Trò Chơi Suy Diễn

Chương 744: Ước Nguyện Xưa (14) - Tự chuốc lấy (3)

Nhưng khi trong lòng phu nhân đang dậy sóng dữ dội, Tiểu Mộng dường như đã quyết định buông bỏ tất cả, cô ấy nắm lấy tay phu nhân, nhẹ nhàng nói: "Phu nhân, việc mà người không thể làm được không có nghĩa là thiếu gia cũng không thể. Người vốn dĩ có thể chứng kiến thiếu gia phá bỏ lời nguyền mà người căm ghét tột cùng, nhưng tất cả… Đã bị người hủy hoại hết cả rồi."



"Người đã dùng chấp niệm mà chính mình cũng cảm thấy vô cùng nhàm chán để tự tay hủy diệt hy vọng duy nhất có thể cắt đứt lời nguyền."



Trán Tiểu Mộng áp vào trán của phu nhân. Nhưng, bây giờ bà ta cũng có có tâm trạng để truy cứu hành vi quá phận của cô ấy.



Cô ấy nói bên tai phu nhân: "Phu nhân, người có hối hận không? Đây đều là do người tự chuốc lấy."



"Không..." Phu nhân lầm bầm rồi buông cô ấy ra, vẻ cao quý trên người dần biến mất, bà ta mất hết hồn vía ngồi phịch xuống nền đất.



"Ngươi ra ngoài... Để ta yên tĩnh một lúc đi."



Tiểu Mộng ngoan ngoãn đứng dậy, rời khỏi phòng của phu nhân.



Cô liếc nhìn tình trạng của phu nhân qua khe cửa, sau đó đưa tay đóng hẳn lại.



"Làm tốt lắm, kỹ năng diễn xuất quá ảo." Ở nơi tối tắm không dễ bị phát hiện ở phía bên kia, Lạc Lương khoanh tay xem hết màn kịch hay này, giơ ngón tay cái cho Tiểu Mộng.



Rõ ràng là cậu ta đã nghe thấy toàn bộ sự việc.



Tiểu Mộng lau nước mắt, cơ thể run rẩy vì quá khích.



Cô ấy ngồi ở góc tường mà òa khóc: "Ngài ấy giết chết thiếu gia, hiến tế Tiểu Linh. Ngài ấy hủy đi tất cả khả năng có thể khiến nguyền rủa chấm dứt... Lạc Lương, ta hận ngài ấy, nhưng ngài ấy lại là chủ nhân của ta..."



Lạc Lương thủ vai A Quế từ trong bóng tối bước ra, có hơi ngạc nhiên nhìn Tiểu Mộng: "Không thể nào, nhập vai sâu như vậy hả? Ầy, cô đúng là đau xót thay cho cả nhân vật luôn mà, cái trạng thái này kéo dài bao lâu thế?"



"Cho tôi năm phút điều chỉnh..." Tiểu Mộng giấu mặt dưới ống tay áo, có vẻ như đang điều chỉnh cảm xúc.



Lạc Lương nói thầm một câu lợi hại.



Từ lâu đã nghe nói khi suy diễn, Tự có một loại năng lực rất đặc biệt, có lợi có hại, hôm nay xem như được chứng kiến tận mắt.



Người xem không ngừng làm mới màn hình, một số người xem chưa từng nghe đến cái tên Si bắt đầu hỏi những người xem cũ chuyện gì đang xảy ra với chị gái này.



[Biết ngay là mới tới sẽ chẳng hiểu mô tê gì mà. Năng lực này của Tự khá thụ động, bình thường không sao, nhưng chỉ cần phải nhập vai, cô ấy sẽ hòa làm một với nhân vật.]



[Kế thừa hoàn hảo tính cách của nhân vật, suy luận ra toàn bộ bối cảnh của nhân vật từ tài liệu do hệ thống cung cấp. Quá trình này sẽ tiếp tục cho đến khi kết thúc màn suy diễn.]



[Ý là khi đóng vai một nhân vật, cô ấy sẽ cho rằng mình chính là nhân vật đó ấy hả?]



[Không phải, cô ấy có nhớ mình là suy diễn giả, cũng có thể làm nhiệm vụ. Mỗi tội, ôi trời ạ, nói chung là rất vi diệu, cậu hỏi như vậy cũng không sai đâu. Ví dụ như bây giờ đây này, cứ xem như cô ấy là Tiểu Mộng có hệ thống suy diễn cũng ok.]



[Lợi hại quá vậy trời.]



[Có lợi có hại hết đấy, xưa nay cô ấy nhập vai chưa từng có vấn đề gì cả. Nhưng trái lại, khi làm nhiệm vụ sẽ bị hạn chế rất lớn. Chẳng hạn như lần này, cậu muốn cô ấy đi giết phu nhân, cô ấy hoàn toàn không xuống tay được đâu, bởi vì bây giờ cô ấy cho rằng mình chính là "Tiểu Mộng".]



[Nghe nói đây không phải năng lực tế phẩm bình thường đâu, đây là do cô ấy vô tình có được sau khi trải qua một trận suy diễn đó. Sau đó nó còn ảnh hưởng trực tiếp đến cô ấy thông qua việc chiếm luôn một cột tế phẩm nữa, không ném được mới sợ chứ.]



Lạc Lương cũng biết điều này như những người xem cũ.



Nhưng đây là lần đầu tiên cậu ta tận mắt nhìn thấy, sốc là điều không cần phải bàn cãi.



"Cô có biết không, nếu có cuộc bình chọn cho những người lập dị bất đắc dĩ, tôi chắc chắn sẽ bầu cho cô một phiếu, mở mang tầm mắt thật đấy."



Tự cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, cô ấy lau khô nước mắt rồi đứng thẳng người lên: "Khách sáo rồi."



"Lợi hại quá đi mất, suýt chút nữa tôi đã cho rằng cô thật sự có toàn bộ ký ức của Tiểu Mộng đấy." Theo sau Lạc Lương là một người trẻ tuổi mặc đồ người hầu, không có gì khiến người khác ấn tượng hết. Nhưng đối với suy diễn giả, có lẽ người không có gì đặc biệt mới là người cần dè chừng nhất.



Giọng nói của Tự vẫn còn khàn khàn. Bây giờ cô ấy không thể rời xa phu nhân quá xa, nếu không sẽ bị phát hiện ra điều bất thường. Cô ấy chỉ có thể hạ giọng, khẽ hắng một cái rồi nói: "Không cần đâu, chỉ cần lập lờ nước đôi kích thích phu nhân một chút là được rồi, dù sao... Bà ta đã hiến tế Tiểu Linh, người chị em tốt nhất của tôi."



Lạc Lương: "..."



Đồng đội: "..."



Ghê gớm, đây mới là diễn viên kính nghiệp thật sự!



Để xác nhận tiến độ thăm dò, Lạc Lương lại hỏi thêm: "Ngươi mới vừa rồi cùng phu nhân đối thoại, nào là giả?"



Tự liếc hắn một cái: "Phương thiếu gia không yêu Tiểu Linh nhiều đến vậy, tôi nói bậy đấy. Tiểu thiếu gia này cũng tàn nhẫn như phu nhân, hắn ta cố ý thể hiện rằng mình thích Tiểu Linh chỉ để chống lại phu nhân thôi, không những vậy mà bản thân lại còn có thêm một con cờ ngầm nữa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận