Trò Chơi Suy Diễn

Chương 802: Độc trùng trong núi (1)

Ở giữa đội ngũ, có một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, màu da nâu tiêu chuẩn, mặt vuông như quốc chữ, trông khá nghiêm nghị. Anh ta đang cao giọng nhắc nhở các thành viên: “Chúng ta còn nghỉ thêm một giờ nữa, rồi sẽ chuẩn bị xuất phát! Mang đầy đủ đồ đạc, vũ khí trang bị, quần áo dự phòng và lều vải, la bàn, pháo hiệu! Còn có thiết bị y tế, huyết thanh, thuốc giải độc... Các túi đồ ăn ở trong lều của San, nhớ qua lấy nhé!”



Dư Hạnh suy nghĩ một chút, rồi trở về chuẩn bị toàn bộ trang bị của mình. Cái ba lô của hắn nhỏ hơn của các đội viên khác một chút, có vẻ như thiếu một số đồ lặt vặt, và hắn cũng không phải mang lều.



Vì đã có ba lô trên lưng, hắn đã cài dây đeo của ống vẽ vào eo, rút ngắn khóa, cố định ống vẽ như một túi đeo hông, và gắn dao găm tiêu chuẩn cùng bao đựng vào thắt lưng của quần công nhân để tiện sử dụng.



Lúc này, Dư Hạnh không khỏi cảm thấy may mắn, may mà hiện tại thể lực của hắn đã hồi phục rất nhiều, nếu không phải mang theo những món đồ nặng như thế để leo núi, có lẽ hắn không đi được bao lâu đã mệt mỏi ngã xuống đất rồi.



Hiện tại, hắn tự ước lượng một chút, thấy rằng theo kịp đội ngũ toàn người vai u thịt bắp này không thành vấn đề.



Thu dọn đồ đạc xong, Dư Hạnh lặng lẽ hòa mình vào đội ngũ ngồi bên ngoài, vểnh tai nghe cuộc trò chuyện của bọn họ.



Nghe khoảng bốn mươi phút, hắn bị ánh mặt trời càng ngày càng gắt làm cho buồn ngủ, cũng đại khái nắm được tình hình sơ bộ của tiểu đội này.



Tiểu đội tính cả hắn tổn cộng có mười hai người, trong đó có hai nữ. Người vừa rồi nói chuyện với hắn là Thi Tửu, tên rất văn thơ nhưng lại chẳng liên quan gì đến tính cách của cô ta. Một người khác có khuôn mặt mũm mĩm tên là Ellie, tóc ngắn ngang tai, hình như là người phụ trách y tế của đội.



Đội trưởng của tiểu đội này, chính là người động viên khích lệ mọi người lúc bắt đầu xuất phát. Mọi người đều gọi anh ta là anh Tôn, tên cụ thể không ai biết.



Người đàn ông giọng khàn là Finley, người mặt sẹo tóc húi cua là Scar, người đàn ông thấp bé là A Đức, người để râu quai nón nói chuyện với người đàn ông trung niên địa phương là Luke, người nói chuyện lúc nào cũng kèm theo từ "nha" tên là A Long. Còn có ba người nữa Dư Hạnh không chú ý nhiều, dù sao sau khi lên núi thể nào cũng nghe thấy người khác gọi tên họ, hoặc tìm cơ hội nhìn vào bảng tên trên túi của họ cũng được rồi.



Hắn trò chuyện với Luke, người hài hước nhất, cũng là người có cái miệng hở nhất đội một hồi đã moi ra được rất nhiều chuyện xưa.



Thành viên trong đội ngũ này quả thật đến từ khắp nơi. Nghe nói mấy năm trước anh Tôn tụ tập một nhóm người, xuống tay ngôi mộ dầu tiên, lấy được không ít thứ tốt. Người đi theo anh ta, chỉ cần còn sống đi ra thì đều trở nên giàu có.



Những người này nếm được vị ngọt, dứt khoát lập thành một đội ngũ cố định đi theo anh Tôn khắp nơi, trong lúc đó tạo được không ít giao tình.



Đương nhiên, dưới lòng đất rất nguy hiểm, nhóm ban đầu kia đến bây giờ cũng chỉ còn ba, bốn người còn sống, những người khác đều là có người giới thiệu nên lần lượt gia nhập vào. Bọn họ coi anh Tôn làm người đứng đầu, trên cơ bản sẽ không làm trái mệnh lệnh của anh Tôn.



Tin tức về lăng mộ lần này do Thi Tửu nhận được. Cô ta phái người đi khảo sát một thời gian, thông qua khảo cổ và thăm dò, xác nhận nơi này quả thật chôn cất một nhân vật không tầm thường. Những người như vậy sau khi chết sẽ luôn mang theo rất nhiều đồ vật chôn cất cùng, thậm chí bản thân lăng mộ cũng vô cùng giá trị.



Thi Tửu thông báo tin tức này cho anh Tôn, anh Tôn lại vận dụng quan hệ điều tra hai tháng, cuối cùng nhận được tin tức tương đối đáng tin cậy: lăng mộ này có quan hệ với ngôi đền màu đen.



Mấy tháng trước từng xuất hiện tin tức về cuộc phiêu lưu một lăng mộ nguy hiểm của San, Carlos, và Tiêu Tuyết Thần. Trong nhóm người đó còn có Chu Khánh Hải cũng thoát ra được, cậu ta đã kể hết mọi chuyện trước mặt truyền thông, bỏ qua việc Carlos bắt cóc cậu ta… Vì Carlos đã từng cứu Chu Khánh Hải và cũng không thực sự làm chuyện gì có hại đến cậu ta…



Chuyện này dấy lên một hồi sóng gió nho nhỏ. Mặc dù rất nhanh chuyện này đã bị ép xuống nhưng nếu muốn tra thì vẫn có thể tra được.



Anh Tôn đã tra được chuyện ngôi đền màu đen. Anh ta cho rằng San đã từng vào hầm mộ của làng Quan Tài, hẳn là rất có kinh nghiệm, nói không chừng sẽ có manh mối mà người khác không thể tìm thấy, hơn nữa hắn còn là họa sĩ, có lẽ sẽ rất hữu ích trong việc ghi chép.



Thế là anh Tôn tìm được Dư Hạnh, bỏ ra số tiền lớn mời hắn tham gia vào đoàn đội lần này.



Dư Hạnh xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau, cứ thấy mình đã bỏ lỡ gì đó, nhưng hắn cũng không sợ, nói không chừng năm giờ sau hệ thống sẽ bổ sung thông tin bối cảnh cho hắn.



Tạm thời hắn vẫn có thể yên tâm vào núi. Ít nhất là ngoài mặt, anh Tôn vẫn rất tôn trọng hắn, hắn sẽ không phải chịu khổ gì, hơn nữa những người này đều là nguồn tin tức miễn phí.
Bạn cần đăng nhập để bình luận