Trò Chơi Suy Diễn

Chương 355: Vậy tôi sẽ đưa ra những suy ...

Nhưng Trương Võ không chịu nổi, anh ta vốn đang nhìn về phía cửa, lần này lại đối diện trực tiếp với hai người vừa bước vào cửa.



Sự chú ý của Trương Vũ chuyển từ nhân viên quái gở vừa biến mất kia sang Hàn Tâm Di và Dư Hạnh, vẻ ngạc nhiên thoáng hiện trên khuôn mặt một kẻ đang rét run người như anh ta.



Đầu tiên, anh ta nhận ra yhNKjVIOod Yooojỡ gái có vẻ ngoài đáng yêu này, bởi vì mấy hôm trước cô ta đã ngồi đọc sách trong khu vực làm việc của anh ta rất lâu.



Còn thanh niên đi bên cạnh cô gái lại là lân đầu tiên anh ta nhìn thấy, với ngoại hình này, anh ta có thể chắc chắn chỉ cần gặp qua một lần là sẽ không bao giờ quên.



Ha, thật trùng hợp, hình như gần đây luôn có một số chuyện tìm đến khiến anh ta không thể không nhớ tới ngày Nhiễm Nhiễm nghỉ ốm. Như thể mọi thứ đang bị điều khiển bởi một bàn tay vô hình nào đó, và anh ta chính là món đồ chơi sắp bị phá huỷ. Sau đó, Trương Vũ nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình. Cho dù thân phận thật sự của nhân viên thay ca cho Nhiễm Nhiễm kia là gì chăng nữa, rốt cuộc cô ấy có ác ý gì với anh ta hay không cũng kệ, hiện giờ anh ta vẫn đang là một nhân viên thư viện đang trong giờ làm việc.



Để khách hàng không liên quan nhìn thấy biểu cảm mất khống chế của mình cũng không được hay ho lắm... Trương Vũ vội vàng tỏ thái độ như không có chuyện gì, cố ép bản thân phải bình tĩnh lại, điều quan trọng bây giờ là tập trung vào công việc.



Cùng lắm thì sau khi tan làm anh ta sẽ tới cục cảnh sát một chuyến và trình báo. Hiện giờ vụ án kẻ cắt cổ đang gây xôn xao dư luận, cho dù đó không phải manh mỗi quan trọng nhất, nhưng chắc chắn cảnh sát sẽ không bỏ qua.



“Ồ, anh ta bị sao vậy?” Thấy biểu cảm của Trương Vũ thay đổi, Hàn Tâm Di hỏi với vẻ mặt mờ mịịt. “Không biết, có thể là nhớ đến cuốn tuyết thuyết nào đó đằng sau, rồi tự nhiên sinh ra cảm giác sợ hãi nên không quản lý tốt biểu cảm của mình.” Dư Hạnh trả lời kiểu có lệ, nhưng ý định của Hàn Tâm Di là mời người ta uống trà sữa, vậy nên cô ta chỉ liếc nhìn Trương Vũ một cái, sau đó dẫn Dư Hạnh tới ngồi ở khu vực đọc sách.



Hàn Tâm Di tiện tay chộp lấy hai cuốn tiểu thuyết, sau đó gọi hai cốc trà sữa.



Dư Hạnh nói chuyện phiếm với cô một lúc, kiểm soát tốt âm lượng và lời nói, nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, họ trò chuyện khá hăng say.



Hàn Tâm Di thích đọc tiểu thuyết, Dư Hạnh cầm cuốn tiểu thuyết trong tay, bắt đầu với cuốn sách có tên là [Mục Nát]. Sau khi bầu không khí càng lúc càng trở nên hài hoà hơn, hắn mới bắt đầu chuyển chủ đề sang công ty của Hàn Tâm Di.



“Cô Hàn này, cũng không dám giấu giếm gì cô, hiện tại tôi đang giúp cảnh sát điều tra vụ án trước đây. Tôi muốn hỏi cô một số chuyện, cô có gây thù với ai đó ở công ty không?” Dư Hạnh chắc chắn hỏi lúc này sẽ không khiến Hàn Tâm Di phản cảm, nếu không mọi công sức hắn cố tạo dựng thành tích với cô ta sẽ trở nên vô ích.



“Gây thù ư?” Đầu tiên Hàn Tâm Di khẽ chớp mắt một cái: “Không có, tôi chưa từng gây thù với ai cả...”



Sau đó cô ta phản ứng như nhớ ra gì đó: “Khoan đã, công ty ư? Anh có ý gì? Chẳng lẽ người muốn giết tôi không phải một kẻ sát nhân bừa bãi mà là có quen biết tôi ư? Là người trong công ty?”



Không thể không nói, khả năng phản xạ của cô gái này rất mạnh, trực giác cũng tốt, mà tính cách có vẻ mạnh mẽ hơn vẻ bề ngoài rất nhiều. Quả không hổ là người thoát chết, vùng lên tìm kiếm cơ hội trong những tình huống tuyệt vọng.



Dư Hạnh nghĩ thầm, với tính cách như vậy, cô ta có đi đến đâu cũng dễ thích nghi. “Không sai. Trước đó cảnh sát Cao không nói chuyện này với cô vì lo cô sẽ sợ hãi. Thật ra người muốn giết cô là người có thể được coi như đồng nghiệp của cô.”



Hơi thở của Hàn Tâm Di như bị đông cứng, vẻ khó hiểu hiện trong mắt cô ta.



“Khi tôi nhìn thấy đôi mắt anh ta lúc ấy, tôi không có cảm giác quen thuộc... Anh ta là ai? Tôi quen anh ta thật sao?” Dư Hạnh rút điện thoại ra, giơ bức ảnh chụp chân dung Lưu Bình ra trước mặt Hàn Tâm Di: “Anh ta tên Lưu Bình, không chung bộ phận với cô nhưng làm cùng tầng, là người mà cô có thể nhìn thấy hàng ngày. Cô thử nhìn kỹ lại đi, xem có ấn tượng qì không?”



Hàn Tâm Di ghé lại nhìn, vì đang bàn chuyện quan trọng nên cô ta tạm thời kiềm chế sự ngưỡng mộ dành cho Dư Hạnh, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong bức ảnh, suy nghĩ hồi lâu. Cuối cùng thì trí nhớ của cô ta cũng xuất hiện những hình ảnh liên quan tới gương mặt này: “A, tôi nhớ ra rồi, đúng là có người như vậy!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận