Trò Chơi Suy Diễn

Chương 499: Địa Ngục Của Alice - Chất dinh dưỡng (1) Bàn tay cảm nhận được độ ấm của máu và khí lạnh trong cơ thể hắn tạo nên sự trái ngược rõ ràng. Và điều đó khiến cho tinh thần của Dư Hạnh bị kích thích nhiều hơn. Dư Hạnh biết rõ với tình trạng cơ thể hiện tại của hắn thì hắn không nên tiếp tục lãng phí thời gian ở đây nhưng tình huống lúc này đã trở nên quá khó khăn.

Biểu cảm giận dữ của Tăng Lai trông rất thật như thể Dư Hạnh thực sự đã "phản bội lại niềm tin" của hắn ta. Người đồng đội mà hắn ta tin tưởng nhất lại đang chặt gãy một phần cơ thể của hắn ta. Nhưng Dư Hạnh thấy rằng bất kể là cách nói chuyện hay hành động hoặc nhịp đập của trái tim thì tất cả mọi thứ đầu cho thấy rằng Tăng Lai vẫn là một con người chứ không phải đã biến thành một sinh vật kỳ quái nào đó.



Mọi chuyện vẫn chưa đến mức không thể kiểm soát. Dư Hạnh vứt một cành hồng đã mất đi chất dinh dưỡng ra trước mắt Tăng Lai. Hắn cất giọng nói. Trong giọng điệu của Dư Hạnh lúc này ẩn chứa một chút sự nghi ngờ nhưng hắn đã cẩn thận giấu đi: "Anh nhìn rõ ràng xem cái này là cái gì!? Anh không thấy được bản thân mình bây giờ đang như thế nào sao!"



Tăng Lai đau đớn không nói nên lời. Ánh mắt của hắn ta mơ màng và hắn ta không hiểu rốt cuộc Dư Hạnh đang nói cái gì.



"Cái gì... Vẻ bề ngoài có vấn đề gì?"



Đây không phải chính là cành hồng mọc ở trên người mình sao? Nó có phải là thứ gì kì quái đâu?



Thế nên tại sao Dư Hạnh lại tấn công mình? Chả phải trước đây mình và hắn còn hợp tác rất ăn ý hay saol Dư Hạnh nhìn thấy rõ ràng vẻ mặt của Tăng Lai. Đôi mắt dài và hẹp của hắn híp lại tỏ rõ thái độ khó chịu. Không biết là hắn chán ghét không muốn nhìn thấy trên cơ thể phủ đầy hoa hồng của Tăng Lai hay hắn không muốn nhìn thấy cái bản mặt ngốc nghếch đó của Tăng Lai.



Tuy nhiên cuối cùng Dư Hạnh vẫn miễn cưỡng chọn nhìn thẳng vào Tăng Lai rồi tưởng tượng đến cảnh bản thân hắn đang ném một cành hồng dính đầy máu xuống mặt đất như đang ném một thứ rác rưởi. Dư Hạnh vươn tay nắm chặt lấy cổ áo của Tăng Lai, cất giọng nặng nề: "Anh đang nghĩ việc trên cơ thể của con người lại mọc ra một cành hoa hồng là điều bình thường sao?”



"Cái gì..." Tăng Lai nhíu mày. Dường như hắn ta vẫn không hiểu được rốt cuộc Dư Hạnh đang có ý gì.



"Anh hãy tỉnh táo lại đi! Được rồi, trong đầu của anh còn có khái niệm về quỷ không?" Dư Hạnh cảm thấy các mạch máu của mình đều đang đập hỗn loạn theo cảm xúc bạo động của hắn. Khí lạnh trong cơ thể hắn bắt đầu cuồn cuộn dâng trào chảy khắp nơi như đang đua xe trong cơ thể hắn. Trong khoảnh khắc đó, cả người Dư Hạnh run rẩy. Hắn gần như không thể nắm chặt lấy cổ áo của Tăng Lai được nữa. Máu trào ra từ mũi và miệng của hắn. Dư Hạnh hít một hơi thật sâu, rút lại tay và lùi lại một bước rồi lấy tay lau mũi và miệng một cách qua loa.



Khi cảm nhận được cơn đau đớn đạt tới đỉnh điểm thì hắn lại trở nên bình tĩnh.



Thật kỳ quái! Hắn không nên phản ứng mạnh như vậy.



Có lẽ vì bây giờ hắn đang ở trong không gian chật hẹp dