Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 782: Nhiều Chút Dựa Vào



Chương 782: Nhiều Chút Dựa Vào





----------------------

Ngạo kiều la lỵ đã mười ba tuổi, nữ hài tử mười ba tuổi hậu thế đã hiểu không ít chuyện, ở thế giới này, nếu nữ hài tử sinh trong nhà cùng khổ, mười ba tuổi đã có thể tự lập, thậm chí là cưới.

Nhưng mà ngạo kiều la lỵ từ nhỏ sinh trưởng trong thâm cung, bên trong tất cả hoàng tử công chúa thì thuộc về trăng sáng được các ngôi sao quay quanh, chưa từng ăn qua khổ gì, tâm lý rõ ràng muốn nhỏ hơn tuổi một chút.

Lý Dịch nhìn nàng, có chút bất đắc dĩ giải thích.

- Cái này… Bỏ trốn là chỉ hai người yêu thích lẫn nhau …

- Tiên sinh không thích Thọ Ninh sao…

Ngạo kiều la lỵ đáng thương nhìn hắn, trong nháy mắt mắt to ngập nước, lã chã chực khóc.

Lý Dịch che mắt, không đành lòng lại nhìn, gật đầu.

- Tốt a, đến lúc đó sẽ mang theo ngươi…

Mắt thấy ngạo kiều la lỵ muốn nhào tới, Lý Dịch gấp vội vươn tay.

- Ngừng, đánh cờ thật tốt!

Ngạo kiều la lỵ trắng mắt liếc Lý Dịch một cái, ngồi trở lại, không cho hôn thì không cho hôn thôi, dù sao tiếp qua một đoạn thời gian sẽ cùng một chỗ bỏ trốn, tiên sinh có viết qua một bài thơ, là cái gì… ta?

Nếu tình cảm đôi bên lâu dài, lại há cần sớm sớm chiều chiều ở chung, đều sắp bỏ trốn rồi, thiếu một lần hôn cũng không có gì.

Tâm tình cao hứng, suy nghĩ tự nhiên thông thuận, tốc độ ra cờ nhanh hơn rất nhiều.

Sau đó Lý Dịch rất nhanh phát hiện, mình giống như không sai biệt lắm… Muốn thua.

Thua chính đệ tử mình là sự việc phi thường mất mặt, Lý Dịch quyết định tập trung tinh thần, nhìn xem còn có thể vãn hồi bại cục hay không.

- Nhìn, đó là cái gì!

Trên mặt hắn lộ ra vẻ hoảng hốt kinh ngạc, chỉ sau lưng ngạo kiều la lỵ.

Ngạo kiều la lỵ quay đầu, nhìn một hồi lâu, mới có chút bất mãn quay đầu, lẩm bẩm.

- Cái gì, rõ ràng không có cái gì…

Nàng cầm lấy một con cờ, định đặt lên một vị trí mà nàng đã nhìn tốt trước đó, chỉ cần hạ xuống một con cờ này, tiên sinh sẽ thua.

Nhưng mà tay nàng mới rơi xuống một nửa đã kinh ngạc nhìn bàn cờ, vẻ mặt không hiểu.

- Thọ Ninh chơi cờ caro ngày càng tốt, nhưng vẫn không nên kiêu ngạo, phải tiếp tục cố gắng…

Lý Dịch cười cười, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nàng, đứng lên đi ra ngoài phòng.

- Tiên sinh chơi xấu!

Trong nháy mắt yên tĩnh liền có âm thanh thanh thúy truyền ra, một đạo thân ảnh nho nhỏ nhào tới từ phía sau.

Sau một lát, Lý Dịch lắc đầu, kéo cổ áo lên trên một ít, che kín dấu răng nhàn nhạt trên cổ, cũng không biết nàng nào học người, bắt được cổ thì cắn, tuy không nặng nhưng nếu để cho người nhìn thấy, đường đường công chúa… Không ra thể thống gì.

Công chúa chưa xuất các làm sao có thể thân mật như thế cùng nam tử, nói không chừng còn sẽ bị người ngộ nhận là hắn rắp tâm dụ dỗ công chúa.

Chuyện thư viện đã được định, các hạng mục đều có người chuyên quan tâm, đuổi ngạo kiều la lỵ đi, hắn thanh nhàn hơn rất nhiều, nghĩ đến ngày hôm nay cơm nước xong xuôi bồi Như Nghi đến Toán Học Viện đi dạo, cảnh sắc bên hồ không tệ, câu cá trong Hồ Tâm Đình, vui vẻ khoái hoạt.

