Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 631: Không Được Lãng Phí.


Chương 631: Không Được Lãng Phí.

----------------------

- Tiểu thư đang ngủ, để ta đi gọi nàng dậy.

Tiểu Thuý cực kỳ vui vẻ nói, sau đó nàng đi vào trong viện để Lý Dịch cùng lão Phương ngồi ở ghế đá bên ngoài, sau đó quay người đi vào gian phòng của Tằng Túy Mặc.

Lý Dịch kinh ngạc hỏi:

- Ngủ từ tối hôm qua đến tận bây giờ?

Tiểu Thúy quay đầu lại đáp.

- Đêm qua tiểu thư đã thiết kế kiểu dáng y phục đến hừng đông mới đi ngủ.

Lý Dịch kinh ngạc, sau đó khoát tay.

- Như vậy thì đừng gọi nàng, để cho nàng nghỉ ngơi thật tốt.

- Không được, nô tỳ cần phải đi gọi tiểu thư.

Tiểu Thúy lắc đầu, kiên định nói.

- Không cần vội, để cho nàng ngủ thêm một lát.

Lý Dịch lắc đầu nói:

- Ta đến đây hơi khát nước, Tiểu Thúy đi pha hai ly trà trước đi.

- Vâng.

Tiểu Thúy ngẫm lại, cuối cùng gật đầu.

- Ai nha.

Tiểu Thúy đi vào pha trà, lão Phương vừa lắc đầu, vừa thở dài.

Lý Dịch liếc mắt nhìn hắn một chút.

- Ngươi than thở gì chứ?

- Cô gia ngươi không biết vì sao ta lại thở dài sao?

- Tại sao ta phải biết vì sao ngươi lại thở dài?

- Ta biết cô gia mỗi lần trở về từ trong cung, lúc đi ngang qua con đường này đều muốn xuống xe ngựa đi qua cửa hẻm này, thế cô gia vẫn không biết tại sao ta thở dài?

Lý Dịch nhìn hắn rồi nói:

- Đó là bởi vì... con đường này dễ kẹt xe.

Lão Phương nhìn hắn, sau đó nghiêm túc hỏi:

- Nếu như đại tiểu thư không thể có hài tử, cô gia định một đời này cứ tiếp tục như thế, giống như mấy tháng nay?

Lý Dịch lần này không còn nhìn hắn, cũng không nói tiếng nào.

Lão Phương lần nữa liếc nhìn hắn một cái, sau đó thở dài một hơi, lắc đầu nói.

- Ta thở dài vì không nỡ chỗ bạc kia, ngày lẫn đêm ta đều muốn đòi lại từ trên người tên họ Vương.

Tiểu Thúy rất nhanh đã đi ra, nàng bưng ra hai chén trà nóng, còn có một đĩa bánh hoa.

Lý Dịch cầm một miếng bỏ vào trong miệng, mùi vị vẫn quen thuộc, chỉ là đã lâu rồi chưa có nếm qua.

Rốt cuộc bao lâu, hai tháng, hoặc ba tháng hay bốn tháng?

Lý Dịch nuốt xuống miếng bánh quế, hỏi:

- Nhược Khanh cô nương đâu?

Tiểu Thuý ngồi xuống trên mặt ghế đá rồi nói:

- Nhược Khanh tỷ tỷ cùng Tiểu Châu chắc phải đến khuya mới trở về.

- Đưa ta đi phòng vẽ tranh nhìn xem.

Lý Dịch ăn hai miếng bánh quế, nhấp một miệng nước trà mới đứng lên nói.

- A.

Tiểu Thúy gật đầu, dẫn hắn đi vào bên trong.

- Đây là tạo cái nghiệt gì.

Lão Phương ném một miếng bánh quế vào trong miệng, sau đó liếc mắt nhìn vào bên trong một cái mới hơi lắc đầu, biểu hiện trên mặt hơi sầu não.

