Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 853: Nhật Ký Uyển Nhược Khanh



Chương 853: Nhật Ký Uyển Nhược Khanh





----------------------

Lý Dịch ngẫm lại, vẫn có ý định khép ngăn kéo lại.

Nếu như đây là Túy Mặc, lấy quan hệ bây giờ của hai người, có lẽ hắn thật sự sẽ vụng trộm mở ra nhìn, nhìn nàng một có chửi mình trong nhật ký hay không, hoặc có bí mật nhỏ gì đó mà chưa nói cho mình biết, nhưng Nhược Khanh không giống, nàng tốt đẹp như vậy, hắn thật không đành lòng làm bất kỳ sự việc tội ác gì.

Một khắc khép lại ngăn kéo, ánh mắt vô ý đảo qua trang giấy đã ố vàng bị đặt phía dưới cùng, động tác trên tay chậm lại.

Trang giấy có chút cũ, cũng có chút nhăn nheo, có thể loáng thoáng nhìn thấy phía trên lộ ra một số đường cong và chữ viết, rất quen thuộc.

Lý Dịch do dự một chớp mắt, sau đó lấy quyển sách thật dày kia ra đặt lên bàn, cẩn thận lấy trang giấy phía dưới ra.

Vẻ nghi hoặc trên mặt hắn càng sâu, bởi vì loại cảm giác quen thuộc kia đang càng sâu.

Trang giấy đã rất cũ kỷ, hắn cẩn thận từng li từng tí mở ra, những đường cong và chữ viết cũng càng thêm rõ ràng, hắn đầu tiên nhìn thấy là một bài thơ được viết phía trên.

Xác thực nói, là một bài từ.

"Tiêm vân lộng xảo, phi tinh truyện hận, ngân hán điều điều ám độ…

Là Thước Kiều Tiên.

Khi hắn triệt để mở ra trang giấy, những đường cong cũng dần dần xâu chuỗi thành hình.

Đó là một người nữ tử mặc cung trang, sau lưng có ruy băng tung bay, đối diện nữ tử có một nam tử áo vải thô, ở giữa là rải rác vài bút phác hoạ ngân hà, dưới chân hai người là vô số phi điểu được dùng hai nét bút vẽ thành.

Là bức vẽ đơn giản phác họa cuộc gặp gỡ nhau ở cầu Ô Thước giữa Ngưu Lang và Chức nữ.

Chữ rất xấu, hắn thấy nét vẽ đơn giản này cũng ấu trĩ đến cực điểm, nhưng chữ do hắn viết, bức vẽ cũng do hắn vẽ.

Đây là Thất Tịch năm đầu Cảnh Hòa, hắn tự tay viết và vẽ lên cho Kỳ Thiên Đăng của tiểu nha hoàn.

Về sau, ngọn Kỷ Thiên Đăng kia bị Uyển Nhược Khanh nhặt được, rồi một bài Thước Kiều Tiên cũng từ đó lưu truyền ra, gặp được Uyển Nhược Khanh đại khái cũng là do chiếc Kỳ Thiên Đăng này bắt đầu.

Chỉ là không nghĩ tới, đồ vật chính Lý Dịch hắn đã sớm quên lại được nàng đưa đến Kinh Đô, đến bây giờ.

Lý Dịch nhìn qua những tạo hình trên giấy, kinh ngạc khá lâu, mới một lần nữa xếp lại, y nguyên trả về.

Một lần nữa cầm quyển sách kia lên, lúc tính đặt trở về, ma xui quỷ khiến gì mà mở ra nhìn một chút.

Cảnh Hòa năm thứ nhất, mùng một tháng bảy.

Lại lật một tờ, chính là mùng bảy tháng bảy, sau đó là mười ba tháng bảy.

Cái này hiển nhiên là một bản nhật ký, mà lại không phải loại mỗi ngày đều ghi chép, về phần tại sao bắt đầu từ tháng bảy, có thể bởi vì vừa viết một quyển xong đổi sang quyển khác, cũng có lẽ khi đó nàng mới có thói quen viết nhật ký, điểm này không quan trọng, trọng yếu là… đây là nhật ký của nàng.

Lý Dịch chỉ quét mắt một vòng liền không nhìn tiếp nữa, khép lại, cẩn thận trả về.

Nếu như loại sách khác, nhìn xem cũng không có gì, biết cái này là nhật ký của người khác còn nhìn, cũng thật có hơi bại hoại đạo đức.

