Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 965: Chương 965







________________

Thời tiết mùa đông vốn vô cùng dễ cháy, khí trời lúc nào cũng lạnh, nhà nghèo chống cự cái lạnh dựa vào áo dày, nhà giàu sang thì lại dùng lửa than sưởi ấm nhưng nếu không cẩn thận thì lập tức ủ thành đại họa.

Sau Tằng phủ, đêm qua Tín Vương phủ cũng đã cháy.

Luận quy mô, luận trình độ phá hư, luận ảnh hưởng, cái trước với cái sau chênh lệch một đoạn xa.

Không chỉ có Tín Vương phủ bị đốt, hai Vương phủ lân cận cũng nhanh chóng bị liên lụy, phủ đệ của hai vị đại thần trong triều cũng bị đốt mấy gian phòng, cũng may mà phát hiện kịp thời nên tạo thành tổn thất cũng không quá lớn.

Tín Vương phủ thì thảm, toàn bộ Vương phủ hầu như biến thành một đống đổ nát thê lương chỉ sau một đêm.

Còn về bản thân Tín Vương nào đó cũng vì tình hình hoả hoạn đêm qua mà chật vật không chịu nổi, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng không lành lặn mấy. Tóc hắn bị đốt, sau khi từ trong nhà trốn ra ngoài thì lại bị trượt chân vấp phải cánh cửa ngã một đoạn bị gãy một chân, đến bây giờ vẫn còn nằm trong thái y viện.

Có người nói đêm qua Tín Vương phủ hỏa hoạn vô cùng lớn, nhuộm đỏ rực nửa bầu trời Kinh Đô.

Lại còn nghe nói, hôm qua lúc Tín Vương trốn từ trong phòng ra ngoài, gấp đến nỗi y phục cũng không thèm mặc.

Còn có người nói, đêm qua ngoài Tín Vương còn có một nam nhân khác cùng hắn trốn ra ngoài, mà quan trọng là không mặc quần áo.

Lão Phương mang khuôn mặt u oán đi tới, phàn nàn.

- Cô gia, chuyện đã lớn đến như vậy, tại sao người vẫn không nói cho ta biết...

Trên tay Lý Dịch cầm một phần “Kinh Đô giải trí", tiêu đề trên trang đầu là Tín Vương phủ bị đốt, thực thực hư hư nghi vấn chuyện Tín Vương là một người thích nam nhân, giương mắt nhìn lão Phương, hỏi.

- Chuyện gì?

- Chính là chuyện Tín Vương phủ bị hỏa thiêu!

Lão Phương ngồi đối diện hắn, nói.

- Cô gia, người còn gạt ta nói chờ hắn rời khỏi Kinh Đô mới động thủ, không ngờ người một ngày một phút một giây cũng không chờ nổi.

- Hỏa thiêu Tín Vương phủ thực sự do ngươi làm?

Tằng Sĩ Xuân vội vàng từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Lý Dịch.

- Ngươi...ngươi cũng quá lỗ mãng rồi, Tín Vương dù nói thế nào cũng là một Thân Vương, ngươi... Các ngươi đợi hắn rời khỏi Kinh Đô rồi lén lút động thủ cũng coi như được, bây giờ ngươi lại dẫn chuyện này đến không thể nào kết thúc!

- Không phải ta.

Lý Dịch lắc đầu, không biết vị anh hùng nào làm chuyện tốt này, mặc dù trong lòng rất thoải mái nhưng tự nhiên lại bị coi như kẻ thí mạng, gánh cái danh này cũng thật kỳ lạ.

Hắn ngẫm lại, nói ra.

- Có lẽ người của Tín Vương phủ đốt lửa sưởi ấm không cẩn thận bị thì sao?

- Nạn nhân của Tín Vương phủ nói dùng dầu hỏa sưởi ấm?

Sắc mặt Tằng Sĩ Xuân biến thành màu đen.

- Xung quanh phòng của Tín Vương bị giội lên một lượng dầu hỏa, cái này là có người cố ý phóng hỏa, nếu như không phải bị phát hiện sớm, sợ rằng đêm qua Tín Vươn đã bị mai táng trong biển lửa.

