Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 855: Trùng hợp



Chương 855: Trùng hợp





----------------------

- Nhị tiểu thư, ngày đó đều do ta không tốt, người đừng nên giận sang cô gia…

Tiểu Hoàn nước mắt rưng rưng đi tới, ôm cánh tay Liễu nhị tiểu thư, lung lay, đáng thương nói.

Đây là lần thứ nhất trong hai ngày gần đây nàng chủ động tới gần Liễu nhị tiểu thư.

Liễu nhị tiểu thư quay lại nhìn một chút, hỏi.

- Ta có làm gì hắn đâu?

- Ta nhìn thấy, cô gia đều đã bị người làm khóc rồi này!

Tiểu nha hoàn lau lau nước mắt, nói.

- Nhị tiểu thư, người muốn trách thì cứ trách ta đi, đánh ta mắng ta đều được, ta, ta còn chưa thấy qua cô gia khóc đây…

Liễu nhị tiểu thư lần nữa quay đầu liếc mắt, trên gương mặt xinh đẹp cũng hiện ra một chút do dự.

Chỉ tiện tay đưa cho hắn một vật nho nhỏ, cần phải cảm động lệ nóng doanh tròng?

Trong lòng nàng nghĩ như vậy mới bỗng nhiên ý thức được, giống như cho tới bây giờ, nàng đều chưa có cho hắn một đồ vật gì, tựa như đồ vật không ra dáng gì cũng không có.

Nàng nhìn Tiểu Hoàn, đột nhiên hỏi.

- Ta bình thường rất không tốt đối với hắn?

Tiểu nha hoàn gật gật đầu, Liễu nhị tiểu thư nhíu mày.

Nàng rất nhanh lắc đầu, đại mi Liễu nhị tiểu thư thoáng giãn ra.

- Không phải rất không tốt, mà là… Rất rất rất không tốt…

Lại thêm hai ngày nữa sẽ chính thức bước vào Cảnh Hòa năm thứ tư, đêm giao thừa năm nay tất nhiên phi thường náo nhiệt, lão phu nhân đã nói, năm nay sẽ tổ chức tại nơi này, đây tự nhiên là mặt mũi của tiểu thiếu gia Lý gia.

Mặt khác, bởi vì Lâm Uyển Như có ân đối với hắn và Liễu nhị tiểu thư, cho nên Như Nghi hiện tại xem nàng như thành nửa người trong nhà, tự nhiên sẽ để cho nàng cùng một chỗ tham dự tiệc đoàn viên.

Lại thêm một nhà Đoan Ngọ, giao thừa năm nay khác biệt cùng với một nhà bốn người bọn họ lúc trước.

Lý Dịch nằm phơi nắng trong sân, trải qua hai ngày, tâm tình đã không bị ảnh hưởng nhiều lắm, hắn bắt đầu xem từng câu từng chữ nội dung trong cuốn sổ kia.

Liễu nhị tiểu đi từ trong phòng ra, giương một tay lên, có một vật bay tới.

Lý Dịch đưa tay tiếp được, nao nao, một trái táo, mà đã được gọt vỏ

Hắn có chút không hiểu rõ ý tứ Liễu nhị tiểu thư, cho hắn một quả táo đã gọt vỏ, chẳng lẽ có ý muốn gọt hắn?

Hình như gần đây trừ gạt nàng chuyện kia, không cẩn thận xông vào phòng nàng lúc nàng đang tắm thì không có chỗ nào đắc tội với nàng nha?

Liễu nhị tiểu thư liếc hắn một cái, thản nhiên nói.

- Mỗi ngày ăn một quả táo, rất tốt cho thân thể.

Lý Dịch từ xích đu đứng lên, hơi có chút cảnh giác nhìn nàng, nói.

- Có chuyện gì, nói thẳng đi.

Liễu nhị tiểu thư nhíu mày nhìn hắn.

- Có ý gì?

- Không có việc gì?

Lý Dịch hồ nghi liếc nhìn nàng một cái.

- Chẳng lẽ quả táo có độc, hay muội bôi thuốc xổ trên đó?

- Không ăn thì thôi!

Liễu nhị tiểu thư đoạt lại quả táo trong tay hắn, phối hợp cắn một cái, quay người rời đi.

Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, riêng Liễu nhị tiểu thư, thế mà lại tự tay gọt trái táo cho hắn, nói không có gì mờ ám, đánh chết hắn cũng không tin.

