Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 803: Nhanh Chóng Giấu Thiếu Gia Đi!





Chương 803: Nhanh Chóng Giấu Thiếu Gia Đi!





----------------------

Mấy ngày gần đây, Kinh Thành Lệnh Lưu Đại Hữu vô cùng bận rộn, công vụ không dứt, mỗi ngày một nắng hai sương, thường xuyên bận đến đêm hôm khuya khoắt, đầu vừa chạm gối đã ngủ ngay, khiến cho chính thê và tiểu thiếp oán trách rất nhiều.

Đối với ánh mắt u oán của các nàng, hắn cũng chỉ có thể giả vờ như không thấy, mấy thư viện Kinh Đô còn đang trong thời gian khua chuông gõ mõ chuẩn bị, đợi đến khi công tác chuẩn bị hoàn tất thì lại phải đối mặt với vấn đề tuyển nhận học sinh, công chúa điện hạ đã giao chuyện này cho hắn, hắn tự nhiên phải ứng phó toàn lực.

Bây giờ bệ hạ lui về hậu trường, trưởng công chúa tạm thời nắm giữ triều chính, Lưu Đại Hữu hắn nhiều một phần tiên cơ so với đại đa số quan viên trong triều. Dù sao thì với thân phận ban đầu là Huyện lệnh An Khê, cộng với những hành động sau khi đến kinh đô đã làm trên người hắn dán nhãn trưởng công chúa từ lâu, bằng không thì loại chuyện có thể vớt được công lao to lớn như chuẩn bị thư viện này cũng sẽ không rơi xuống đầu hắn.

Cũng may từ lúc trưởng công chúa chấp chính đến nay, sóng gió trong triều biến ảo bất ngờ, nhất thời rất nhiều người không mò rõ tình thế cũng khiến cho Kinh Đô yên ổn rất nhiều, không có nhiều việc vụn vặt làm phiền hắn, để hắn có thể toàn tâm toàn ý cho việc chuẩn bị thư viện.

- Đại nhân.

Huyện nha Triệu bộ đầu gõ cửa, từ ngoài đi vào đứng dưới đường, cung kính chắp tay chào hỏi Lưu Huyện lệnh.

- Chuyện gì?

Lưu huyện lệnh liếc nhìn hắn một cái, hỏi:

- Chẳng lẽ lại có vụ án gì khó giải quyết?

- Thật ra cũng không phải khó giải quyết….

Triệu bộ đầu lắc đầu.

- Hôm nay thuộc hạ nhìn thấy người của Trần Quốc Công phủ động thủ với người của Ninh Viễn Hầu Phủ ở ngoài đường...

- Trần Quốc Công phủ, Ninh Viễn Hầu Phủ?

Lưu huyện lệnh đặt bút xuống, cau mày.

- Chẳng phải hai nhà này từ trước đến nay quan hệ rất tốt? Bọn họ đều là người của Thục Vương, động thủ với nhau làm gì? Bọn họ bẩm báo nha môn à?

- Cái đó thì không có.

Triệu bộ đầu lắc đầu.

- Hình như người của Ninh Viễn Hầu Phủ ăn thiệt thòi, sau đó thì tự giải tán.

Lưu huyện lệnh nguýt hắn một cái.

- Không có bẩm báo nha môn thì ngươi tìm ta làm gì, còn ngại bản quan công việc chưa đủ nhiều có phải không?

- Thuộc hạ lắm lời!

Triệu bộ đầu vội vàng khom người, sau đó quay người rời khỏi nội đường, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

- Cái tên Dư công tử kia trêu chọc ai không tốt, cố tình lại đi trêu chọc vị tam tiểu thư Trần gia kia….

- Ai?

Nghe thấy cái tên kia, cả người Lưu huyện lệnh khẽ run rẩy, hỏi lại.

- Ngươi mới nói ai?

Sau khi nghe Triệu bộ đầu kể xong từ đầu tới cuối, Lưu huyện lệnh mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, lẩm bẩm.

- Không có nhúng tay thì tốt rồi, ngươi cứ làm như chưa từng thấy chuyện này, tuyệt đối đừng tham dự vào….

Hai cây xương sườn của Đoan Dương Quận Vương bị gãy như thế nào, hắn rõ ràng hơn bất cứ ai.

Hơn nữa, tuy hắn đến kinh không bao lâu, nhưng đã sớm nghe thấy lời đồn về vị Cấp Sự Trung kia.

Đó là một người chỉ cần bị chạm tới nghịch lân thì sẽ trở thành kẻ điên, lục thân không nhận, Dư gia… Xem ra Dư gia gặp phiền phức lớn ….

Trần Quốc Công phủ.

- Dư gia….

Trần Trùng nhấp một ngụm trà.

- Trưởng công chúa đến nhà bọn họ ba lần, Dư Đỉnh Phong đều cáo ốm không gặp. Dư gia là đại tộc kinh doanh phường giấy, hắn cũng đã thả ra lời nói, một trang giấy cũng sẽ không bán cho thư viện. Quan phường là của triều đình, không có khả năng hoàn toàn phục vụ vì thư viện, vấn đề này không giải quyết được thì thư viện của trưởng công chúa sợ là chỉ có thể xây ở trên trời.

Trần Khánh ngồi đối diện Trần Trùng gật đầu tán đồng.

- Lần này Quý phi nương nương rất hài lòng đối với Dư gia, lại thêm Dư gia từ trước đến nay đều là túi tiền của Thục Vương điện hạ, lần này Thôi gia tổn thất nặng nề càng làm cho tầm quan trọng của Dư gia nổi bật hơn, địa vị trong triều của Dư gia sau này chắc chắn sẽ không thấp, có lẽ đến lúc đó, ngay cả Trần gia chúng ta cũng muốn dựa vào...

Tuy bọn họ cũng không hy vọng bị người khác đè đầu cưỡi cổ, nhưng tình hình trước mắt, tầm quan trọng của Dư gia thật đã vượt qua Trần gia, ngày sau nếu thật có thể được việc, luận công phong thưởng tự nhiên sẽ không thể bỏ qua công lao của Dư gia.

Hai huynh đệ lại tiếp tục thảo luận về thế cục hiện giờ của triều đình, một lát sau thì có hạ nhân tiến đến bẩm báo.

Trần Khánh nhìn tên hạ nhân kia, nhàn nhạt hỏi:

- Có chuyện gì?

Tên hạ nhân kia lập tức bẩm báo:

- Vừa rồi ở bên ngoài, mấy hộ vệ của Trần gia xảy ra một ít xung đột với Dư tam công tử Ninh Viễn Hầu Phủ.

- Ninh Viễn Hầu Phủ, Dư tam công tử?

Trần Khánh nghe vậy, cau mày hỏi:

- Là do Lập Ngôn hay Lập Hành, vì nguyên nhân gì, có ai bị thương không?

- Không phải do hai vị công tử, phủ chúng ta không có ai bị thương, chỉ có Dư tam công tử ăn một ít thiệt thòi.

- Không có ai bị thương thì tốt rồi.

Trần Trùng khoát tay, nói:

- Thiếu niên với nhau, tuổi trẻ khí thịnh, có thể tha thứ, cái này cũng không có gì lớn, sai người chuẩn bị một phần hậu lễ đưa đến Dư phủ, việc này coi như bỏ qua.

Nếu là người khác, tự nhiên không cần chuẩn bị hậu lễ, nhưng Dư gia lại không giống như thế, Dư gia tiền đồ vô lượng, Trần gia vẫn nên biểu hiện ra một chút thành ý.

Hắn nhìn tên hạ nhân kia, hỏi.

- Không phải do Lập Ngôn hay Lập Hành, chẳng lẽ Lập Thân? Mấy ngày trước vừa mới cấm túc hắn, ngày hôm nay vừa thả ra liền gây chuyện nữa?

Tên hạ nhân kia quỳ rạp xuống đất, thấp giọng nói.

- Cũng không phải do Lập Thân thiếu gia, là… là hộ vệ bên người tam tiểu thư... Vị kia, vị Dư gia Tam công tử kia không biết thân phận của tam tiểu thư cho nên đã nói một ít ô ngôn uế ngữ…

- Diệu Ngọc?

Trần Trùng đứng bật dậy khỏi ghế, lớn tiếng hỏi:

- Họ Dư kia nói cái gì, nói!

- Hắn, hắn nói, nói tam tiểu thư là… là nữ tử thanh lâu...

Bang!

Chén trà vỡ vụn, nước trà văng tung tóe khắp nơi.

- Đồ hỗn trướng, Dư Đỉnh Phong giáo dục nhi tử rất tốt!

Giọng nói cực kỳ âm trầm vang vọng ở nội đường.

Không bao lâu, bên trong Trần phủ vang lên tiếng bước chân rầm rập, khuôn mặt Trần gia nhị gia xanh mét, mười mấy hộ vệ đi sau lưng hắn, bọn họ vội vàng đi ra khỏi Trần phủ, thẳng tiến về phía tây, khí thế hung tợn khiến cho người đi đường đều hoảng sợ nhường đường, ai nấy đều sợ hãi nhìn về hướng nào đó, không biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì...

Ninh Viễn Hầu Phủ.

Một phụ nhân ăn mặc hoa lệ nước mắt rưng rưng, nàng ta kéo tay của Dư tam công tử, khóc lóc thảm thiết:

- Cái này, đây là ai ra tay, Dự nhi đáng thương của ta...

- Trần gia? Tại sao các ngươi lại xung đột với người của Trần gia, ta đã nói bao nhiêu lần, gần đây tình thế trong Kinh Đô không rõ, tận lực thiếu gây chuyện cho ta, ngươi không có lỗ tai phải không?

Một nam tử trung niên đứng bên cạnh người phụ nhân kia, có chút đau lòng nhìn thoáng qua khuôn mặt bị bầm dập của Dư tam công tử, sau đó quay đầu, mặt lạnh chất vấn mấy tên hộ vệ đi theo.

Một gã hộ vệ sợ hãi nói:

- Tam công tử không có làm gì cả, do bọn họ động thủ trước, lần này thật sự không phải công tử sai!