Vừa rồi không cẩn thận nhìn qua mấy phần cũng đơn giản là chuyện phát sinh bên trong Câu Lan, hoặc là trong một hội thi có tài tử, tài nữ viết ra thơ từ gì hay, nàng sẽ trích ra, lại trong một hội thi khác, một Kỳ Thiên Đăng từ trên trời rơi xuống, vừa vặn rơi bên chân nàng, trên đó viết một bài thơ đại loại là thế…

Nhật ký thuộc về đồ vật rất tư mật, vạn nhất bên trong còn viết tâm sự nữ nhi, mình không nên nhìn lén.

Bất quá, Nhược Khanh có thể có tâm sự gì đâu, ngẫm lại thì nội tâm cảm thấy ngứa ngáy.

Muốn lại nhìn thêm một chút hay không…

Chỉ nhìn một chút?

Tay hắn đặt lên trên bản nhật ký, trong lòng do dự.

Ngay tại thời điểm tâm tư Lý Dịch có chút loạn, trước cửa có tiếng bước chân truyền đến.

Uyển Nhược Khanh nhẹ nhàng đẩy cửa ra, trên gương mặt xinh đẹp hiện vẻ bối rối, nhìn thấy Lý Dịch đang chỉnh tề ngồi trước bàn, nâng bút viết thứ gì đó mới rốt cục yên lòng.

Lý Dịch quay đầu lại, liếc nhìn nàng một cái, chỉ chỉ quyển sách trên bàn.

- Tờ giấy cô vừa xem kia, ta đã giúp cô sắp xếp, lần sau có muốn xem thì nhìn tờ kia là được.

Uyển Nhược Khanh đi tới, gật đầu nói.

- Có người viết một kịch bản, Tôn Lão cảm thấy không tệ, hôm qua đưa cho ta xem xét lại.

Ánh mắt nàng vô ý liếc liếc ngăn kéo bàn bên cạnh một chút lại nhanh chóng dời đi.

Lý Dịch lãnh đạm không có chú ý tới ánh mắt của nàng, chỉ chỉ bên giường, ra hiệu nàng ngồi xuống, sau đó mới nói.

- Bây giờ còn có mấy Châu chúng ta chưa phát triển đến?

- Còn có năm Châu.

Uyển Nhược Khanh cũng không có suy tư bao lâu đã cho ra đáp án.

- Năm Châu này đều là mảnh đất khỉ ho cò gáy, cũng từng phái người đi qua, cuối cùng vẫn không thành công…

- Không sao, đã như vậy cứ bỏ qua 5 địa phương kia là được.

Lý Dịch lắc đầu, nói.

- Cô cảm thấy, nếu đi Tề Quốc…

Uyển Nhược Khanh kinh ngạc.

- Ý huynh là, đưa Câu Lan chúng ta đến Tề Quốc?

Lý Dịch gật đầu.

Đôi mi thanh tú của Uyển Nhược Khanh cau lại, ngẫm nghĩ một hồi mới lên tiếng.

- Tề Quốc và Cảnh Quốc khác biệt, nếu người chúng ta đi qua, nhất định sẽ gặp được trở ngại khó có thể tưởng tượng, nếu chỉ là diễn kịch, ngược lại cũng không sao, nhưng nếu dùng để thu thập tin tức…

Nói đến chuyện Câu Lan, nàng sẽ thay đổi trở nên nghiêm túc, nghiêm túc phân tích lợi và hại khi Câu Lan phát triển tại Tề Quốc, cùng nếu thật sự có ý tưởng này, phải ra tay như thế nào…

Lý Dịch một bên nghe nàng nói, vừa nghĩ việc khác.

Sau khi nàng đi vào trong phòng, hữu ý vô tình nhìn qua bàn đọc sách ba lần, mỗi một lần ánh mắt đều sẽ đảo qua ngăn kéo bên cạnh, nói rõ ở trong đó có đồ vật rất trọng yếu, để cho nàng từ trước đến nay đều ổn trọng mà tâm bị rối loạn.

Lý Dịch tập trung ý niệm lấy một bản nhật ký không có trang bìa trong thư viện trong não ra, hồi lâu sau mới thở dài một hơi thật nhẹ nhõm, tâm niệm khẽ động.

Chậm rãi lật ra một trang sách.

Hai trang.

Vô số trang.

Cảnh Hòa năm thứ nhất, mùng bảy tháng bảy.

- Trên trời lại có thơ rơi xuống, không biết vị Lý công tử viết ra "Hai tình nếu có dài lâu, há lại cần sớm sớm chiều chiều" đến cùng là người thế nào…

Cảnh Hòa năm thứ nhất, mười lăm tháng tám.

- Đãn nguyện nhân trường cửu, thiên lý cộng thiền quyên, nguyên lai hắn chính là Lý Dịch, ta sớm nên nghĩ đến, sớm nên nghĩ đến…

Cảnh Hòa…

- Hắn lại là hàng xóm của ta, thế nhưng mà, hắn có tài như thế, vì sao lại muốn làm thương nhân buôn bán…

- Hỏng bét, hắn tối nay đắc tội nhiều người, sẽ không ảnh hưởng đến con đường làm quan của hắn chứ, đều là ta sai, tối nay, tối nay vốn không nên đi a…

- Hắn bị thương, cũng không biết có nặng lắm không, có nghiêm trọng không…

- Ngày hôm nay nhờ có hắn, bọn người Tôn Lão không cần phải đi, bọn tỷ muội cũng có cơm ăn, vô thanh vô thức đã thiếu hắn nhiều thật nhiều…

- Vợ hắn thật xinh đẹp, rất xứng đối với hắn, hắn muốn đi, đi Kinh Đô à, lúc nào mới có thể trở về…

- Hắn rốt cục trở về, viết cho Túy Mặc nhiều thơ từ như vậy, ngay cả bản thân Túy Mặc cũng bị hù dọa, Túy Mặc, thì ra Túy Mặc vậy mà. . .

- Kinh Đô thật rất lớn, Câu Lan về sau này thật có thể biến động Kinh Đô, biến động Cảnh Quốc sao?

- Túy Mặc cũng tới, thật tốt, nàng ở Khánh An phủ hẳn sẽ rất cô đơn, không biết ngày hôm nay hắn có đến hay không, nhìn thấy Túy Mặc, hẳn là hắn cũng sẽ cảm thấy rất vui vẻ?

Biểu hiện trên mặt Lý Dịch biến hóa, lúc vui lúc sầu, lúc phiền lúc lo, hắn sở dĩ không thích đưa nhật ký của người khác vào trong đầu cũng bởi vì lúc đang tiếp thu những tin tức kia sẽ có thể rõ ràng cảm nhận được tâm tình lúc đó của người viết.

Trên thế giới không có chính thức cảm động lây, nhưng đối Lý Dịch mà nói thì có.

Tuy hắn không có trải qua sự việc như thế nhưng tâm tình cất chứa trong những câu chữ kia, ở trong quá trình này sẽ làm cho hắn thể nghiệm y như những gì viết ra.

Mà trong lúc duyệt qua thư tịch, không nhất định xuất hiện tình trạng như thế.

Cho nên hắn cơ hồ đã triệt để cảm nhận được cảm nhận trong lòng của Uyển Nhược Khanh trong hai năm qua. Đương nhiên, tình cảm cất chứa trong những câu chữ kia, hắn cũng cảm nhận được không sai chút nào.

- Huynh, huynh làm sao?

Uyển Nhược Khanh kinh ngạc nhìn hắn, thấy biểu trên mặt hiện hắn biến ảo, có chút khẩn trương hỏi.

- Có phải ta nói sai cái gì hay không?

- Không, không có.

Lý Dịch nhắm mắt lại, lần nữa mở ra, lắc đầu.

- Ta đang nghĩ đến một ít chuyện.

Thiếu nữ tình hoài như bài thơ, nhưng quá trình làm thơ lại mười phần gian nan, cảm giác hai loại cảm tình đan xen cũng không tốt đẹp gì, còn xem từng tờ một, đều thể nghiệm tất cả những tâm tình này một lần, tựa như một lần nữa trải qua một đoạn nhân sinh, có lẽ nhân cách hắn sẽ có khả năng bị phân liệt.

Tâm niệm lần nữa khẽ động, thư tịch trong đầu hóa thành chấm nhỏ ánh sáng, triệt để tiêu tán.

Ngay tại lúc đó, vô số tin tức lộn xộn tuôn ra vào đầu hắn.

Hắn nhìn Uyển Nhược Khanh, vừa muốn mở miệng, thân thể lại chấn động mạnh một cái, trái tim giống như bị người dùng nắm tay bóp chặt, lấp đầy một loại tâm tình nào đó.

Hắn che ngực, thở hổn hển từng ngụm, thân thể run rẩy, nước mắt cơ hồ không bị khống chế mà rơi xuống từng giọt.





Trang 429# 1


Bạn cần đăng nhập để bình luận