Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 992: Chương 992



________________

- Mấy ngày nay Kinh Đô không yên, các con ra ngoài đi dạo cũng tốt.

Lão phu nhân ôm Lý Đoan, thở dài, nói.

- Chỉ là tuổi tác Đoan Nhi vẫn còn nhỏ, chịu đựng được đường dài bôn ba sao?

Lý Dịch an ủi.

- Đoạn đường này sẽ đi rất chậm, cũng không có bôn ba gì.

Chuyến đi này đường xa, ngựa xe vất vả là việc khó tránh khỏi, có điều xe ngựa của Lý gia đều được thiết kế đặc biệt, tính năng giảm xóc rất tốt, nếu bàn về trình độ thoải mái dễ chịu thì ngay cả loan giá của Lý Hiên cũng không sánh nổi, vấn đề này cũng không lớn.

- Mỗi khi các con đi đến nơi nào thì nhớ viết thư cho nãi nãi.

Lão phu nhân nhìn hắn, dặn dò:

- Bộ xương già như ta cũng không biết có thể chống đỡ được bao lâu, sợ rằng không nhìn thấy được ngày Đoan Nhi trưởng thành.

Lý Dịch lắc đầu.

- Đàn Ấn đại sư đã nói, thân thể nãi nãi khoẻ mạnh, sống lâu trăm tuổi cũng không phải việc khó, nhất định có thể chờ được đến ngày

đó.

- Lão bà tử không cầu sống lâu trăm tuổi, có thể nhìn các ngươi đều sống tốt thì đã vừa lòng thỏa ý.

Lão phu nhân lại thở dài, nói.

- Lần này đi ra ngoài, thời gian không ngắn, mọi việc trong phủ, con vẫn phải tự mình dặn dò một chút.

Lý Dịch gật đầu:

- Tôn nhi biết.

Với thân phận và địa vị hiện tại của hắn cùng quan hệ trong kinh thì xem như có rời đi cũng không thể lặng yên không một tiếng động, không thể giống như lần trước nói đi là đi.

Huống chi, ý nghĩa của lần đi này hoàn toàn khác biệt cùng lần trước.

Truyện-được-thực-hiện-bởi-Hám ThiênTàThần

Tần phủ.

Lão giả mặc một bộ áo xám mộc mạc tự pha cho mình một ly trà, đưa tới đối diện, lắc đầu, nói.

- Vốn cho rằng triều đình bây giờ đã thư thái, nhân tài xuất hiện lớp lớp, lại không nghĩ tới vẫn còn nhiều hạng người ánh mắt thiển cận, bọn họ quả thật hồ đồ, hồ đồ.

Sau khi Tần Tướng từ quan, tinh thần ngược lại trở nên thoải mái.

Mới vừa nói chuyện phiếm cùng lão vài câu, biết được sau khi lão nhân từ bỏ Tướng vị, bây giờ mỗi ngày đều uống trà nghe kịch, vị lão nhân này vì nước mà đã vất vả cả một đời, lúc tuổi già tuy nói không đến nổi hạnh phúc mỹ mãn, nhưng cũng tính thanh nhàn.

Ra sân diễn kịch cả một đời, bây giờ cũng nên ngồi xuống nghe kịch thật tốt.

Lý Dịch nhấp hớp trà, cười nói.

- Cả đời người, khó tránh sẽ có lúc hồ đồ.

Tần Tướng lắc đầu, nói.

- Lão phu biết, bệ hạ dùng những lý do kia để phong Vương cho ngươi, còn không phải ý của ngươi, bọn họ mất đi một cơ hội, một cơ hội quét ngang các nước, Cơ hội nhất thống thiên hạ.

Lý Dịch cười uống trà, cúi đầu không nói.

- Khó tránh có lúc hồ đồ!

Lão nhân đứng lên, nói.

- Đi thôi, Kinh Đô này không trói được ngươi, lão phu cũng muốn ra ngoài đi dạo, ăn cơm xong thì đi thôi, có lẽ có thể sống lâu thêm mấy năm, nhìn các ngươi có thể đi đến bước nào, chỉ hy vọng đến lúc đó, người sẽ không chỉa kiếm về Cảnh Quốc.

Lý Dịch lắc đầu.

- Tần Tướng quá lo.

- Lão phu đã không còn là Tần Tướng nữa.

Lão nhân cười nói.

- Khó tránh có lúc hồ đồ, khó tránh có lúc hồ đồ.

Hắn chống quải trượng đi ra cửa, sau lưng có một vị lão bộc theo sát phía sau.

Khi Lý Dịch đi ra Tần phủ, nhìn thấy mấy bóng người từ phía trước đi tới.

- Cẩn thận chút.

Tần Hòa vịn tay một vị nữ tử, cẩn thận bước lên bậc thang, bụng dưới của nữ tử hơi nhô ra, Có vẻ đang mang thai.

Nữ tử có chút quen mặt, rất nhanh Lý Dịch nhớ ra, nàng chính là tỷ tỷ của Song Song cô nương, vị từng từng kêu oan ở cửa Hình Bộ, gọi là “Lâm Cầm” thì phải.

- Các ngươi đỡ phu nhân đi vào trước.

Tần Hòa phân phó một câu với hai nha hoàn sau lưng, quay đầu lại, khom người nói.

- Thảo dân gặp qua Cảnh Vương.

Một hán tử đứng sau lưng Tân Hòa, nhìn thấy Lý Dịch, mắt lộ ra vẻ vui thích.

Lý Dịch khẽ gật đầu, lúc lướt thoáng qua bọn hắn, bước chân dừng lại, hỏi.

- Vừa có can đảm lại có bản lĩnh, không nghĩ tới việc vào triều làm quan, phục hưng Tần gia sao?

- Vào triều làm quan?

Tần Hòa cười nói.

- Vào triều làm quan rất không có ý nghĩa, phục hưng gia tộc, càng không có ý nghĩa, làm sao tự tại được so với làn dân thường, Cảnh Vương điện hạ, ngài nói đúng không?

Lý Dịch quay lại nhìn nữ tử đã đi xa kia, hơi đưa tay.

- Trước tiên chúc mừng ngươi.

- Tạ điện hạ.

Lão Phương ngồi trên xe ngựa, hỏi.

- Cô gia, hiện tại chúng ta đi đâu?

Bây giờ Kinh Đô, cửa phủ đáng để hắn tự tới bái phỏng đã không nhiều, Lý Dịch ngẫm lại, nói:

- Đi đến phủ của Tiết lão tướng quân.

Tuy trong xưng hô gọi Tiết lão tướng quân có một chữ “Lão”, nhưng trừ tóc trên đầu bạc trắng cùng nếp nhăn trên mặt thì thật sự không có liên quan gì cùng chữ “Lão” này.

Lúc Lý Dịch và lão Phương đi vào, lão đang cởi trần ngồi bên trên, giơ hai tảng đá to lớn thở hổn hển chạy trong sân, nhìn thấy Lý Dịch tiến đến, nhìn sơ qua một chút, cau mày nói:

- Tiểu tử ngươi, thật sự ngày càng không hiểu quy củ, đi tới nhà người khác làm khách, nào có đạo lý không mang theo lễ vật!

Lý Dịch khoát tay, nói.

- Ta chỉ đến xem thân thể Tiết lão tướng quân có còn khỏe mạnh hay không, không phải tới làm khách, bây giờ xem ra Tiết lão càng già càng dẻo dai, vậy xin cáo từ

- Còn muốn đi, coi Tiết phủ này của ta là nơi nào, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi!

Tiết lão tướng quân cầm một cục tạ đá trong tay ném qua, Lý Dịch tiện tay tiếp nhận, ném cho lão Phương đằng sau, quay lại nói.

- Tiết phủ là phủ Tướng Quân, cũng không phải ở thổ phỉ, không cần bá đạo như vậy?

Tiết lão tướng quân nhếch miệng cười một tiếng, nói.

- Ngươi khoan hãy nói, Tổ thượng của lão Tiết gia thật đúng là thổ phỉ, sau này theo khai quốc hoàng đế giành chính quyền, mới trở thành Tướng Quân.

