Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1056: Thật Là Gặp Quỷ....



Chương 1056: Thật Là Gặp Quỷ....





________________

VIE) Chương 1056: Thật Là Gặp Quỷ....



- Ngươi đánh thắng được hàng chín Thiên bảng không?

Liễu nhị tiểu thư lại hỏi hắn có đánh thắng được hàng chín Thiên bảng hay không, ngoại trừ bi phẫn, Lý Dịch càng thêm thương tâm.

Hắn có bao nhiêu cân lượng, nàng ấy còn không rõ ràng sao?

Mười vị trí đầu Thiên bảng, đó là một đám biến thái chỉ thua nàng ấy và Minh Châu. Bên cạnh hắn không thiếu cao thủ, không thiếu Tông Sư, còn có Nhị Thúc Công còn lợi hại hơn Tông Sư, hắn thậm chí còn có hack chỉ cần lăn ra ngủ là có thể thăng cấp...

Nhưng dù như thế, hắn cũng đánh không lại hạng chín Thiên bảng.

Hai năm trước, bảng xếp hạng võ lâm cao thủ, đặc biệt là Thiên bảng đã giết thành một tràng núi thấy biển máu.

Lấy thực lực bây giờ của hắn, nếu may mắn thì còn có thể miễn cưỡng tiến vào hai mươi vị trí đầu, mà một khi xếp hạng trên Thiên bảng từ hai chữ số biến thành một chữ SỐ, độ nguy hiểm cũng sẽ gia tăng thành cấp số nhân.

Hạng chín Thiên bảng, đó là đối thủ mà tạm thời hắn vẫn chưa thể chính diện chống lại được.

Lý Dịch nghĩ tới đây, sự thương tâm trong lòng đã không thể diễn tả bằng lời nữa.

Như Ý không chỉ có qua loa hắn, mà còn biết đánh trống lảng, đã vậy thủ đoạn còn hết sức vụng về.

Nàng ấy quả nhiên không thích hắn.

Sau một hồi bị thương, Lý Dịch bỗng nhiên dâng lên mấy phần cảnh giác.

Sát khí, có sát khí, sát khí cực kỳ mãnh liệt.

Hắn nhìn tên tiểu bạch kiểm bên cạnh, biểu hiện tên đó còn bị phẫn hơn so với hắn, ta còn tưởng ra tay với hắn?

Đã đoạt Như Ý của hắn... của nhà hắn, thế mà hiện tại còn muốn cùng ra tay với cả hắn?

Như Ý nhìn sang tên “tiểu bạch kiểm” kia, rồi lại chỉ vào Lý Dịch, nói:

- Vị này chính là Cảnh Vương điện hạ mà người thường hay nhắc tới.

Ngực tên “Tiểu bạch kiểm” kia phập phồng mấy lần, sắc mặt đỏ lên, hắn thoáng bình tĩnh trở lại, sau đó nghiến răng nói,

- Cảnh Vương điện hạ tốt!

Lý Dịch liếc hắn ta một cái, hỏi:

- Tốt chỗ nào hả?

Tiểu bạch kiểm kinh ngạc, ngực lại bắt đầu phập phồng.

- Nàng ấy tên Bạch Tố.

Liễu nhị tiểu thư chỉ vào tên tiểu bạch kiểm kia, nhìn Lý Dịch, nhàn nhạt nói.

Bạch Tố, Bạch Tố... Tại sao không gọi Bạch Huân chứ?

Tiểu bạch kiểm đúng là tiểu bạch kiểm, vóc người như nữ tử, thanh âm như nữ tử, ngay cả tên cũng ẻo lả như vậy, như vậy...

Lý Dịch ngẩn ra, hắn chợt nhớ tới một việc.

Hình như Liễu nhị tiểu thư có một người thủ hạ kêu Bạch Tố, ngày thường thì nàng ta quản lý đội quân nữ tử, trước nàng ta thì Dương Liễu Thanh là người đảm nhiệm chức vụ này.

Bởi vậy có thể thấy được sự tín nhiệm của Liễu nhị tiểu thư đối với nàng ta.

Lý Dịch lại nhìn tên tiểu bạch kiểm đang trừng mắt dữ tợn với mình lần nữa.

Không để râu, không có yết hầu, có lỗ khuyên tai, giọng như nữ tử, nhìn giống như nữ tử bởi vì nàng ta vốn dĩ là nữ tử.

Sau đó hắn lại nhìn xuống dưới một chút, tuy đứng cùng một chỗ với Như Ý thì nơi đó đã không thể xưng là ngực nữa, nhưng thật có hơi

nhô ra hơn hắn một chút xíu, Lý Dịch cảm thấy mình thật sự là đồ mù.

Hạng chín Thiên bảng, quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong được, thực lực và ngực không nhất định có liên quan với

nhau...

Trên mặt Lý Dịch hiện ra vẻ xấu hổ cực độ.

- A, Bạch cô nương, Bạch cô nương tốt....

