Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1093: Muốn Tạ Ơn Thì Đi Mà Tạ Thiên Hậu Nương Nương



Chương 1093: Muốn Tạ Ơn Thì Đi Mà Tạ Thiên Hậu Nương Nương

Chương 1093: Muốn Tạ Ơn Thì Đi Mà Tạ Thiên Hậu Nương Nương



Tuy nói Lý Dịch là sự bá của nàng, nhưng thân làm sư bá, giúp Dương Liễu Thanh tạo phản thì có thể nhưng tuyệt đối không thể sinh con giúp nàng được.

Hắn chỉ quan tâm Dương Liễu Thanh đăng cơ làm Vua như thế nào, giúp nàng báo thù cho ba mẹ sẵn tiện thực hiện tâm nguyện nhiều năm của hắn. Còn về việc sau khi lên ngôi làm nữ hoàng, nàng muốn truyền hoàng vị cho người nào cũng không phải việc người làm sư

bá như hắn cần quan tâm.

Lão Vương mang theo nghi hoặc và xoắn xuýt mà đến, sau khi được Lý Dịch chỉ điểm thì mặt mày hớn hở quay về.

Không bao lâu sau, Vệ Lương và Trần Thanh lại cùng nhau đến.

Vì vị sư điệt này, Lý Dịch thật sự lấy hết lòng ra dùng rồi. Không chỉ giúp nàng lập ra kế hoạch mà còn giúp nàng đề cao mức độ tư tưởng của đám thủ hạ.

Vệ Lương và Trần Thanh đều là người theo cạnh nhưng trấn giữ biên cương và tạo phản không giống nhau.

Lý Dịch cần dạy bọn họ làm thế nào để khai hỏa trận chiến đấu, cải tiến chế độ quân sự như thế nào, làm sao để mở rộng tổ chức, làm tốt công tác mặt trận thống nhất, chế tạo Con đập...

Những người được Lý Dịch nâng đỡ đều là chuyên gia chuyên dụng, tư tưởng công tác giao cho Lão Vương thì hắn rất yên tâm. Đồng dao phải viết như thế nào, bụng cá làm sao nhét sách lụa (*), bày tỏ thuyết phục người khác viết như thế nào... hắn tuyệt đối là người chuyên nghiệp.

(DG: bụng cá làm sao nhét sách lụa: A17E/REE: ht: bụng cá - chỉ sự bắt nạt người khác)

Mà Vệ Lương và Trần Thanh, trách nhiệm của bọn họ mới thực sự quan trọng nhất. Làm sao phát triển trận doanh chỉ Có năm trăm người

đến năm vạn người, năm mươi vạn người, đánh như thế nào để mỗi một trận chiến đều là tốt nhất, bảo vệ tốt mỗi một thành trì, làm thế nào để trợ giúp nữ hoàng dọn sạch tất cả chướng ngại gặp phải trên đường, gánh nặng như vậy đều đặt hết lên vai bọn họ.

Bất tri bất giác đã giảng hơn một canh giờ, Lý Dịch có chút mỏi mệt phất tay, nói.

- Hôm nay chỉ tới đây thôi.

Lúc hai người bọn họ rời đi thì khom người cúi đầu xuống thấp với hắn. Những ngày này bọn họ theo Cảnh Vương học được không ít kinh nghiệm, có thể dùng cả một đời.

Lý Dịch tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút.

Mặc dù có chút mệt mỏi nhưng mệt mỏi vì những thứ này cũng coi như là đáng giá.

Không nói tới làm những việc này vì giúp đỡ cho sư điệt của hắn đây cũng đồng thời thỏa mãn một loại tình kết nào đó trong lòng hắn.

Chỉ nói tới việc mấy ngày này Như Ý ôn nhu với hắn hơn rất nhiều, mấy việc này tất cả đều đáng giá.

Hắn dựa vào ghế, không biết qua bao lâu trên vai đột nhiên nhiều hơn một đôi tay nhẹ nhàng đứng lên.