- Thật trùng hợp.

Lý Dịch cười nói.

- Tổ tiên nhà ta cũng là thổ phỉ, đều là thổ phỉ, chênh lệch thật lớn a.

Tiết lão tướng quân nhìn hắn, trong mắt phát ra tinh quang, nói.

- Ta đã sớm nói tiểu tử ngươi thích hợp tòng quân, không nghĩ tới tay chân người lèo khèo, thế mà ẩn giấu sâu như vậy.

Nói xong lại nhìn lão Phương một bên đảo qua đảo lại tảng đá, kinh ngạc nói:

- Nếu như đặt người này trên chiến trường, cũng là một tướng tốt có thể lấy một chọi mười, thế sao, có hứng thú nhập ngũ à, lão phu cam đoan, trong vòng hai năm, chí ít cũng có thể để người tương xứng với Thiên Phu Trưởng.

Tuy Tiết lão tướng quân là lão hồ ly, nhưng muốn lừa gạt lão Phương còn thiếu một chút, hắn hứng thú hơn đối với việc làm sơn tặc hơn làm Thiên Phu Trưởng nhiều, trong vòng hai năm, có lẽ Có thể mượn hai đầu Thiên Phu Trưởng tới chơi.

- Chuyện này sau này hãy nói đi tiếp.

Lý Dịch lắc đầu, nói.

- Lần này ta đến muốn chào từ biệt ngài.

- Chào từ biệt?

Tiết lão tướng quân kinh ngạc, nụ cười trên mặt dần thu lại, quay đầu phân phó một hạ nhân Tiết phủ.

- Đi, gọi mấy người lão Mã bọn hắn đến.

Mấy phủ Tướng Quân cách nhau không xa, lúc trước triều đình chia đất, văn thần cùng võ tướng chia ra theo từng khu, không bao lâu, mấy lão tướng đều xuất hiện trong chủ đường Tiết gia.

Mã lão tướng quân thở dài, nói.

- Bệ hạ khăng khăng phong Vương cho ngươi, thật sự có chút thiếu thỏa đáng, bằng không, cục diện cũng sẽ không biến thành như bây giờ.

Lý Dịch lắc đầu.

- Không chỉ bởi vì nguyên nhân này, ta còn có chuyện quan trọng hơn muốn làm.

Tiết lão tướng quân quay đầu nhìn hắn.

- Chuyện quan trọng gì?

Lý Dịch lắc đầu, không trả lời.

- Không nói nữa, uống rượu!

Mã lão tướng quân có chút phiền muộn đập bàn, nói:

- Không nói những việc này xúi quẩy này nữa, ngươi muốn làm chuyện gì thì đi làm đi, yên tâm, Kinh Đô đã có mấy lão già chúng ta rồi, nhất định có thể bảo hộ Lý gia chu toàn.

Lý Dịch tới bái phỏng mấy vị lão tướng này cũng có một tầng ý tứ như vậy, Lý gia hắn không sợ gặp chuyện gì, nhưng lão phu nhân ở Lý gia không giống nhau, có Lý Hiên cùng những lão tướng này song song trọng bảo hộ, hắn có thể yên tâm rời đi.

Hắn giơ ly rượu lên, nói.

- Ta kính mấy vị tướng quân một ly!

Tiết lão tướng quân khoát tay nói.

- Lúc này, tiểu tử ngươi còn muốn trộm gian dùng mánh lới, lần lượt kính, trước tiên kính lão phu!

Mã lão tướng quân cả giận nói.

- Tiết lão thất phu, tại sao lại kính người trước, là người mặt to hay món đồ chơi kia to?

Tiết lão tướng quân giễu cợt nói.

- So về mặt dài lão phu Có thể không sánh bằng mặt ngựa của ngươi, so món đồ kia, SỢ rằng lão phu hơn người rất nhiều?

- Nếu không thì so một chút!

- Ta sợ ngươi sao?

Lý Dịch vội vàng kéo hai người ra, nói:

- Lần trước không phải đã so rồi à, hôm nay không so, uống rượu, uống rượu.



Bạn cần đăng nhập để bình luận