thất thểu đi ra từ Thần Lộ Điện.

Nhìn thấy búi tóc của Lý Hiên tán loạn, quần áo không chỉnh tề, một tay áo của hắn thậm chí bị kéo hơn phân nửa, đang thất hồn lạc phách từ nơi không xa đi tới khiến Lý Dịch giật mình.

- Ngươi như thế này là sao, chẳng lẽ ngươi...

Hắn liếc nhìn về phía kia, sốc tột độ nói:

- Chẳng lẽ những danh viện ở kinh đô cởi mở đến nỗi ngang nhiên chà đạp ngươi ra thành dạng này?

Nghĩ đến cảnh vừa nãy mình bị hơn mười vị phụ nữ đã lập gia đình chà đạp, từ trên xuống dưới đều đã bị sờ qua một lần, Lý Hiên nhìn Lý Dịch với ánh mắt tuyệt vọng , nói:

- Hạt châu vừa rồi, ta muốn mười cái như thế!

- Đều cho ngươi, đều cho ngươi hết.

Lý Dịch vẫy tay nói.

- Lúc nào muốn hãy trực tiếp đến nhà cha vợ ngươi, muốn cầm bao nhiêu thì cầm bấy nhiêu...

Vương gia có thể sẽ tham gia chuyện làm ăn này nên Lý Hiên tốt nhất đừng nên trêu chọc.

Trừ triều đình hoặc những siêu cấp môn phiệt thế gia, đồng thời đắc tội với nhiều quyền quý trong kinh như vậy, không có mấy gia tộc lại có thể chịu đựng.

Hắn lấy ra từ trong ngực một cuốn sách dày sau đó ném qua cho Lý Hiên rồi nói:

- Cho ngươi.

- Gì đây?

Lý Hiên tiện tay tiếp nhận.

- Về nhà từ từ mà xem đi.

Lý Dịch vẫy vẫy tay, quay người đi về hướng bên ngoài cung điện, trước khi rời khỏi, trong nhà còn có canh hầm, tính toán giờ này mình về là vừa vặn.

Cho đến khi bóng dáng Lý Dịch biến mất, Lý Hiên còn kinh ngạc đứng tại chỗ, hắn lật qua lại quyển sách “nguyên lý khoa học” trong tay, rất nhiều mô hình thí nghiệm đã khắc họa ra trong tâm trí hắn, hơi thở bỗng trở nên dồn dập, hai mắt sáng lên….

Trưởng công chúa điện hạ của Cảnh Quốc vừa mới trải qua sinh nhật mười chín tuổi, một công chúa mười chín tuổi còn chưa được gả đi, điều này là việc rất hiếm thấy trong lịch sử.

Có điều trong triều có vô số đại thần hay ngự sử, ngôn quan lại không ai có ý kiến gì về chuyện này.

Kinh đô cùng một số châu phủ gần đó, thời gian để nữ tử thành hôn đã trì hoãn ba năm so với năm trước, những đại cô nương qua tuổi mười sáu còn chưa thành hôn sẽ bị mọi người cho rằng không thể gả đi được. Mặt khác là chính sách quốc gia, bởi vì đại bộ phận của kinh đô là gia đình đều nghèo khó, giờ đều dựa vào đôi vai của nữ tử mới có thể chống đỡ.

Trước kia những người nông dân chỉ ngóng nhìn có được con trai, bây giờ mỗi ngày họ đều than thở, lúc trước vì sao lại không sinh thêm hai cô con gái, như thế có thể đưa các nàng gửi đến xưởng của công chúa điện hạ, Vương lão nhị, tên gia hoả kia, đời trước không biết tích được đức gì mà cả hai nữ nhi đều làm tại xưởng chế tác của công chúa điện hạ, bao nhiêu tháng nay trong nhà họ cứ đổi mới một lần lại một lần, họ cứ khoe khoang cả ngày.