Trường An Huyện Hầu kiêm Viện trưởng Toán Học Viện có thời gian vui vẻ, Kinh Thành Lệnh - Lưu Đại Hữu không có.

Vài ngày qua, đại môn huyện nha sắp bị người đạp phá, đương nhiên, người tới không phải để cáo trạng, cũng không phải kêu oan, mà đến đưa tiền.

Ngày đó sau khi tảo triều trở về, đại tiểu quan viên trong kinh, thế gia hào môn nhao nhao điều động hạ nhân nhà mình đến huyện nha đăng ký, số lượng quyên bạc từ hơn ngàn lượng đến hơn vạn hai, hai ngày qua, số lượng đã hơn trăm vạn.

Đương nhiên, cũng không chỉ quyên bạc, góp vật cũng không ít, phần lớn là thư tịch, mặc kệ thư viện có thể dùng được hay không, hắn vẫn ghi sổ thu hết.

Chuyện này xử lý xem như xinh đẹp, không có cô phụ ủy thác quan trọng của trưởng công chúa cùng Lý đại nhân, Lưu huyện lệnh mừng khấp khởi vẫy tay với một tên nha dịch, chỉ giấy đỏ trên bàn.

- Ngươi tới lấy tờ giấy đỏ ra đem ra ngoài dán lên!

Trên tường ngoài Huyện nha đã dán đầy giấy đỏ, dấu mực trên trang giấy đỏ thẫm rất dễ thấy, trong đó ghi chép kỹ càng số tiền các đại gia tộc quyên góp mỗi ngày, dựa theo số lượng mà tổng kết, dán thiếp bên ngoài huyện nha để dân chúng quan sát.

Cứ như vậy, những gia tộc còn mang tâm ý xem chừng liền đứng ngồi không yên, gia tộc quyên ít cũng ngồi không yên.

Không quyên có thể trốn được nhất thời sớm muộn gì sẽ bị người đào ra, xem như nhà nào làm giàu bất nhân, quyên ít, tên sẽ xếp sau đại đa số gia tộc, mất mặt ngược lại còn không bằng không quyên, chỉ có thể quyên chồng thêm vào, đề thăng bài danh chính mình, nhưng trong lòng thì thầm mắng người nghĩ ra cái chủ ý này máu chó đầy đầu.

Có điều còn tốt, xem như có thể bảo toàn danh tiếng gia tộc, tổn thất một chút bạc, cũng chỉ là tổn thất, không thể bỏ qua gốc rễ của gia tộc mình.

Nhưng có ít người không có may mắn như vậy.

Thôi gia và mấy gia tộc quan hệ tốt với Thôi gia tuy cũng đều quyên bạc, nhưng ngay từ đầu, thời điểm quan viên lễ bộ đến nhà thế mà bị bọn họ đuổi không ít lần, thậm chí ngay cả năm mươi lượng nhục nhã dạng này cả đều quyên, về sau lại bị lộ ra chuyện lãng phí, trắng trợn tiêu xài vào chuyện cá nhân, thanh danh tổn hao rất nhiều, xem như sau đó đã tiến hành bổ cứu quyên ra không ít bạc, một bộ phận danh vọng bị tổn thất lại rất khó kiếm trở lại.

Trưởng công chúa lại một lần triển lộ nàng khả năng ở trước mặt mọi người, mặc dù mây trôi nước chảy lại làm cho cả Kinh Đô, tương lai sẽ là toàn bộ Cảnh Quốc vì đó mà sôi trào, "Một giới nữ lưu" cái từ này, sợ rằng trong thời gian rất lâu về sau sẽ không xuất hiện trong đầu mọi người.

Nghe nói thời điểm công chúa điện hạ làm bộ đầu ở Khánh An phủ, trên danh nghĩa là thủ hạ của Kinh Thành Lệnh Lưu Đại Hữu, khi đó hắn vẫn chỉ là một huyện lệnh nho nhỏ, liên tưởng đến việc người này một đường thăng cao, trở thành Kinh Thành Lệnh, lại đến đại công hôm nay…

Một bộ phận quan viên Trong triều trong lúc quyên bạc cũng tỏ ra thiện ý với Lưu Đại Hữu, bọn họ rất khó kết giao với công chúa điện hạ, Lưu Đại Hữu lại là một điểm mấu chốt, ai đều có thể nhìn ra chỗ khác biệt giữa trưởng công chúa và công chúa khác, có lẽ về sau, bọn họ còn dựa vào nhiều hơn.

- Mắc câu, mắc câu!

Nhìn thấy phao động, ngạo kiều la lỵ ở một bên hô to gọi nhỏ, tay Lý Dịch run run nâng cần, chỉ thấy một con cá lớn cỡ bàn tay bị câu trong hồ.

Lý Dịch cảm thấy cái này hoàn toàn dựa vào vận khí, cá bị quấy nhiễu như thế mà vẫn không hoảng sợ bị dọa bơi mất, gia hỏa phụ trách cho cá ăn của học viện nhất định thường xuyên lười biếng.

Chỗ bọn họ ở hiện tại là phía trên Hồ Tâm Đình trong Viện Toán Học.

Hồ này, thậm chí kiến trúc bên hồ đều do đám học sinh Viện Toán Học tự tay kiến tạo, cá trong hồ vừa mới được thả vào không lâu, cấm thả câu, người vi phạm sẽ bị phạt nhảy cóc 10 vòng vòng quanh thao trường, Lý Dịch tin tưởng, học sinh Viện Toán Học tình nguyện nhảy vào trong hồ, cũng không nguyện ý lựa chọn nhảy cóc.

Đáng tiếc, cả học viện chỉ có hắn mới có khả năng trừng phạt chính mình, Lý Dịch đưa cần câu cho ngạo kiều la lỵ sớm nóng lòng muốn thử, dắt tay Như Nghi đi ra ngoài.

- Viện trưởng, tốt!

Mặc dù chỉ gặp vị viện trưởng này không đến mấy lần trong viện, nhưng tất cả học sinh nhập học ngày ấy đều được chứng kiến sự lợi hại của hắn, hai người đi tới đâu gặp được người, đối phương đều cung cung kính kính khom mình hành lễ.

- Tiên sinh tốt, sư nương tốt!

Lý Hàn đang giám sát mấy học sinh chưa hoàn thành việc học nhảy cóc, vô ý nhếch đầu lên, lập tức đứng thẳng người.

Đây cơ hồ đã là phản xạ có điều kiện trong vô thức.

Trong học viện không có Tấn Vương, không phân chia học sinh nhà nghèo cùng con cháu quan lại, chỉ có tiên sinh, học sinh và đồng môn.

Lý Hàn không còn béo như trước, hắn trong mấy tháng nay gầy đi không ít, trên mặt lại hiện ra một chút góc cạnh, Lý Dịch kinh ngạc phát hiện, tiểu mập mạp này gầy xuống thế mà vẫn rất suất, gien của triều đình không tệ, chí ít là những hoàng tử, công chúa hắn gặp qua không có một người nào có dung mạo khó coi.

Nhìn kỹ một chút, tiểu tử này lớn lên còn có chút giống Lý Hiên, không biết lớn lên chút nữa sẽ như thế nào.

Chính sách Lý Hiên quản lý Viện Khoa Học là bỏ mặc, cũng không biết hắn tìm được những cuồng nhân khoa học kia từ nơi nào, căn bản không cần đốc thúc, hắn chỉ cách một đoạn thời gian đi xem một chút tiến độ, đại đa số thời gian đều ở tròn Viện Toán Học.

Lúc này, hắn đang cùng người trẻ tuổi gọi Trầm Sổ mà Lý Dịch chỉ mới gặp mặt qua một lần ngồi trong đình phía trước, tựa hồ đang nghiên cứu vấn đề thâm ảo nào đó, Lý Dịch nhìn quyển sách nhỏ hắn cầm trong tay, đúng là cái lúc trước mình cho hắn, bên trong là một số tri thức cơ sở về vật lý hóa học, rất khó tưởng tượng, trừ Lý Hiên ra, thế mà còn có người cảm thấy hứng thú đối với những thứ này.

Cũng khó trách Lý Hiên có thể và hắn dính vào nhau cả ngày.

Từ khi Thế tử phi mang thai đã bị hoàng hậu nương nương đưa vào trong cung, Lý Hiên ngày bình thường muốn gặp nàng một lần đều phải được nương nương đồng ý.

Trừ thế tử phi ra, không còn phi tử khác, thời gian dài như vậy, không đi tìm nữ nhân, thế mà tìm một người nam nhân, cái này —— cái này… Thật sự khiến người ta lo lắng a.



Bạn cần đăng nhập để bình luận