Không phải Như Nghi, Tiểu Hoàn, Nhược Khanh hoặc bất cứ người nào, chỉ có Như Ý là dùng thủ pháp không lưu loát này.

Trong lòng của hắn có chút xoắn xuýt chỉ hy vọng Như Ý ôn nhu thêm chút nữa nhưng cũng hy vọng nàng có thể khôi phục bản tính. Bây giờ nàng càng ngày càng trở nên không giống nàng, nếu như nàng dùng hết sức không lên tiếng có phải rất khó chịu hay không?

Đương nhiên, hắn chỉ xuất phát từ quan tâm Như Ý cũng không phải có đam mê kỳ quái gì đó hoặc thức tỉnh tính cách nào đó không

nên thức tỉnh.

Một khắc nào đó, Như Ý đặt tay lên vai hắn nghĩ một lát, nói.

- Cám ơn.

- Cám ơn cái gì?

Lý Dịch mở to mắt, nghi hoặc hỏi.

- Cám ơn người tình nguyện giúp nàng ấy.

- Ta giúp nàng, muội cám ơn ta làm cái gì?

Liễu nhị tiểu thư không tiếp tục trả lời, Lý Dịch ngẫm lại, khoát tay, nói:

- Thực ra không phức tạp như muội nghĩ đâu. Muội nghĩ thử xem, nếu như đồ đệ của muội thành hoàng đế, muội không phải lập tức trở thành sư phụ của Hoàng Đế rồi hay sao, ta thì thành sự bá của hoàng đế, bối phận còn cao hơn Hoàng Đế đó, rất có mặt mũi.

Liễu nhị tiểu thư nghĩ một lát, hỏi.

- Ngươi chính vì cái này?

- Còn có thể vì cái gì?

Lý Dịch lắc đầu, lại nói.

- Lại nói, nếu như nàng làm nữ hoàng, muội chính là sư phụ của nữ hoàng, đến lúc đó coi như Minh Châu thành nữ hoàng thật đi chăng nữa không phải muội cũng sẽ thắng nàng một bậc?

Liễu nhị tiểu thư nhíu mày, nói.

- Coi như không có chuyện này, ta cũng thắng nàng một bậc.

Người một nhà so đo như thế làm gì, Lý Dịch đương nhiên sẽ không cùng nàng luận võ thắng thua qua việc của Minh Châu, lắc đầu, nói.

- Ta đây không phải đang dệt hoa trên gấm sao?

Liễu nhị tiểu thư lại giống nhớ tới cái gì, hỏi:

- Người giúp đỡ Dương Liễu Thanh đăng cơ vì muốn làm sự bá của nữ hoàng, vậy lúc ngươi để Lý Minh Châu làm Hoàng đế là muốn làm

gi?

...

Lý Dịch nhắm mắt lại, nói:

- Vừa rồi giảng cho hai người bọn họ thời gian quá lâu nên có chút buồn ngủ, ta ngủ một lúc trước đây.

Hắn thực sự buồn ngủ, nhưng mà cường độ hai tay kia trên bờ vai lại càng lúc càng lớn khiến người ta khó có thể ngủ được.

Thương Châu.

Thương Châu là biên giới phía tây bắc của Võ Quốc, mặc dù không được gọi là vùng đất khỉ ho cò gáy gì nhưng khoảng cách tới Hoàng Đô quá xa xôi lại thêm mấy vùng đất hàng xóm láng giềng xung quanh đều hỗn loạn, thường có sơn tặc hoặc bọn trộm cướp rời núi làm loạn. Mấy chục đến hơn mấy trăm sơn tặc, bách tính Thương Châu đều bị nạn trộm cướp làm cho khốn khổ, cuộc sống rơi vào đường cùng, dân chúng lầm than.

Gần hai năm qua, nạn trộm cướp ở vùng đất hỗn loạn đã tiêu trừ, nhưng cuộc sống nhân dân ở đây lại càng thêm khổ sở.