Dứt lời, hắn cặn kẽ kể lại chuyện đã xảy ra, đương nhiên, chuyện công tử nhục mạ vị nữ tử Trần gia kia đã bị hắn lược bỏ.

- Chỉ vì một người nữ tử thanh lâu mà lại đắc tội Trần gia….

Sắc mặt Ninh Viễn Hầu Dư Đỉnh Phong âm trầm, tức giận mắng.

- Chừng nào thì ngươi mới có thể biết suy nghĩ một chút hả?

- Trần gia khinh người quá đáng, Dự nhi cũng không có làm gì mà bọn họ đã đánh Dự nhi tới như vậy...

Đôi mắt phụ nhân kia ngân ngấn nước, nghiến răng nói.

- Lão gia, chuyện này ngươi nhất định phải lấy lại công đạo cho Dự nhi!

Nam tử trung niên nhìn Dư tam công tử, nhíu mày hỏi.

- Nếu lúc đó ngươi đã báo ra lai lịch, vậy thì tại sao người của Trần gia lại còn vô duyên vô cớ ra tay với ngươi?

Khuôn mặt của Dư tam công tử tràn đầy phẫn hận, nói:

- Làm sao mà ta biết được chứ! Đám người Trần gia toàn là kẻ điên, cái tên Trần gia nhị gia cũng vậy, cái tên nữ tử tóc trắng kia cũng vậy, ta mới chỉ nói nàng ta một câu…

- Ngươi nói…. cái gì?

Ninh Viễn Hầu biến sắc, trong lòng trở nên căng thẳng, hỏi:

- Nữ tử tóc trắng gì...

Dư tam công tử không thấy sự bối rối trên mặt phụ thân mình, chỉ hậm hực nói:

- Không biết, chỉ nghe người kia nói cái gì mà tam tiểu thư...

- Trần tam tiểu thư, Trần tam tiểu thư…. Không tốt rồi!

Sắc mặt Ninh Viễn Hầu tái nhợt, vừa mới lẩm bẩm vài câu đã có một người vội vàng hấp tấp từ bên ngoài chạy vào.

Một hạ nhân thở hổn hển, nhanh chóng chạy tới, sắc mặt sợ hãi nói:

- Lão gia, lão gia, việc lớn không tốt rồi, Trần gia, người Trần gia đã đánh tới trước cửa rồi!

Sắc mặt Ninh Viễn Hầu hoàn toàn thay đổi, cơ hồ không chút do dự phất tay.

- Nhanh, nhanh chóng giấu thiếu gia đi!





Nhị gia Trần gia, Cấp Sự Trung Trần Trùng mang theo một đám người, khí thế hung tợn tấn công cửa chính Ninh Viễn Hầu Phủ, cho dù kinh đô xưa nay không thiếu náo nhiệt thì đây cũng coi như một chuyện náo nhiệt lớn.

Sau khi biết được tin tức, trong một thời gian cực ngắn, toàn bộ Kinh Đô đều sôi trào.

Vô số người đều đang chăm chú theo dõi tiến triển việc này, có người ở trong phủ ngóng trông người báo tin cũng có chút người vội vàng ra ngoài đi tới Ninh Viễn Hầu Phủ.

Trong huyện nha, Lưu huyện lệnh lần nữa căn dặn Trần bộ đầu.

- Nhớ kỹ, vừa rồi ngươi không thấy gì cả, cũng không biết gì hết….

Nha môn Hộ bộ, Tằng thị lang vội vàng xin nghỉ, lập tức bước lên kiệu đi ra ngoài.

Phủ Thôi gia, một chiếc xe ngựa từ cửa hông lao ra ngoài, nhanh chóng chạy về một hướng.

Tần phủ.

Tần Ngạn vừa mới biết được tin tức lập tức bước nhanh ra cửa phủ, đang muốn đạp lên xe ngựa thì phía sau bỗng truyền tới âm thanh.

- Đại ca muốn đi đâu vậy?

Một chân Tần Ngạn đã đạp lên xe ngựa, hắn quay đầu nhìn lại, cau mày nói:

- Ngươi mới đi đâu về? Ăn trưa cũng không ăn ở trong nhà, vừa rồi phụ thân đại nhân còn hỏi ngươi...

Tần gia ngũ gia chỉ cười cười, nói.

- Hôm nay Câu Lan lại có bộ kịch mới, ta xem nhập thần quá cho nên quên thời gian...

- Nếu ngươi thích nghe kịch thì mua vài con hát dưỡng trong nhà là được rồi, loại địa phương kia tốt hơn hết vẫn nên ít đi thì hơn.

Tần Ngạn nhắc nhở một tiếng sau đó trèo lên xe ngựa, buông màn xe xuống, thúc giục.

- Nhanh lên, đi Ninh Viễn Hầu Phủ!

Tần gia ngũ gia lắc đầu, chắp tay sau lưng bước vào Tần phủ, nhỏ giọng thì thào một câu.

- Kịch trong nhà làm sao hay hơn bên ngoài được chứ?


Bạn cần đăng nhập để bình luận