Còn tốt, hắn đã xem thấu hết thảy

Lý Dịch bĩu môi, sau đó ngẩng đầu nhìn một chút, lẩm bẩm.

- Cần không sai biệt lắm.

Một chỗ Câu Lan trong Kinh Đô.

- Cô nương, kịch bản hôm qua đưa tới …

- Ta đã nhìn qua, những chỗ cần đổi đều đã được đánh dấu đi, sau khi sửa tốt, trực tiếp đưa cho Tôn Lão xem là được.

- Cô nương , bên kia yêu cầu chúng ta sắp xếp thêm một số bộ kịch nghĩa sĩ hiệp khách …

- Ngươi nói một tiếng cùng bọn hắn, đã an bài.

- Ngô Lão Thành Bắc hôm qua không cẩn thận té từ trên sân khấu xuống, bị thương…

- Ngô Lão rất có uy tín trong các Câu Lan tại Kinh Đô, ngươi tự mình đi nhìn xem, nhớ qua phòng kế toán lấy chút bạc, đừng đi tay không…

Uyển Nhược Khanh đi ra khỏi Câu Lan đã đến buổi trưa. Trên thực tế, nàng đã hình thành thói quen ăn lúc này, theo thói quen nhìn về một phương hướng nào đó, thời điểm nhìn thấy một bóng người từ bên cạnh đi tới, không khỏi nao nao.

- Trùng hợp.

Lý Dịch nhìn nàng một cái, cười nói.

- Buổi sáng đi quan sát mấy cửa hàng, lúc đi ngang qua cửa hàng cháo bên kia, mua chút cháo, muội đã ăn chưa, muốn cùng nhau ăn một chút hay không?

- Còn, còn không có…

Chỉ là một động tác theo thói quen, chưa từng có nghĩ tới hắn thực sẽ xuất hiện từ nơi đó, Uyển Nhược Khanh lấy lại tinh thần, khẽ gật đầu.

Lý Dịch gật gật đầu, nói.

- Vậy thì tốt, đi lên cùng một chỗ ăn đi, vừa không cẩn thận mua nhiều lắm…

Hai lầu nhỏ trên tầng.

Uyển Nhược Khanh nhìn cháo trên bàn, nghi ngờ hỏi.

- Sao mua nhiều như vậy?

Lý Dịch giật mình, sau đó quay lại nhìn lão Phương một cái, nói.

- Vốn mua một phần cho hắn, không biết hắn đã ăn rồi, một người ăn cũng có chút nhiều.

Lão Phương gật gật đầu, xoa xoa bụng, lên tiếng.

- Đúng vậy, vừa rồi tới đã ăn rồi.

- Củ sen nấm tuyết cùng cháo bát bảo, muội muốn cái nào?

Lý Dịch cầm một cái chén nhỏ, nói.

- Sinh ý cửa hàng cháo ta mú cũng không tệ lắm, mùi vị rất ngon …

- Củ sen nấm tuyết đi.

Uyển Nhược Khanh gật gật đầu.

- Đúng rồi, ta nhớ khi còn bé, một chỗ cách nhà không xa cũng có một cửa hàng cháo như thế này, có điều khi đó, một tháng mới có thể ăn một lần, mùi vị nhà này không sai biệt lắm khi còn bé…

Thật ra, nàng có thói quen buổi trưa tự mình đi nơi đó mua chút cháo mang về, hôm nay vốn cũng tính làm thế, không nghĩ tới thế mà trùng hợp, trùng hợp đến nổi chút đồ ăn kia đều là món nàng bình thường rất thích ăn.

- Ngược lại thật trùng hợp.

Lý Dịch đưa đũa cho nàng, nói.

- Ăn đi, liên quan tới sự phát triển về sau của Câu Lan, ta có mấy ý nghĩ muốn thương lượng với muội một chút.

Ngửi mùi thơm từ cháo, lão Phương nuốt từng ngụm nước bọt, nhẹ nhẹ đóng cửa lại, đi ra ngoài.

Vốn tính một hồi chỉ ăn hai cái đùi gà, hiện tại muốn ăn bốn cái, đợi đến khi mua lại cửa hàng cháo kia, hắn cũng muốn nếm thử, chè hạt sen nấm tuyết kia có ngon như vậy không?