Từ mấy năm trước, sau khi Võ Quốc đại loạn, trên thực tế triều đình đã mất đi năng lực khống chế Thương Châu.

Mấy năm qua, Thương Châu đổi chủ mấy lần, đầu tiên có người ngang ngược mượn hiện tượng hỗn loạn trong nước, thừa Cơ mà lên tấn công vào Châu Thành, giết chết Thứ Sử và Tá Quan tự lập Vương.

Đương nhiên, mấy tháng sau, bọn họ đã bị triều đình phải binh tiêu diệt. Sau đó Thương Châu lại nhận được mấy lần thế lực ngang ngược đánh vào, triều đình lại lui tới, đến rồi lại đi.

Cho đến hai năm trước, Đoan Dung Công chúa lấy thủ đoạn kiên cường gần như quét sạch thế lực tạo phản ở Thường Châu, ban bố chính sách có lợi cho người dân để bách tính Thương Châu có thời gian ngắn khôi phục nguyên khí.

Chỉ tiếc tiệc vui chóng tàn, ngay một năm trước, Đoan Dung Công chúa gặp triều đình và mấy thế lực đầu hàng vây quét, sau đó thì bại trận rồi hoàn toàn không có tin tức.

Bây giờ bên ngoài Thục Châu đã bị triều đình thu phục nhưng lấy binh lực triều đình căn bản trấn không được. Trong một năm này có mấy phản tặc thừa cơ nổi lên, bách tính đều bị mắc kẹt, thời gian trôi qua cực kỳ gian nan.

Cách bên ngoài Châu Thành Thương Châu, mấy chục dặm có một thôn xóm.

Thôn trưởng râu bạc trắng quỳ trên mặt đất, nước mắt tuôn đầy mặt, cầu khẩn nói:

- Quản gia đại nhân, ngài cho chúng tôi một chút thời gian, thư thả... Thư thả mấy ngày đi được không? Hai ngày trước trong thôn mới gặp nạn nên chỉ thừa chút lương thực cứu mạng này, nếu như ngài lấy những lương thực này đi, mọi người sẽ không có cách nào giữ nỗi

mạng sống!

Một người đàn ông trung niên mặc áo gấm liếc hắn một cái, lạnh lùng nói.

- Thiếu nợ thì trả tiền, đây là lý lẽ chính đáng. Các ngươi bị cướp liên quan gì đến ta. Ta chỉ biết các ngươi nên giao tiền thuê ra đây nếu không sau này trở về, lão gia sẽ trách phạt ta. Ta cho các ngươi thư thả, người nào sẽ cho ta thư thả?

Hắn nhìn mấy người phía sau, nói.

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, mang tất cả lương thực đi!

Mấy hạ nhân gánh túi trên người, trong đám người phía dưới có hơn mười nam nhân áo vải thô mặt lộ vẻ bi phẫn nhưng cũng chỉ có thể đứng tại chỗ, không dám có bất kỳ hành động kỳ lạ nào.

Nếu như bọn họ động thủ với mấy người này thì trời sáng thứ đến cửa chính là mấy kẻ chuyên đi bắt người của quan phủ!

Mắt thấy mấy người vác lương thực chuyển lên xe ngựa, nam nhân trung niên nhìn phía dưới, cau mày nói.

- Chỉ giao không tới ba bao, ta lại cho các ngươi thời gian nửa tháng, nửa tháng sau, nếu như còn giao không được thì cũng đừng trách ta không khách khí:

- Nửa tháng...

Vị thôn trưởng kia mắt nhìn thẳng mấy người trong thôn cuối cùng đang mang lương thực đi, co quắp ngã xuống đất, hai mắt vô thần lẩm bẩm nói:

- Nửa tháng... Nửa tháng... Nửa tháng thì mọi người đã chết đói.

Hắn ngồi bệt trên mặt đất, chỉ bầu trời mắng to.

- Lão tặc thiên...Lão tặc thiên, đám người các ngươi rõ ràng không cho bọn tôi con đường sống, các ngươi muốn để chúng tôi đi chết hay sao.