Phòng vẽ tranh này trước đó Lý Dịch đã đến không ít lần, nhưng bây giờ bố trí, lại khác lúc xưa rất lớn, trên kệ treo một vài bức tranh, có thể nhìn ra bút tích vừa mới khô, hẳn vừa vẽ xong mấy canh giờ trước.

Tiểu Thúy chỉ những bức họa đó, Nói.

- Đây đều là kiểu dáng y phục mà tối hôm qua tiểu thư vẽ thành.

- Ngươi đừng đi gọi tiểu thư nhà ngươi vội, để cho nàng nghỉ ngơi thật tốt đi.

Lý Dịch ngồi xuống bên cạnh bàn, hắn lấy bút vẽ vừa khéo ở vị trí thuận tay, trên bàn là một bức tranh vẽ được một nửa, Lý Dịch để qua một bên, lại trải lên một tờ giấy Tuyên Thành mới.

“Nghiên cứu trang phục cổ đại Trung Quốc”, “Đồ Lục Trang phục Trung Quốc”, “Trung Quốc trang phục sử”, “Trang phục cổ trang kịch”.

Cổ trang nha, nhìn đẹp mắt đến như vậy, không cần kết hợp trào lưu của thời đại này, bởi vì những trang phục được bán ở cửa hàng tại kinh đô đã là trào lưu.

Tiểu Thúy đứng một bên nhìn xem, nàng thấy không quá nửa phút thì trên giấy đã xuất hiện một loại y phục xinh đẹp mà cho tới tận bây giờ chưa từng gặp qua, biểu hiện trên mặt không khỏi hơi ngơ ngẩn.

Nàng nháy mắt mấy cái, không khỏi tò mò hỏi:

- Lý công tử, đây là y phục gì?

- Cái này gọi Nghiễm Tụ Lưu Tiên Quần.

Lý Dịch lại trải lên một trương giấy Tuyên Thành mới, thuận miệng nói.

- Nô tỳ chưa từng nghe qua.

Tiểu Thúy ngẫm lại, nàng hơi nghi ngờ một chút nói.

- Ngươi chưa từng nghe qua cũng rất bình thường.

Lý Dịch vừa vẽ vừa nói:

- Nói đến bộ y phục này, phải nói đến một truyền thuyết cực kỳ lâu trước đây, truyền thuyết vào ngàn năm trước đó, có một quốc gia gọi Khương Quốc, lúc ấy Khương Quốc đang đứng trước sự tấn công của địch quốc, chiến hỏa liên miên, sinh linh đồ thán, Long Quỳ là công chúa Khương Quốc, cùng ca ca mình, Long Dương từ nhỏ đã sinh sống trong hoàng cung, Nghiễm Tụ Lưu Tiên Quần này,cũng là y phục mà Long Quỳ thích mặc nhất.

- Sau đó thì sao?

Tiểu Thúy nắm lấy ống tay áo, nàng khẩn trương hỏi.

- Sau đó thế nào à, hoàng tử Long Dương vì chiến đấu mà chết trên sa trường, Khương Quốc diệt vong, Long Quỳ hối hận tự trách, muốn chết không muốn sống, sau đó thả người nhảy vào biển lửa, phong ấn hồn phách vào bên trong một thanh ma kiếm.

- A.

Thân thể Tiểu Thúy run lên, nước mắt lăn xuống từ trong hốc mắt chứa đầy nước.

Lý Dịch thề hắn thật sự chỉ muốn kể mấy câu chuyện xưa, không muốn làm một người vẽ vời nhàm chán ở chỗ này, không ngờ lại lừa được nước mắt của tiểu cô nương, tuy nhiên lúc trước khi nhìn , bởi vì một ít tình tiết vẫn là khiến thiếu niên trẻ tuổi làm bậy nhưng hắn cũng chảy không ít nước mắt.

- Tiểu Thúy, ngươi ở trong phòng vẽ làm gì thế?

Một giọng nói từ ngoài cửa vang lên, Tằng Túy Mặc từ bên ngoài đi tới, trong giọng nói còn hơi rã rời.