- Hơi dùng đầu óc suy nghĩ một chút thì cũng biết chuyện này không phải ta làm.

Lý Dịch lắc đầu, nói.

- Tín Vương hỏa thiêu Tằng phủ, triều đình lại không xử lý hắn, chính ta sẽ xử lý, nhưng chỉ cách nhau một ngày đã muốn hỏa thiêu Tín Vương phủ, đây cũng quá rõ ràng rồi, giống như người nói, ta vốn định tính toán đợi hắn rời khỏi Kinh Đô thì sẽ cắt hai chân của hắn, bây giờ hắn đã gãy một cái chân, chỉ có thể cắt đi một chân còn lại, thật đáng tiếc.

- Ngươi thật sự mới chỉ chuẩn bị động thủ?

Tằng Sĩ Xuân kinh ngạc nhìn hắn, sau đó lắc đầu, nghiêm nghị nói.

- Nhưng bách tính sẽ không cho rằng như vậy, bọn họ chỉ suy nghĩ những thứ đơn giản nhất, tiếng nói của dân chúng vô cùng đáng sợ.

Lý Dịch đặt bản viết tay của Kinh Đô giải trí có số lượng có hạn trong ta ra, lắc đầu nói.

- Dân chúng trong Kinh Đô cũng không phải người ngu, họ sẽ chủ trì công đạo cho ta.

- Hy vọng như vậy...

Tằng Sĩ Xuân thở dài.

- Điều tra vụ án này là Lưu Đại Hữu, người đó làm người thận trọng, hẳn có thể phát hiện một số dấu vết để lại.

Lý Hiên và công chúa điện hạ cùng nhau bước tới, vừa rồi Lý Dịch cũng đã giải thích xong, không muốn tiếp tục lãng phí nước bọt thêm nữa, nhìn thấy bọn họ, bất đắc dĩ nói.

- Nếu như ta nói ta và chuyện này không có quan hệ, các người sẽ tin ta sao?

- Là hắn, nhất định chính là hắn!

Mặc dù Tín Vương đã không còn bộ dạng mặt đen thui như lúc này nhưng tóc vẫn bị đốt hơn phân nửa, một chân còn đang đau đớn, sắc mặt dữ tợn, lớn tiếng nói.

- To gan lớn mật! Quả nhiên to gan lớn mật! Nơi này là Kinh Đô, chỗ hắn ta thiêu chính là Vương phủ, hắn... hắn ta đang muốn tạo phản!

Trước giường, một quan viên nhỏ giọng nói.

- Tín Vương điện hạ, huyện nha đã cho người đi thăm dò nội tình nguyên nhân gây ra đám cháy đêm qua, ngài đừng quá vội vã, an tâm dượng thương mới là...

- Còn điều tra cái gì, các người còn muốn điều tra cái gì!

Sắc mặt Tín Vương phẫn nộ, muốn đứng lên từ trên giường, không cẩn thận lại động đến vết thương, sau đó lại nằm xuống, lớn tiếng nói.

- Có cái gì tốt để mà điều tra, hắn muốn trả thù, hắn đang trả thù bản vương đốt Tằng phủ, cho nên hắn đến đốt Vương phủ của bản

vương!

- Thì ra án Tằng Phủ bị phóng hỏa đêm trước do Tín Vương ngài sai người làm.

Lưu Đại Hữu đứng phía dưới, trên tay cầm lấy một quyển sách nhỏ, viết lên trên đó mấy dòng chữ, nói.

- Hạ quan sẽ truyền lên trên không sót một chữ nào những lời Tín Vương điện hạ nói.

- Tằng phủ là cái thá gì, bản vương muốn đốt thì đốt!

Tín Vương phất tay, khinh thường nói.

- Những thứ mà hắn thiệu chính là Vương phủ, đây là đại nghịch bất đạo, nên tru di cửu tộc!

- Đêm qua, sau khi Vương phủ bị đốt, Tín Vương phủ đột nhiên biến mất bốn hạ nhân.

Lưu Đại Hữu nhìn hắn, nói.

