Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 685: Huynh Đài, Là Ngươi Sao?



Chương 685: Huynh Đài, Là Ngươi Sao?





----------------------

Trong nội viện, Lâm Dũng cầm đũa lên, cẩn thận kẹp một miếng rau xanh bỏ vào miệng, cẩn thận nhai hai lần, trong miệng phát ra âm thanh răng rắc tạch tạch, cẩn thận…khoan…chưa nuốt được.

Sau một khắc, sắc mặt hắn đại biến, nhẹ nhàng để đũa xuống, nhẹ nhàng đứng lên, tông cửa cái ầm xông thẳng ra ngoài.

Một bên khác, Lý Dịch theo Lâm Uyển Như đi qua Phương Lâm Uyển, đi vào một căn phòng trong cửa hàng.

Lâm Uyển Như rót một chén trà cho hắn, nói:

- Ngươi ngồi đây trước, ta đi lấy sổ sách tới, có vài chỗ nhìn không rõ, những loại sổ sách đó được ghi chú rất đặc biệt.

Lý Dịch gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Bố cục Phương Lâm Uyển và Như Ý Phường tương tự nhau, phía trước là cửa hàng, đằng sau là nơi nghỉ ngơi, gian phòng chỗ này bài trí không nhiều, một cái bàn tủ giường, đồ đạc xung quanh gọn gàng, khiến người ta chú ý nhất là trên bốn vách tường trong phong treo rất nhiều tranh chữ.

Nói là tranh chữ nhưng thực chỉ toàn là chữ, trước đó Lý Dịch cũng biết vị Lâm cô nương này là một người yêu chữ, trong phòng nàng treo những tác phẩm đó cũng không tính tuyệt đỉnh, nhưng chúng cũng có chút ý vị.

Trên bàn có sách, chồng chất một số bản thảo chỉnh tề, khi Lý Dịch nhìn đến một tờ giấy phía trên đó, biểu hiện trên mặt có chút nao nao.

Nguyên nhân làm hắn sửng sốt không chỉ bởi vì đây chính là bứcChá Cô Thiên mà hôm qua hắn bán cho tên mập kia mà còn bởi vì kiểu chữ được viết trên đó là Vương Hi Chi, vết mực trên giấy còn chưa khô, rõ ràng chỉ vừa mới viết xong không lâu, hắn cầm tờ giấy kia lên, nghi hoặc quan sát.

- Mô phỏng không tốt, bị công tử chê cười rồi.

Thanh âm Lâm Uyển Như từ một bên truyền đến, nói:

- Ngươi ở Cảnh quốc nên cũng có thể thường xuyên gặp được vị đệ nhất tài tử viết chữ đó đi, bằng không thì cũng không có khả năng bắt chước giống như vậy, sau khi Triệu Tu Văn truyền loại kiểu chữ này ra, Tề Quốc có không ít người bắt đầu viết theo, không thể không nói, trong những người này, ngươi là người mô phỏng tốt nhất ta từng gặp qua.

Lý Dịch sững sờ một chút, gật gật đầu:

- Đúng là thường xuyên gặp được.

Mới vừa rồi còn đang nghi ngờ, hôm qua, khi hắn sao chép thi khuyết thì dùng một loại bút thể khác, nhận biết lâu như vậy, không nghĩ tới vị Lâm cô nương này thế mà cũng là fan của mình.

Thật đúng là nhân sinh kinh hỉ khắp nơi.

Lý Dịch chỉ tay trên giấy, hỏi:

- Bài thơ này lấy từ đâu?

- Đêm qua theo Thanh Thủy Hà truyền ra, những ngày gần đây Triệu Tu Văn không có thi từ truyền ra, thật lâu không thể nhìn thơ chữ tốt như vậy.

Lý Dịch gật đầu, không hỏi thêm nữa, như thế xem ra, vị nhân huynh kia hẳn sẽ không cảm thấy bạc của hắn đổ hết xuống sông xuống biển.

Dường như nghĩ đến chuyện gì đó, Lâm Uyển Như hỏi:

- Vị đệ nhất tài tử kia của các huynh trước đó làm ra thi từ truyền ra khỏi Tề Quốc, không biết về sau hắn còn có ra thêm tác phẩm mới hay không?

- Ta không hiểu nhiều về thi từ, cũng không có chú ý chuyện đó.

Lý Dịch lắc đầu:

- Cô mới vừa nói có vấn đề gì muốn hỏi ta?

Lâm Uyển Như cũng không tiếp tục cái đề tài này, lật sổ sách ra, chỉ một chỗ phía trên nói:

- Mấy chỗ sổ sách này, ta còn có một chút không rõ ràng, ngươi có thể giải thích một chút hay không?