Việc này còn chưa là gì, trong nhà bụng bà lại nhô lên, theo lời của lão đại phu què chân nói, lần này tám chín phần mười là con trai, cũng bởi vì câu nói này nên trước kia nghèo không tưởng tượng ra được, Vương lão nhị được mệnh danh keo kiệt thế mà lại có thể mở tiệc cả ba ngày trong nhà mình.

Đương nhiên, mọi người ăn uống trong suốt ba ngày nhưng cũng không có ai đi nói cho hắn biết rằng vị lão đại phu kia sở dĩ bị què chân cũng do hắn đi nói vớ vẩn nên mới bị người ta đánh què.

Dù chưa ai từng gặp mặt công chúa điện hạ, nhưng những nông hộ tràn ngập cảm kích bởi vì chính công chúa điện hạ đã cho họ một con đường sống, mà đối với quan viên quyền quý, họ càng thêm quan tâm khi nghe nói trong buổi yến tiệc sinh nhật trưởng công chúa hôm đó, có người đã tặng cho nàng tượng lưu ly cao hai thước, không biết có phải thật hay không.

Lưu ly vốn rất hiếm thấy, đừng nói chi lưu ly làm thành pho tượng lớn như vậy, thủ bút của người tặng cũng quá lớn.

Về sau mới biết, người đưa món trọng lễ kia cho công chúa điện hạ chính là vị Lý Bá Tước mà họ thường xuyên nghe đến.

Chưa kịp nghi ngờ hắn từ nơi nào mà có thể đạt được dạng bảo bối này, Hàn Sơn Tự đã cho những tín đồ cúng bái thưởng thức một tượng Quan Âm lưu ly, điều này gây nên một đề tài thảo luận khác tại kinh đô.

Lưu ly hiếm thấy, hiếm đến nỗi ngay cả các quyền quý đều chưa từng gặp qua, càng đừng nói chi tượng lưu ly lớn như vậy, pho tượng của công chúa điện hạ không thể nhìn thấy, nhưng có thể chính mắt thấy được tượng Quan Âm ở Hàn Sơn Tự.

Trong một khoảng thời gian, mỗi ngày đều có người người nối liền không dứt tiến về Hàn Sơn Tự để có thể được tận mắt chứng kiến bức tượng lưu ly, vậy nên hương hỏa trong chùa gần đây cũng nhiều lên không ít, danh tiếng có một không hai, danh tiếng bao phủ tất cả chùa miếu phụ cận ở kinh đô, bao gồm cả Pháp Hoa Tự.

Sau khi đương kim thiên tử đích thân đề bốn chữ lớn “Phật môn thánh địa” cho Hàn Sơn Tự ở phía trên, cuối cùng cũng khiến các chùa miếu khác không thể ngồi yên.

Nói đến chùa miếu, quan trọng nhất là gì, đương nhiên là tín đồ, là hương hỏa, mọi người đều tranh giành để chùa mình càng có nhiều tín đồ, chuyện khác đều nhỏ nhặt, không nghĩ tới lão lừa trọc bên trong Hàn Sơn Tự thế mà lại lấy đại sát khí như tượng Quan Âm lưu ly ra ngoài, lưu ly là cái gì, một trong bảy bảo vật của Phật môn, vì vậy, tượng lưu ly lớn như vậy được đặt trong đó như một lợi khí hấp dẫn các tín đồ hướng tới.

- Không được, nếu tiếp tục như vậy nữa thì Pháp Hoa Tự của ta sợ là sẽ bị Hàn Sơn Tự áp chế hoàn toàn!

- Tra, phải điều tra ra, Hàn Sơn Tự đạt được tượng lưu ly kia từ chỗ nào!

- Phái các tín đồ trung thành đi Hàn Sơn Tự nghe ngóng, tuyệt đối không thể ngồi chờ chết!

Một số chùa miếu trứ danh ở kinh đô ngày thường thì trang nghiêm, đại đức cao tăng nổi tiếng ở bên ngoài giờ phút này biểu hiện trên mặt đều vô cùng vội vàng...

Bạn cần đăng nhập để bình luận