- Căn cứ vào quản gia của Vương phủ nói, hôm qua bốn người này đã ra ngoài mua một đống rượu mạnh mang về, theo tình huống của hiện trường, bọn họ mua không phải rượu mạnh mà chính là dầu hỏa, chính là thứ dầu hỏa đêm qua đã đốt toàn bộ Tín Vương phủ.

Tín Vương biến sắc, sau đó lập tức nói.

- Cái gì mà hạ nhân Vương phủ, chuyện này nhất định do hắn tìm người giả mạo, hắn muốn hai chết bản vương!

- Theo như quản gia của Vương phủ và mấy người còn lại nói, bốn người kia được điện hạ mang tới từ phong đất, trước tiên, bọn họ đã theo điện hạ hai năm cho tới bây giờ vẫn chưa tới Kinh Đô, tất nhiên sẽ không khả năng là có người giả mạo.

Tín Vương kinh ngạc, tức giận nói.

- Nói bậy nói bạ, hạ nhân của Vương phủ ta làm sao lại phóng hỏa!

- Cái này thì phải hỏi Tín Vương điện hạ rồi.

Lưu Đại Hữu nhìn hắn, hỏi.

- Tín Vương điện hạ không ngại suy nghĩ kỹ một chút, trước khi điện hạ đến Kinh Đô có từng đắc tội qua người nào, chẳng hạn như ...

Nương nương gì đó...

- Cái gì mà nương nương!

Tín Vương bỗng nhiên vỗ mép giường, cả giận nói.

- Bản vương chỉ có đắc tội hắn, cũng nhất định chính là hắn!

Lưu Đại Hữu nhìn hắn, thấp giọng nói.

- Điện hạ nghỉ ngơi thật tốt, hạ quan xin cáo lui...

Khi đi tới cửa, bỗng nhiên hẳn thấy một bóng người đi tới, hắn khom mình hành lễ.

- Bái kiến Tề Vương điện hạ.

- Tề Vương huynh!

Tín Vương nhìn thấy Tề Vương đi tới, trong mắt bỗng nhiên sáng lên, nói.

- Tề Vương huynh, hắn ta đã hung hăng càn quấy đến như vậy, huynh cũng đã nhìn thấy, người này chưa trừ diệt, triều đình khó có thể bình an!

Tề Vương nhìn trái phải một cái, những người không có phận sự trong phòng lập tức lui xuống.

Hắn đi đến bên người Tín Vương, nhỏ giọng nói.

- Ngày hôm trước người mới phái người đốt nhà hắn, hôm qua thì hắn lại sai người đốt Vương phủ ngươi. Người coi hắn là tên ngu ngốc, hay Coi tất cả người thiên hạ đều là kẻ ngu?

- Tề Vương huynh.

Tín Vương nhìn hắn, khó có thể tin được.

- Huynh, huynh lại coi ta là người như vậy?

- Ngươi biết người bên ngoài nói thế nào không?

Tề Vương cúi người xuống, nói.

- Ta nghe nói, đêm qua Vương phủ bị hỏa thiêu do mấy hạ nhân của ngươi... Chiêu khổ nhục kế này của người dùng cũng quá ngu!

Tín Vương: "..."

Đi ra khỏi thái y viện, Lưu Đại Hữu thả nắm tay ra, trong lòng bàn tay đã tràn đầy mồ hôi.

Tín Vương không đáng sợ, Tề Vương cũng không đáng sợ.

Đáng sợ là vị thích khách kia, vị nương nương kia!

Lúc Tín Vương còn chưa vào kinh, lúc hắn ở đất phong thì đã có thích khách nằm vùng, người nào có thể đảm bảo, Thân Vương, quan viên quyền quý trong triều đình, thậm chí bao gồm trong phủ của mình không có loại người này tồn tại?

Vị thích khách kia lại một lần nữa vượt quá dự đoán trong lòng hắn.

- Vì nương nương...

Sắc mặt Lưu Đại Hữu phức tạp thì thào một câu sau đó bước nhanh rời đi.



Bạn cần đăng nhập để bình luận