- Đương nhiên có thể.

Lý Dịch gật đầu, ánh mắt dời qua.

Sau khoảng thời gian ước chừng một khắc đồng hồ, trong tay Lâm Uyển Như cầm lấy một sắp giấy ghi toàn số với số, sau khi tinh tế nhìn thêm vài lần, cẩn thận thu lại.

Cùng lúc đó, cách nhau một bức tường trong tiểu viện, Lý Dịch buộc tạp dề lên, nhìn Liễu nhị tiểu thư một chút:

- Không kịp nấu cơm, hôm qua còn lại một chút cơm trắng, muội chịu khó một chút, buổi sáng ăn cơm chiên trứng.

Ông trời ban cho nàng một gương mặt thiên sứ, thực lực ma quỷ, cũng nên thu lại một chút đúng không.

Thế là, đời này không cầu Liễu nhị tiểu thư biết làm cơm nấu đồ ăn, nàng có thể có phần tâm ý này thì Lý Dịch đã rất rất vui mừng.

Buổi chiều, Lâm Dũng hán tử cũng không có đến ăn chực, giống như ngày hôm qua, đêm hôm khuya khoắt ra ngoài đi đạo, chỉ ngẫu nhiên làm, cơm nước xong xuôi cũng vận động một chút, mặt trời xuống núi thì cùng Liễu nhị tiểu thư ngủ.

Ngủ say.

Cũng không biết luyện Quy Tức Công có tác dụng liệu thương hay không, chí ít thì lúc nhàm chán thì có thể lập tức ngủ, từ đó rốt cuộc cũng không cần gặp phải vấn đề mất ngủ.

Lý Dịch tắt đèn, nhìn sang hướng gian phòng dùng vải ngăn cách, nghe được đối diện truyền đến tiếng hít thở đều đều, chậm rãi nhắm mắt lại.

Trong sân nhỏ rất nhanh lâm vào yên tĩnh, ở ngoài viện, chỗ cách nơi đây mấy con phố, lại bắt đầu dần dần ồn ào lên.

Vô luận thành thị nào, địa phương phồn hoa và ồn ào nhất mãi mãi vẫn là xóm làng chơi, Thanh Thủy hà chảy qua thành Phong Châu, bờ sông hai bên, lầu các san sát, tuy cũng thuộc về mảnh đất phong nguyệt, nhưng phong cách hơi cao, cũng không trần trụi lấy da thịt làm sinh ý, văn nhân sĩ tử, vũ cơ ca múa, cùng người hữu tình, làm một chút chuyện khoái lạc.

Thành Phong Châu tuy xa xôi, nhưng rời xa chiến sự, bách tính an cư, tối nay, hai bên bờ Thanh Thủy Hà vẫn vui mừng như cũ.

Một chỗ trong tiểu lâu, danh kỹ Phong Châu - Hồ Oánh Oánh ở trên đài biểu diễn, nàng là danh kỹ được mệnh danh “Bắn ngược Tỳ Bà”.

Toàn bộ Phong Châu, chỉ có một mình nàng có thể phát huy dáng múa này đến cực hạn, Hồ Oánh Oánh cũng chính là nhờ vào đệ nhất tuyệt kỹ này, khinh thường quần phương, trở thành người nắm giữ vị trí đầu bảng.

Mỗi lần nàng biễu diễn “Bắn ngược Tỳ Bà”, phía dưới nhất định không còn chỗ ngồi, ngày hôm nay cũng vậy, tuy nhiên người ngồi dưới đài cũng không ít, nhưng vẫn còn kém rất rất xa trước kia.

Phía dưới mọi người đang khe khẽ bàn luận chuyện bên trong, đề tài quẩn quanh ở ba chữ “Tiền công tử”.

Vị Tiền công tử kia có ý đối với Hồ Oánh Oánh, nơi này cũng không có mấy người không biết, nhưng mà đệ nhất danh kỹ Phong Châu Oánh Oánh cô nương lại chướng mắt vị kia hơi tiền bay đầy người, bản thân lại mập mạp, cho dù đối phương mấy lần vung tiền như rác, nàng bạc thì thu, nhưng chưa bao giờ đơn độc định ngày hẹn.

Vốn loại chuyện này cực kỳ bình thường, nhưng mà hôm qua vị Tiền công tử thất học kia không biết từ nơi nào tìm được một bài thơ tốt tặng cho một vị cô nương khác trong lâu.

Không chỉ như thế, hắn còn tặng cùng Hồ Oánh Oánh kia một ngàn lượng bạc muốn trở về.