Các thôn dân không người nào mở miệng, đều dùng ánh mắt trống rỗng, kinh ngạc nhìn về phía trước.

Mùa thu vừa qua, tất cả lương thực đã bị tội phạm cướp đi, không giao nộp được thuê đất, chủ nhà Vơ vét tất cả lương thực bọn họ được đi hết rồi.

Toàn bộ thôn làng này gần trăm cái miệng, mắt nhìn thôi đã muốn cạn lương thực, làm sao có thể sống đến năm sau?

Thế đạo thối nát, căn bản không cho những người như bọn họ một con đường sống mà, nếu như công chúa điện hạ vẫn còn thì tốt biết

bao...

- Tiểu Vân, Tiểu Vân...

Thanh âm kinh hoàng của một phu nhân bừng tỉnh mọi người, họ nhao nhao hướng về phía âm thanh truyền đến mà nhìn.

Một đứa trẻ khoảng chừng bảy tám tuổi quần áo tả tơi đầu óc rối bời ngã trên mặt đất. Vị phu nhân kia ngồi chồm hổm xuống đất ôm lấy cô bé đó kinh hoảng lung lay

- Tiểu Vân, con làm sao vậy?

Thôn trưởng bò dậy từ dưới đất bước nhanh qua, SỜ SỞ cái trán cô bé đó, lắc đầu, nói.

- Đứa nhỏ này bệnh vài ngày rồi, tranh thủ thời gian tìm đại phu đi, nếu như còn tiếp tục trì hoãn thì đến cả người cũng không sống nổi.

Phu nhân lộ vẻ mặt tuyệt vọng, bọn họ đến cả Cơm cũng không có mà ăn, sao mà có tiền dư đi tìm đại phu chứ?

Nàng ôm cô bé kia, than thở khóc lóc, khóc lóc đau khổ nói:

- Tiểu Vân...Tiểu Vân, mẫu thân có lỗi với con, mẫu thân có lỗi với con mà...

- Vị đại tẩu này, xảy ra chuyện gì vậy?

Nghe được bên cạnh truyền đến âm thanh, phu nhân bỗng nhiên ngẩng đầu thì nhìn thấy ven đường có một thanh niên đi tới.

Thanh niên đi đến bên cạnh người phụ nữ rồi ngồi xổm người xuống, bóp bóp huyệt Nhân trung của cô bé, tiểu cô nương đó dần tỉnh

lai.

Nàng nhìn mẹ mình, yếu ớt nói.

- Mẫu thân, Con đói...

Bà mẹ đó vội vàng xoa lau nước mắt, nói:

- Mẫu thân đi tìm đồ ăn cho con

Thanh niên lấy ra một cái bọc từ trong ngực, sau khi mở ra thì lấy một cái bánh bao ra, đưa cho tiểu cô nương, nói.

- Ăn một chút gì đó trước đi.

Tiểu cô nương kinh ngạc, sau một khắc thì tiếp nhận bánh bao, ăn ngấu nghiến.

Thanh niên quay đầu lại nhìn người đứng ở ven đường đối diện, trên bờ vai có một cái băng đeo tay màu đỏ hình thập tự nói:

- Tiểu cô nương này bệnh rồi, người đến xem giúp nàng ấy đi.

Hắn nhìn phu nhân kia, cười nói.

- Đừng lo lắng, hắn là đại phu.

Tất cả mọi thứ đều xảy ra rất nhanh, phu nhân sững sờ sau đó lập tức quỳ rạp xuống đất, khấu đầu đập mấy cái với thanh niên kia lớn tiếng nói:

- Cám ơn đại ân đại đức của ngài. Cám ơn đại ân đại đức của ngài

Thanh niên đó lắc đầu, cười nói.

- Không cần cám ơn ta. Muốn tạ ơn, thì tạ Thiên Hậu nương nương đi.


Bạn cần đăng nhập để bình luận