- Thật nghĩ không ra, Tằng đại nhân đã là Kinh Triệu Duẫn, sinh hoạt thế mà còn đơn giản như vậy, cháo hoa dưa muối cũng có thể ăn như thế say sưa ngon lành, thật sự khiến Thôi mỗ bội phục.

Tằng Sĩ Xuân đã chuyển nhà vào Kinh Triệu Duẫn phủ ngẩng đầu nhìn một chút, tùy ý đưa tay nói.

- Quen cơm ngon áo đẹp, ngẫu nhiên ăn cháo hoa dưa muối một lần cũng có một phong vị khác, mấy vị tùy tiện ngồi.

Hơi hàn huyên vài câu, Tằng Sĩ Xuân để đũa xuống, chà chà miệng, hỏi.

- Thôi huynh hôm nay tự mình đến đây, không lẽ lại phát sinh đại sự gì?

Thôi Thanh Minh cười cười, nói.

- Không có chuyện gì thì không thể tới nơi này ngồi một chút?

Tằng Sĩ Xuân nhếch miệng mỉm cười, cũng không tiếp lời, bởi vì hắn biết, nếu không có chuyện gì, vị nhân vật số hai Thôi gia này sẽ không dễ dàng đây.

Quả nhiên, Thôi Thanh Minh tiếp theo lại mở miệng.

- Tằng đại nhân từng được Trử Công dạy bảo qua, chắc rất hiểu Trử Công, ngươi cảm thấy, chúng ta đến cùng nên làm như thế nào mới có thể được Trử Công toàn lực ủng hộ?

Tằng Sĩ Xuân thiêu thiêu mi, sau đó sắc mặt bình tĩnh nói.

- Thực không dám giấu, nếu là Trử Công, Tằng mỗ cảm thấy, hành động không bằng yên tĩnh, tùy tiện lôi kéo, ngược lại sẽ phản tác dụng…

- Là sao?

Thôi Thanh Minh nhíu mày.

Tằng Sĩ Xuân lắc đầu, nói.

- Hai mươi năm trước, Trử Công đã bắt đầu vừa du lịch vừa dạy học bốn phía, không trực tiếp tham dự triều chính, lúc này đi quấy rầy ngài ấy, ngược lại sẽ dẫn tới phản cảm, huống hồ, Trử Công từ trước đến nay tuân theo tổ chế, những năm gần đây cũng không quá xa cách điện hạ, một khi có việc, tất nhiên sẽ lấy triều cục làm trọng, lấy tổ chế làm trọng, chống đỡ điện hạ, căn bản không cần lôi kéo.

Thôi Thanh Minh nghe vậy, suy nghĩ một lát, mới gật gật đầu.

- Lời ấy có lý.

- Bất quá, tuy nói như vậy nhưng nếu như có thể được Trử Công toàn lực tương trợ thì có thể để sĩ tử thiên hạ trung thành, được thêm rất nhiều quần thần chống đỡ, ý nghĩa thực sự trọng đại…

Sau đó hắn lại thở dài, nhìn Tằng Sĩ Xuân, nói.

- Trong hai năm qua, thực lực bên ta trên triều đình tổn thất nặng nề, cho tới bây giờ cũng chỉ có Tằng đại nhân và Trần đại nhân có thể đi ngược dòng nước, đúng là khó được, nếu không, sĩ khí bên ta, tất sẽ rớt xuống ngàn trượng, khó có thể vãn hồi…

Tằng Sĩ Xuân lắc đầu.

- Tằng mỗ cũng may mắn mà thôi…

- Tằng đại nhân đâu cần khiêm tốn…

Sau đó, hai người lại thương nghị một ít chuyện, sau một lát, mấy bóng người đi ra khỏi Kinh Triệu Duẫn phủ, một người bên trong bỗng nhiên mở miệng, hỏi Thôi Thanh Minh.

- Chúng ta thật không đi Trử Phủ?

Thôi Thanh Minh lắc đầu.

- Tuy Tằng Sĩ Xuân nói có lý, nhưng Trử gia, chúng ta vẫn phải đi, tình cảnh điện hạ thực sự không ổn, không thể mãi yên tĩnh …

- Đến cùng vẫn không nhịn được sao?

Trong phủ, Tằng Sĩ Xuân đứng phía trước cửa sổ, lắc đầu, thấp giọng nói.

- Chuẩn bị kiệu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận