Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1095: Thiên Mệnh Chi Nhân



Chương 1095: Thiên Mệnh Chi Nhân

Chương 1095: Thiên Mệnh Chi Nhân



Thôn dân Đổng gia thôn đi vào trong thôn, đặt từng túi lương thực ngay ngắn trước cửa thôn.

Thanh niên kia từ trong đám người bước ra, nói:

- Những thứ này là lương thực mà mọi người liều mạng cướp về, các nhà mau cầm đi chia đi.

Mười mấy hán tử đứng sau lưng hắn nghe vậy, trên mặt đều lộ ra vẻ xấu hổ.

Mấy túi lương thực này đúng là cướp về từ trong tay bọn cường đạo, nhưng lại không phải bọn họ cướp về, mà do những vị ân công kia ra tay, bọn họ chỉ mấy con cá khô đứng ở một bên xem náo nhiệt, hò hét trợ uy.....

Lúc đi thì ai cũng đã làm chuẩn bị tinh thần cá chết lưới rách, đồng quy vu tận, nhưng mà đi rồi bọn họ mới phát hiện, mấy chục người của Độc Nhãn Hổ cũng không đủ để các ân công đánh một trận nói chi tới lượt bọn họ ra tay. Sau cùng mọi người chỉ có thể giúp đỡ các ân công trói mấy tên cường đạo kia lại, cũng không biết rốt cuộc thì những tên giặc cướp kia bị mang đi nơi nào.

Đổng Đại Hải khiêng mấy cái túi lương thực để ở một bên, nói.

- Ân công, chúng ta cần bao nhiêu đây đủ rồi, nếu cần nhiều thì cũng sẽ bị người khác cướp mất, các ngài mang những túi lương thực còn lại này đi đi...

Thanh niên kia khoát tay, nói.

- Đây vốn dĩ là lương thực của các ngươi, chúng ta không thể nhận, sau khi đem chúng trở về thì nhớ giấu kĩ, đừng để bị người khác cướp mất lần nữa ...

Mọi người Đổng gia thôn nghe vậy, cúi đầu im lặng.

Gặp loạn thế, lại gặp thiên tai, lương thực chính là tính mạng của bọn họ, quan phủ muốn lương, chủ gia muốn lương, Sơn tặc trên núi cũng muốn lương, những người này đều muốn tính mạng của bọn họ!

Mà hôm nay lại gặp được những người xa lạ không quen biết này, bọn họ chữa bệnh cho thôn dân, giúp bọn họ đoạt lại lương thực từ tay bọn giặc cướp, lại còn không cầu hồi báo....

Đổng Đại Hải là người đầu tiên quỳ trên mặt đất, sau đó khom lưng dập đầu xuống đất, phát ra từng tiếng vang dội.

Hai hán tử bên cạnh nhìn thấy Đống Đại Hải quỳ xuống, cũng quỳ xuống theo.

Từng người trong Đổng gia thôn đều lần lượt quỳ xuống, vô luận nam nữ lão ấu, ngay cả những đứa bé chưa hiểu chuyện cũng bị mẹ

mình ấn đầu xuống.

Thanh niên kia đứng trước mặt thôn dân, nói.

- Các ngươi không cần cám ơn ta, muốn cám ơn thì hãy cám ơn Thiên Hậu nương nương. Sau này nhớ phải cuộc sống cho tốt, không thể làm ác, làm nhiều việc thiện, nương nương sẽ phù hộ cho các ngươi, còn nếu không làm, chúng ta sẽ thay nương nương thu hồi những gì đã ban cho các ngươi....

Đổng Đại Hải cung kính nói.

- Ân Công yên tâm, chúng ta nhất định sẽ không làm hao tổn công đức của nương nương....

Thôn dân Đổng gia thôn cùng nhau đáp lại.

Cho đến khi những người này dần dần đi xa, một đám thôn dân vẫn còn quỳ trên mặt đất.

Bọn họ nhìn lương thực chồng chất ở bên cạnh, có một loại cảm giác cực kỳ không chân thật.

Đổng Đại Hải lấy một bức hoạ từ trong ngực ra, đó là thứ mà vừa rồi hắn cầu được từ các ân công, người trên bức họa này chính là Thiên Hậu nương nương.

Bọn họ chỉ là người bình thường, không thể làm gì nhiều cho Thiên Hậu nương nương, chỉ có thể ngày đêm thăm viếng, cúng bái ngài ấy để báo đáp ân tình của Thiên Hậu nương nương.

Từ nay về sau, không chỉ riêng Đồng Đại Hải, mọi người trong Đổng gia thôn đều sẽ lập nên bài vị trường sinh cho nương nương.

Mấy ngày gần đây, ngoài thành Thương Châu có lưu truyền một truyền thuyết như thế này.

Võ Quốc loạn lạc, dân chúng lầm than, bá tánh đau khổ vì chiến loạn, trôi dạt khắp nơi. Có Thiên Hậu nương nương thương hại thế nhân, hóa thân hạ phàm, phát tín đồ cứu tế khó khăn, cứu khốn phò nguy, trợ giúp bá tánh Thương Châu, xem bệnh miễn phí, bố thí cơm chay, cứu sống rất nhiều người....

Bá tánh nhận được ân huệ của bọn họ, tự nguyện gia nhập vào thánh giáo, càn quét bọn sơn tặc trộm cướp hoành hành ở Thường Châu, phân phát lương thực cướp được cho bá tánh nghèo khổ, trong thời gian cực ngắn đã nhận được rất nhiều sự ủng hộ của dân chúng địa

phương.

Thiên Hậu nương nương có tấm lòng nhân hậu, lan truyền chuyện tốt khắp thế gian, cũng dẫn đạo cho bá tánh Thương Châu làm nhiều việc thiện, tích lũy phúc báo, đồng thời lưu lại tiên đoán, không lâu sau đó sẽ có người mang Thiên Mệnh xuất hiện, cứu bá tánh Thương Châu thoát ly khổ hải.....

Mấy năm này dân chúng đã nghe được vô số người tự xưng người mang Thiên Mệnh, những người này đều bị triều đình tiêu diệt, không

có ai ngoại lệ.

Những người này miệng thì nói phải cứu tế bá tánh, thế mà lại đi khắp nơi bắt người, đoạt lương thực của bá tánh....

Thật lâu trước đây, bá tánh Thương Châu đã không có bất cứ mong chờ gì vào cái gọi là người mang Thiên Mệnh.

Nhưng mà Thiên Hậu nương nương lại khác, ngài ấy chưa từng muốn bá tánh làm gì cho mình mà còn lấp đầy bụng cho bá tánh, chữa khỏi bệnh tật cho bọn họ. Dân chúng tin phục ngài ấy, ủng hộ ngài ấy, ngài nói sắp có người mang Thiên Mệnh giải cứu bọn họ thoát ly khổ hải, lập tức có rất nhiều bá tánh ngày ngày nhớ mong ngóng trông người này đến....

Thương Châu, Châu Thành, Phủ Thứ Sử.

- Người mang Thiên Mệnh?

Thương Châu Thứ Sử đập mạnh vào bàn, bất mãn nói:

- Tra, mau điều tra rõ ràng chuyện này cho bản quan đám người này là ai!

Ngoài thành Thương Châu xuất hiện cỗ thế lực như vậy, hắn làm Thứ Sử, tự nhiên không thể buông lỏng cảnh giác.

Cục diện bây giờ của Thương Châu đã rất rối loạn rồi, tuy hắn trên danh nghĩa là Thứ Sử, nhưng cũng chỉ có thể nhảy nhót ở trong Châu thành, nếu ra Châu Thành làm việc thì sẽ bị những cự bá đó cản tay.

Triều đình vất vả lắm mới bắt lấy được Thương Châu, nếu lại có biến cố gì, lại sinh ra thêm mấy cái phản tặc, như vậy cái chức Thứ sử mà hắn làm chưa được bao lâu này cũng sắp kết thúc.

Cái thánh giáo làm người hướng thiện gì đó, nhất định phải bóp chết từ trong trứng nước, làm xong chuyện này hắn còn phải tiếp tục nghĩ biện pháp tìm kiếm tung tích của Đoan Dung công chúa.

Phía bệ hạ đã liên tiếp phát tới mấy mật hàm, muốn hắn không tiếc bất cứ giá nào tìm cho bằng được Đoan Dung Công chúa. Đáng tiếc vùng đất hỗn loạn dễ vào khó ra, không thể phải binh đi vào, bọn họ nên đi nơi nào tìm người?

Trừ phi vị Đoan Dung công chúa có thể tự đi ra vùng đất hỗn loạn, tới trước mặt hắn, nhưng mà hắn không cho rằng loại việc bánh từ trên trời rớt xuống này sẽ phát sinh trên người hắn.

Vùng đất hỗn loạn.

Lý Dịch vừa mới đưa tiễn đoàn người của Dương Liễu Thanh.

Chỉ thượng đắc lại chung giác thiển (*), loại chuyện như tạo phản này, không phải chỉ cần dựa vào mồm mép là được. Những gì có thể dạy thì hắn đều đã dạy rồi, đã tới khi bọn họ thực hành.

(DG: Chỉ thượng đắc lại chung giác thiển (#E E M KE): học được trên sách vở cũng chỉ là nông cạn, đây là một câu thơ trong . Đông dạ độc thư kỳ Tử Duật 9 của Lục Du thời Tống. Trên sách vở học được tri thức chỉ là nông cạn, chưa thể hiểu được chân lý của tri thức, muốn giải thích thật sự đạo lý sâu sắc bên trong thì nhất định phải tự mình đi thực tế)

Thương Châu cách vùng đất hỗn loạn khá gần, đây là vùng giao tranh, chỉ cần bọn họ bắt được Thương Châu, đồng thời ổn định vững chắc nơi đó, như vậy thì vùng đất hỗn loạn sẽ trở thành hậu viện ổn định cho bọn họ. Chỉ cần triều đình Võ Quốc không có dọn sạch tất cả chướng ngại trong nước, đại quân vây thành, như vậy thì các nàng sẽ luôn đứng ở thế bất bại.

Hôm nay là ngày bọn họ xuất phát, nhưng mà bố cục ở Thường Châu đã sớm bắt đầu mấy tháng trước đó.

Thánh giáo muốn phát triển phân đà tại Võ Quốc, Hứa Chính đã chờ không nổi mà dẫn người tới Thường Châu trước. Lý niệm của thánh giáo đã sớm đổi thành cứu khốn phò nguy, bọn họ vừa đi vừa thu nạp một bộ phận người, càn quét những nhóm trộm cướp làm loạn ở Thương Châu, lương thực tài vật cướp được đều phân phát cho bá tánh ở đó.

Đương nhiên, bọn họ làm những chuyện này không phải xả thân không có ích lợi gì, giáo chúng thành giáo và người dân bình thường sẽ có đãi ngộ khác nhau, cái này làm cho đội ngũ của bọn họ chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, từ lúc bắt đầu không đến một trăm người, hiện tại đã phát triển thành một con số vô cùng khủng bố.

Mà những tên cường đạo ác bá kia đều được mang vào vùng đất hỗn loạn, chuyển đổi thành sức sản xuất.

Hai tháng này, Lý Dịch đã khắc sâu nhận thức về việc những tên phản tặc đếm không hết trong lịch sử kia, tại sao trước khi phản thì đều muốn lập giáo phái....

Một đồ đệ muốn tạo phản, một sự phụ thì bao che khuyết điểm cho người thân, một kẻ điên chỉ muốn thành giáo lớn mạnh, truyền bá giáo nghĩa, một đám võ lâm cao thủ bị dạy dỗ e sợ cho thiên hạ không loạn. Lấy Thương Châu làm điểm xuất phát, không biết cuối cùng có thể khuấy đảo Võ Quốc thành cái gì đây....

Lý Đoan từ xa chạy tới, đi tới bên cạnh Lý Dịch, hỏi.

- Phụ thân, phụ thân, tiểu đi cùng đi với sư tỷ rồi à?

Lý Dịch gật đầu, đáp,

- Đi rồi.

Lý Đoan thở phào một hơi, lẩm bẩm.

- Rốt cục cũng đi rồi....

Lý Dịch sờ đầu nhi tử, hỏi.

- Xem ra con rất vui khi tiểu di với sự tỷ đi?

- Không tập trung luyện công thì tiểu di sẽ đánh mông Đoan Nhi....

Lý Đoan xoa xoa cái mông, hưng phấn nói:

- Ta đi tìm muội muội và tiểu Cô Cô chơi....

Lý Đoan sợ hãi Như Ý do trời sinh, lần này Như Ý rời đi với nhóm người Dương Liễu Thanh, như vậy thì tên nhóc này đã có thể được tự

do.

Lý Dịch nhìn chân núi ở dưới, con đường xuống núi quanh co sau đó biến mất trong rừng sâu.

Tại một chỗ nào đó trong núi, một đội ngũ gần ngàn người đang chậm rãi bước đi.

Vệ Lương nắm chặt chiến đao trong tay, cây đao này vô cùng sắc bén, chém sắt như chém bùn, là bảo đạo hiếm có. Năm trăm tướng sĩ của bọn họ, ai cũng đều được phân phát loại thần binh lợi khí này.

Trừ cái đó ra, bọn họ còn có thần khí Thiên Phạt, thứ mà ở trên chiến trường, chỉ cần nghe tên đã khiến vô số người sợ vỡ mật, là thứ vũ khí sắc bén để công thành giết địch.

Nhưng mà những thứ này chỉ là lo trước khỏi hoạ, Cảnh Vương điện hạ đã giao nhiệm vụ cho bọn họ, đó là trong vòng một tháng, không đánh mà thắng chiếm được Thương Châu.

Vệ Lương ngẩng đầu nhìn về một hướng, nắm chặt nắm tay.

Thương Châu... Chúng ta đã trở về!

Bạn cần đăng nhập để bình luận