Nếu ngày trước, loại hành vi lật lọng này sẽ bị mọi người chế giễu, nhưng mà hôm qua, bọn họ một chút cũng cười không nổi.

Bởi vì bức thi ca kia thật sự vượt quá dự đoán của bọn họ.

Toàn bộ dài chỉ năm mươi mấy chữ nhưng lại kể ra được câu chuyện một đôi uyên ương vừa gặp đã biệt ly, lại được trùng phùng, văn phong phát huy vô cùng tinh tế.

Viết ra đau buồn, viết ra hoan hỉ, đều chân thành tha thiết như thế, những thăng trầm làm lay động lòng người, ý ở trong lời, có chí có tình, có thể viết ra thơ văn như thế, người viết ra nó nhất định là người có tình cảm sâu sắc.

Đương nhiên, tất cả mọi người đều không tin người có tình cảm sâu sắc viết ra được một tác phẩm tinh tế như thế lại là vị Tiền Đa Đa Tiền công tử mang danh thất học trên người, hắn đại khái là ở chỗ Hồ Oánh Oánh cô nương buồn bực, chạy đi mua một bức thơ văn tặng cho người khác lại đòi bạc về, làm nàng phải nhục nhã.

Không thể không nói, mục đích của hắn đã đạt được.

Bản thơ văn mang đầy chân ý quả thật đã làm cảm động không ít người, riêng việc câu được tâm ý của đông đảo vũ cơ trong lâu, chỉ trong một đêm đã ruyền ra khắp hai bên bờ sông Thanh Thủy, chuyện phiếm mà mọi người thường thảo luận nhiều nhất cũng là bức thơ từ kia của Tiền công tử…đến cùng mua được từ nơi nào.

Hồ Oánh Oánh bị đánh rơi mặt mũi, nhân khí giảm nhiều, ngược lại vị Thi Thi nữ tử được Tiền công tử tặng bức thơ từ kia lại lên như diều gặp gió, trong một đêm thay thế Hồ Oánh Oánh, trở thành danh kỹ đầu bảng của nơi này, ngay cả việc tối nay Hồ Oánh Oánh tự thân biểu biễn tuyệt kỹ cũng không cách nào vãn hồi được tình thế.

Một câu “Do khủng tương phùng thị mộng trung”, đã làm không ít nữ tử ướt khăn ẩm gối, cho dù có chút khinh thường hình vi mua thơ của Tiền công tử nhưng có thể thấy được một kiệt tác như thế thì đối với hắn cũng không có trách cứ gì, còn có nhiều người chạy đi nghe ngóng bức thơ từ kia đến cùng do người nào sáng tác, tiếc rằng vị Tiền công tử kia luôn một mực khẳng định đó là hắn viết, một chút cũng không hé miệng, để không ít người bất đắc dĩ mà về.

- Sớm biết thế thì đã mua một trăm lượng.

Đêm đó, bên bờ sông trên đường phố, một nam tử trẻ tuổi vóc người mập mạp đứng trước cửa ngõ, vừa lo lắng đi tới đi lui, vừa tự lẩm bẩm.

Vốn hắn cho rằng chỉ cần ném ra bài thơ từ kia để trấn trụ mọi người, để Hồ Oánh Oánh nhìn thấy hắn là người có học thức, tiêu sái quay người rời đi, mặt mũi trước kia đều lấy hết về.

Nhưng ai có thể tưởng tượng đến, mục đích này đã đạt được, sáng sớm hôm nay, cánh cửa Tiền gia cũng bị người đạp thủng.

Sau cùng hắn thực sự chịu không được, từ cửa sau chạy ra khỏi, khó khăn lắm mới tránh thoát một kiếp.

Giờ phút này hắn rốt cuộc cũng biết được, nói láo được một lần liền kéo theo ngàn lần nói dối để đền bù.

Vị huynh đài trong bóng tối kia không có lừa hắn, một ngàn lượng bạc mua một bài thơ quả thật đáng giá, hắn quyết định mua trước một vạn lượng bạc, về sau nhìn thấy tên tài tử rắm chó nào khó chịu thì lấy thơ nện hắn, nên cho chết mới thôi!

Một bóng người từ ngõ hẻm bên trong đi ra, Tiền Đa Đa lập tức nghênh đón, vội vàng hỏi:

- Huynh đài, là ngươi sao?

Nam tử trong hẻm đi ra sững sờ một chút, sau đó giận dữ nói:

- Ngươi dám mắng mẹ ta!

Tiền Đa Đa ngạc nhiên không thôi, chưa kịp hoàn hồn thì một nắm đấm mãnh liệt từ phía trước vung tới.

Bạn cần đăng nhập để bình luận