Bạch Tổ hừ lạnh một tiếng:

- Tốt chỗ nào hả?

Trừ ngực ra thì cái gì cũng tốt.

Lý Dịch không hề biết, thì ra ngực của nữ nhân có thể bằng phẳng tới như vậy, nếu không thì sao hắn có thể nhận sai được.

Xem ra việc Hoa Mộc Lan tòng quân nhiều năm mà không bị ai phát hiện, không phải hoàn toàn không thể.

Lý Dịch nhìn thoáng qua Bạch Tố một cái, phát hiện nàng ta vẫn nghiến răng nghiến lợi nhìn mình.

Vị Bạch Cô nương này, lớn lên rất xinh đẹp, nhưng mà tính khí lại không tốt cho lắm thì phải, sao lại có thể mang thủ dễ dàng vậy chứ?

Liễu nhị tiểu thư giải thích.

- Trước đó Bạch Tố rất sùng bái ngươi, cho nên hôm nay ta dẫn nàng ấy tới đây để cho nàng ấy gặp được Cảnh Vương điện hạ trong

truyền thuyết....

Cảnh Quốc, Tề Quốc, Có rất nhiều nữ tử sùng bái hắn, người nào mà không biết Cảnh Vương điện hạ anh tuấn tiêu sái văn võ song toàn, đáng tiếc hôm nay sẽ thiếu mất một người.

Bạch Tố trừng Lý Dịch vài lần, sau đó đi tìm Như Nghi thỉnh giáo vấn đề về võ học, Như Ý thì lưu lại.

Liễu nhị tiểu thư nhìn Lý Dịch, nói.

- Đưa tay cho ta xem một chút.

- Không cho xem.

Lý Dịch quả quyết dứt khoát cự tuyệt.

Nàng nói nhìn thì nhìn, nàng nói có người trong lòng thì có người trong lòng, nói không có là không có, vậy mặt mũi hắn để ở đâu?

Nếu hắn cứ tùy tiện đáp ứng nàng những chuyện nhỏ nhặt này, khó đảm bảo sau này nàng ấy sẽ không đưa ra yêu cầu càng quá phận.

Đến lúc đó, hắn nên đáp ứng hay giả bộ phản kháng một chút rồi mới đáp ứng?

- Có cho hay không?

- Không cho!

- Không cho thì thôi.

Liễu nhị tiểu thư nhún vai, sau đó nhìn Lý Dịch, nói:

- Hồi sáng ta thật sự lừa ngươi, làm sao ta lại có cái người trong lòng gì đó được....

- Muội thề đi!

- Được rồi, ta thề...

Liễu nhị tiểu thư giơ bàn tay lên, nói:

- Nếu như ta có người trong lòng, thì để người trong lòng của ta ăn cơm mắc nghẹn, uống nước bị nghẹn, ăn cá mắc xương, ăn mì không có gói gia vị...

Phát ra lời thề ác độc như vậy, xem ra Liễu nhị tiểu thư thành ý cực kỳ, nhưng mà Lý Dịch không biết tại sao luôn thấy cả người phát lạnh, có thể do đêm qua không ngủ ngon nên bị cảm mạo.

Việc quan trọng như vậy mà nàng ấy lại lôi ra đùa giỡn, đây là việc có thể nói đua sao?

Như Ý lạnh lùng như băng, động một chút là rút kiếm ra trước kia tốt biết bao nhiêu, hiện tại thì hay rồi, không biết học theo cái tên vương bát đản nào mà trở nên hư như vậy, chuyện không nên đùa thì đi nói lung tung, làm hại hắn trong vòng một ngày bị đổ máu hai

lần....

Lý Dịch đi về phía nhà bếp, tùy ý phất tay, nói.

- Không có việc gì, chỉ không cẩn thận bị cắt vào....

Ràm!

Lý Dịch phất tay không cẩn thận và vào khung cửa, băng gạc sạch sẽ lập tức bị nhuộm thành màu đỏ.

Lý Dịch cảm thấy mình cần phải đi xem hoàng lịch, hoặc tìm tên hòa thượng, đạo sĩ nào đó tính một chút, xem coi dạo gần đây có phải mệnh hắn phạm thái tuế hay làm gì đó khiến ông trời phẫn nộ, trong vòng một ngày mà đã trải qua họa đổ máu ba lần....

Liễu nhị tiểu thư nhanh chóng bước tới, nắm tay Lý Dịch, sau đó quay lại nhìn lão Phương, nói:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau cầm bằng gạc và rượu thuốc tới!

- A, đi ngay!

Lão Phương lập tức phản ứng lại, đây đã là lần thứ ba trong ngày hắn cầm hai thứ này.

Nhìn Liễu nhị tiểu thư lấy bằng gạc mới, cầm rượu thuốc ra, Lý Dịch vội vàng nói:

- Ta tự làm được rồi, để ta tự làm...

Liễu nhị tiểu thư khoanh hai tay trước ngực, nói:

- Tự làm đi, ta xem ngươi tự làm thế nào....

