Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 812: Các Ngươi Có Tư Tình!



Chương 812: Các Ngươi Có Tư Tình!





----------------------

- Trưởng công chúa có ở đây không?

Lý Hiên đứng trước cửa Thần Lộ Điện, hỏi một cung nữ.

Thấy cung nữ kia trả lời là có thì hắn mới cất bước đi vào.

Mấy ngày nay Minh Châu có khi ở trong cung, có khi ở chỗ của Lý Dịch, hắn muốn gặp nàng, hoàn toàn dựa vào vận khí.

Điều này còn không phải thứ khiến hắn phiền muộn nhất, điều làm cho hắn phiền muộn nhất là vô luận ở đâu, Minh Châu và Lý Dịch giống như cố ý tránh hắn để nói chuyện riêng….

Có mấy lần bị hắn vô tình gặp được, hai người họ vốn đang nghiêm túc nói chuyện, sau khi nhìn thấy mình lại lập tức nhìn trái nhìn phải đánh trống lảng sang chuyện khác, lần trước còn nói bọn họ đang bàn về chuyện thế tử phi sẽ sinh nam hài hay nữ hài, còn hỏi hắn thích nhi tử hay nữ nhi...

Chuyện này còn phải hỏi? Đương nhiên thích nhi tử, nhưng nếu như sinh nữ nhi cũng không sao, đều là con của hắn, mà hiện giờ cũng không phải lúc nói mấy chuyện này!

Quan trọng nhất là hai người bọn họ, một người là bạn tốt nhất của hắn, một người là thân nhân của hắn, loại cảm giác bị người thân nhất xa lánh, vô cùng khó chịu...

Tất nhiên có ẩn tình gì đó trong chuyện này mà hắn không biết.

Lý Hiên đẩy cửa ra, nhìn thấy có hai người trong phòng, sững sờ một hồi, sau đó lập tức cười nói.

- Các ngươi đều ở chỗ này à, loại giấy mới ta đã tạo ra rồi, thật không tồi… Đúng rồi, vừa rồi các ngươi đang nói cái gì đó?

Bởi vì hai người đang nghị luận một ít chuyện bí mật cho nên Lý Dịch và trưởng công chúa dựa vào rất gần nhau, khi Lý Hiên đẩy cửa đi vào, bọn họ căn bản không có thời gian phản ứng lại.

Lý Dịch mịt mờ liếc trưởng công chúa một chút, khoảng cách gần như vậy, nàng ấy hẳn có thể phát giác mới đúng.

Lý Minh Châu cúi đầu xuống, vừa rồi nàng thất thần một lát, lúc phát giác ra thì đã muộn.

Lý Dịch nhìn Lý Hiên, lại nhìn sang Lý Minh Châu, hỏi.

- Đúng vậy, vừa rồi chúng ta đang nói gì đấy?

Lý Minh Châu nhìn hắn, tiếp lời.

- Hôm nay ngươi mang canh đến uống rất ngon, ngày mai tiếp tục mang theo...

Lý Dịch bày ra vẻ mặt tiếc nuối.

- Ngày mai ta vốn định chuẩn bị mang một loại canh khác, hiệu quả tốt hơn...

Lý Hiên ngơ ngẩn nhìn hai người, vừa rồi khi hắn đi vào, hai người còn tình chàng ý thiếp dựa vào gần nhau, khi quay đầu nói chuyện với hắn, khuôn mặt cả hai cơ hồ muốn dính vào nhau, hiện tại bọn họ lại nói cho hắn vừa rồi cả hai đang thảo luận món canh gì đó?

Thảo luận canh gì mà cần dựa vào sát rạt!

Dạo gần đây, hai người bọn họ thật sự quá không bình thường, cả ngày trốn tránh hắn ở cùng một chỗ, cô nam quả nữ, gian...

Cô nam quả nữ, chung sống một phòng, lén lén lút lút, nói chuyện gì đó còn không muốn cho hắn biết, nhất định không phải chuyện tốt lành gì!

- Ngươi hỏi nhiều như vậy để làm gì?

Lý Dịch liếc nhìn hắn một cái.

- Ngươi vừa mới nói loại giấy kia thế nào?

- Không được, hôm nay các ngươi nhất định phải nói rõ ràng cho ta!

Lần này, Lý Hiên hình như không có dễ bị lừa gạt như mấy lần trước, hắn trầm mặt nhìn hai người bọn họ.

Vốn ba người luôn cùng một chỗ, bỗng nhiên có một ngày hắn phát hiện mình bị xa lánh, Kinh Đô tam kiệt biến thành Kinh Đô nhị kiệt, cảm giác này, không tự thể nghiệm thì không biết được.

- Cái này….

Lý Dịch nhìn hắn, không biết nên mở miệng như thế nào, ăn ngay nói thật đương nhiên không thể, việc này không thể coi thường, cho dù Lý Hiên cũng không thể biết, thậm chí cũng không thể nghĩ tới chuyện “muốn cho hắn biết” được. Lý do này thật sự rất khó nghĩ ra….

Hiện tại trong đầu Lý Hiên vẫn không khỏi hiện ra cảnh tượng mấy ngày nay, đủ loại trạng thái, hoặc nói dấu hiệu, giữa Lý Dịch và Minh Châu, cùng với dáng vẻ “thân mật” của hai người mà hắn nhìn thấy khi tiến vào khi nãy.

Giờ phút này lại nhìn Lý Dịch và Minh Châu, một người thì ấp a ấp úng, một người cúi đầu không nói không rằng, giống như nghĩ đến cái gì, trong đầu Lý Hiên chợt có một tia sáng chợt lóe lên.

- Chẳng lẽ ….

Hắn dùng ánh mắt hồ nghi dò xét qua lại trên người bọn họ.

Trong lòng Lý Dịch có chút căng thẳng, thầm nghĩ, cái tên này hẳn sẽ không đoán được đến loại chuyện kia đi? Trên mặt Lý Minh Châu cũng đồng dạng hiện ra một tia mất tự nhiên.

Sự khẩn trương của Lý Dịch và sự bối rối của Lý Minh Châu tự nhiên không có thoát khỏi ánh mắt của Lý Hiên, thấy như vậy, hắn gần như có thể xác nhận suy đoán trong lòng mình, bật thốt lên.

- Chẳng lẽ các ngươi có tư tình!

- A?

Biểu hiện trên mặt Lý Dịch hoàn toàn cứng đờ.

- Cái gì?

Lý Minh Châu ngẩng đầu nhìn Lý Hiên.

- Còn giả vờ giả vịt gì?

Lý Hiên kích động nhìn hai người, bày ra dáng vẻ các ngươi đừng giả vờ nữa, các ngươi đã bị ta bắt gian ngay tại giường.

- Ta biết ngay mà, ta biết hai người các ngươi khẳng định có vấn đề mà!

Lý Dịch kinh ngạc nhìn hắn.

- Không phải, ngươi….

- Lúc ở Khánh An phủ ta đã biết sớm muộn gì hai người các ngươi cũng....

- Ngươi đừng loạn….

- Ngươi thu phục nương tử nhà mình chưa, còn có cô em vợ nữa….

- Ngươi…

- Giải quyết hai vị kia thì vẫn còn Hoàng bá bá, Minh Châu là trưởng công chúa, trên lễ chế này, khó nha!





Lý Dịch chưa từng thấy Lý Hiên kích động tới như vậy, thậm chí ngay cả một câu hắn cũng không chen vào được.

Sau đó hắn nghĩ đến một ít chuyện.

Ngày thường hắn không có nhiều cơ hội để gặp mặt trưởng công chúa, còn phải thời thời khắc khắc đề phòng Lý Hiên xông vào bất kỳ lúc nào. Có biện pháp nào có thể lừa gạt qua cửa ải khó khăn trước mặt này, lại có thể khiến hắn ta sau này chú hơn, không hấp tấp như vậy nữa?

Hình như… Thật sự là có!

Sau đó hắn nắm lấy tay của trưởng công chúa, thở dài, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

- Ngươi cũng biết đấy, Minh Châu là trưởng công chúa.

Hắn nhìn Lý Hiên, thần sắc hơi ảm đạm.

- Cho nên, chúng ta muốn ở bên nhau, khó như lên trời…

Lý Hiên vội nói.

- Đừng nhụt chí, ngươi cũng không giống như người sẽ dễ dàng nhận thua, chúng ta cùng nhau suy nghĩ biện pháp, chắc chắn có thể nghĩ ra.

Giọng nói Lý Dịch mang theo đau thương.

- Cho nên chỉ khi trao đổi chính sự, chúng ta mới có thể ở chung với nhau một thời gian ngắn như vậy.

Tuy lừa gạt Lý Hiên khiến cho lương tâm Lý Dịch có chút khó bình an nhưng hắn nào có lương tâm…… Nhưng mà dù sao cũng còn tốt hơn việc bị tên này biết được chân tướng. Lời nói dối thiện ý, ngẫu nhiên rải mười bảy mười tám lần cũng đáng để tha thứ.

Giờ phút này trưởng công chúa cũng đã hiểu rõ dụng ý của Lý Dịch, yên lặng mặc cho hắn nắm tay.

Trong mắt Lý Hiên, cái này có chút giống như “Phu xướng phụ tùy”.

Bằng không, lấy tính tình của Minh Châu, chỉ có thể chặt tay nam nhân, không có khả năng nắm lấy.

- Ta biết rồi, các ngươi thật sự không dễ dàng, ta đây sẽ đi ra ngoài….

Lý Hiên kịch liệt gật đầu, bày tỏ hắn rất lý giải chuyện này, sau đó lập tức xoay người đi ra ngoài, không chút nào dây dưa dài dòng.

- Thôi được rồi, ngày hôm nay còn có chính sự.

Lý Dịch túm lấy cánh tay hắn kéo lại, hỏi.

- Ngươi mới vừa nói loại giấy kia đã làm xong rồi?

Lý Hiên lại đánh giá hai người lần nữa, sau khi dò xét mấy lần hắn mới lên tiếng.

- Đã hong khô, chất lượng quả nhiên thượng thừa, phí tổn chế tạo lại rất thấp, một khi đẩy ra bên ngoài, vấn đề của thư viện sẽ lập tức được giải quyết.

- Nhưng mà….

Lý Hiên lại nghĩ tới một việc, nghi hoặc hỏi:

- Lần này chúng ta tạo ra được hai loại giấy, một loại chất lượng thượng thừa, giá cả rẻ tiền, nhất định có thể được người trong thiên hạ tán thành, nhưng mà loại còn lại…... Tính chất rất mềm mại, dính nước mực lập tức sẽ ướt xuyên qua, không thể viết, cũng không thể vẽ tranh, dùng để bao đồ vật cũng không được, ngươi tốn sức tạo loại giấy kém chất lượng này để làm gì chứ?

Lý Dịch liếc nhìn hắn một cái, nói.

- Ngươi cứ mặc kệ ta tạo loại giấy này dùng để làm gì, đã tạo ra thì tự nhiên sẽ có tác dụng, bằng không dùng để làm gì, chùi đít sao?

Lý Hiên khinh thường liếc hắn một cái.

- Thô bỉ!

- Không nói tới cái này.

Lý Dịch nhìn hắn.

- Ta đã dạy cho ngươi phương pháp làm giấy cơ bản, hiện tại ngươi đã có kiến thức nhất định về nguyên lý tạo giấy, có thể vận dụng những kiến thức này để tiến lên phía trước một bước nhỏ nữa.

- Tiến như thế nào?

Lý Hiên nghi hoặc hỏi.

- Giấy dùng để viết đã có thể tạo ra, thế thì giấy chống thấm nước, giấy chịu lửa hẳn cũng không khó, cho ngươi ba ngày để làm, đủ rồi chứ?

Lý Hiên trừng to mắt.

- Giấy chống thấm nước, giấy chịu lửa?

- Thế nào, ba ngày quá ngắn?

Lý Dịch suy nghĩ một chút, đổi quyết định.

- Vậy thì năm ngày được rồi chứ, năm ngày hẳn là đủ rồi, nếu còn lâu hơn thì lúc đó ta cũng không còn muốn ăn cá bọc giấy nướng nữa….

Lý Hiên lắc đầu nguầy nguậy.

- Người ta hay nói câu cửa miệng, giấy không gói được lửa, giấy gặp nước thì cũng coi như phế thải, làm sao có thể tạo ra hai loại giấy như ngươi đã nói chứ?

- Chẳng phải ta đã dạy cho ngươi cách làm giấy cơ sở rồi sao…. Mà nói nữa, ngươi làm khoa học, không nên lúc nào cũng dễ dàng nói ba chữ “không có khả năng” như vậy.

Lý Dịch đi đến cửa đại điện, rồi bỗng dưng như nhớ tới cái gì, quay đầu lại nói.

- Đúng rồi, việc của ta và Minh Châu...

- Yên tâm, ta sẽ không nói ngoài.

Lý Hiên ngơ ngẩn bảo đảm một câu, sau đó bẻ đầu ngón tay đếm đếm la to:

- Còn nữa, “Không có khả năng” là bốn chữ không phải ba!


Bạn cần đăng nhập để bình luận