Lý Dịch ngẩng đầu nhìn một chút, hắn kinh ngạc há to mồm.

Đương nhiên, lần này hắn kinh ngạc không phải vì nàng không mặc quần áo, trên thực tế nàng mặc đồ ngủ rất kín đáo, nhưng mà mái tóc xoã tung có vẻ hơi lộn xộn, dung nhan hơi tiều tụy, chân trần giẫm lên sàn nhà làm bằng gỗ, rõ ràng vừa mới tỉnh ngủ, nhìn đã biết chưa kịp rửa mặt.

Dáng vẻ này của Lạc Thủy Thần Nữ, Lý Dịch vẫn lần đầu tiên nhìn thấy.

Ánh mắt của Tằng Túy Mặc đầu tiên đảo qua trên mặt Tiểu Thúy, sau đó nàng mới dừng lại trên người Lý Dịch, sau khi xoa xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, ánh mắt lần nữa nhìn về phía Tiểu Thúy, khi mở miệng lần nữa, giọng nói đột nhiên thay đổi thành lạnh lùng:

- Tiểu Thúy, là hắn bắt nạt ngươi phải không?

Sau khi Tiểu Thúy sững sờ một lúc đã lập tức nói ra:

- Không có, không có, tiểu thư người hiểu lầm rồi, Lý công tử không có bắt nạt ta, vừa rồi ngài ấy kể cho Tiểu Thúy một câu chuyện xưa, Tiểu Thúy tự mình chảy nước mắt.

Một lát sau, Tằng Túy Mặc hơi bất mãn liếc nhìn nàng một chút mới nói:

- Không phải chỉ là một câu chuyện cũ tự biên à, đáng để ngươi thành dáng vẻ này sao?

Tiểu Thúy lấy ra một chiếc khăn tay từ trong tay áo ra mới nói:

- Tiểu thư, người lau mặt đi.

- Nha đầu chết tiệt!

Tằng Túy Mặc vén tay áo lên, Tiểu Thúy xoay người chạy mất.

- Quay lại!

Sau khi chạy đi tới cửa, nàng đã bị Tằng Túy Mặc gọi lại, Lạc Thủy Nữ Thần quay đầu liếc nhìn nàng một lần rồi nói:

- Đưa khăn tay cho ta.

- Đây không phải Lý Bá Tước à, hôm nay sao lại có thời gian rảnh rỗi đến nơi đây?

Tằng Túy Mặc ngồi xuống đối diện với Lý Dịch, nàng cầm lên bức vẽ mà hắn vừa vẽ, thuận miệng hỏi:

- Là đến xem chúng ta có lười biếng hay không à? Yên tâm, ta và Nhược Khanh tỷ tỷ đều xứng đáng với tiền công mỗi tháng.

Lý Dịch không nói gì, chỉ nhìn nàng.

Dù nàng đang giả vờ nhìn bản vẽ cũng bị Lý Dịch nhìn nóng mặt, ngẩng đầu, hơi nổi giận hỏi.

- Ngươi đang nhìn gì thế?

- Cô không cần rửa mặt một chút, thay quần áo khác sao?

Lý Dịch hơi thử thăm dò hỏi.

Tằng Túy Mặc ngẩng đầu liếc hắn một cái, sau đó nàng lại cúi đầu xuống tiếp tục xem bản vẽ ung dung ni.:

- Son và phấn rất đắt, ta không muốn lãng phí.

Lý Dịch chợt nhớ tới một chân lý ở hậu thế.

Nữ nhân có thể tùy tiện lừa gạt nam nhân, nhưng mà các nàng tuyệt đối sẽ không thể lãng phí đồ trang điểm của chính mình.

Nếu như một nữ nhân sau khi nhìn thấy ngươi, mà lại không muốn trang điểm...hắn thở dài, đột nhiên hắn có cảm giác trong lòng mình hơi đau.

Bạn cần đăng nhập để bình luận