Lý Dịch không có mọc ra cánh tay thứ ba, cho nên không thể tự xử lý được, hắn nhìn sang lão Phương, nói:

- Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, qua giúp ta một chút...

Lão Phương nhìn nhị tiểu thư rồi lại nhìn cô gia, hắn dựa vào khung cửa, lắc đầu nói:

- Xin lỗi nha, ta không biết làm.

Lý Dịch nhìn lão Phương, kinh ngạc nói:

- Chẳng phải buổi sáng và buổi chiều người còn....

- Xin lỗi, ta quên rồi.

Lão Phương tiếp tục lắc đầu.

Tạo phản rồi, tạo phản rồi, cái tên này lại làm hắn bẽ mặt trước mặt Như Ý, không cho hắn ta đi Võ Quốc tìm hiểu tin tức thì...

- Lề mề chậm chạp, để ta!

Liễu nhị tiểu thư lườm Lý Dịch một cái, nắm lấy tay hắn, cẩn thận dùng rượu thuốc sát khuẩn một lần, sau đó lại lấy bằng gạc mới ra, cắt một đoạn, cẩn thận bao lấy tay hắn.

Không thể không nói, Như Ý băng vết thương xác thực nhìn đẹp mắt hơn lão Phương nhiêu.

Sau khi băng bó xong, Như Ý để băng gạc và rượu thuốc qua một bên, giống như nhớ tới việc gì, nàng nhìn Lý Dịch hỏi.

- Ngươi nói xem, nữ nhân thật sự có thể thích nữ nhân sao?

- Bách hợp là tuyệt vô cùng, nhưng mà không sinh con được...

- Cái gì?

Lý Dịch nhìn nơ con bướm trên tay mình, nhìn trái nhìn phải đều cảm thấy nó quái quái, thuận miệng nói.

- Cũng không có luật nào quy định nữ nhân không thể thích nữ nhân, thích nam nhân hay thích nữ nhân, thậm chí thích thứ không phải

nhân loại đều là tự do của người khác...

Lý Dịch nói một tràng, bỗng dưng trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ, hắn nhìn Liễu nhị tiểu thư, gian nan mở miệng nói:

- Muội, đừng nói là muội.....

Liễu nhị tiểu thư nhìn Lý Dịch, trịnh trọng gật đầu.

- Ngươi đoán đúng rồi.

Lý Dịch kinh ngạc đứng vững tại chỗ, hắn ngàn phòng vạn phòng, phòng được Minh Châu, phòng được tiểu bạch kiểm, thế mà lại không phòng được nữ nhân khác....

- Không được!

Trên mặt Lý Dịch lộ ra vẻ giận dữ, hắn chộp lấy cổ tay Liễu nhị tiểu thư, đét mạnh hai cái vào mông nàng ấy, tức giận.

- Không được, ta không đồng ý, tỷ tỷ muội cũng sẽ không đồng ý, muội chết ý niệm này đi, lớn lên rồi muốn làm gì thì làm phải không? Cái gì không thích lại thích nữ nhân....

- Chẳng phải ngươi cũng thích nữ nhân sao?

- Ta....

Lão Phương đứng trước cửa ra vào, nhìn cảnh tượng trong phòng bếp, cỏ đuôi chó hắn ngậm trong miệng đã sớm rơi trên mặt đất.

Hôm nay mặt trời không chói, nhưng hắn lại cảm giác mình mù rồi.

Cô gia lại dám làm hành động như thế với nhị tiểu thư, hắn nhìn dao kéo trong phòng bếp, chuẩn bị sẵn sàng chạy tới đoạt lại.

Hắn lo lắng nhị tiểu thư sẽ băm tay cô gia...

- Ta chỉ đùa một chút thôi, đừng nghiêm túc như vậy....

Liễu nhị tiểu thư hất tay Lý Dịch ra, nhìn đồ ăn còn chưa làm xong, nói.

- Người bị thương tay, nơi này giao cho ta đi, ngươi đi bên ngoài chờ...

- Má ơi, gặp quỷ!

Lão Phương nhìn cô gia hoàn hảo không chút tổn hại gì đi ra phòng bếp, nhịn không được thấp giọng mắng một câu.

Hắn nhặt cọng cỏ đuôi chó trên mặt đất lên, tiến tới bên cạnh Lý Dịch, hỏi:

- Cô gia, nói một chút cảm thụ đi.

- Không, không có cảm thụ gì...

Thanh âm của Lý Dịch vẫn còn có chút run rẩy.

Lão Phương nhìn tay Lý Dịch, Lý Dịch cũng nâng tay lên, bàn tay kia vẫn còn đang không ngừng run rẩy.

Hắn quay lại nhìn Liễu nhị tiểu thư đang cột tạp dề, bận rộn trong phòng bếp, thấp giọng lẩm bẩm nói:

- Thật là gặp quỷ....


Bạn cần đăng nhập để bình luận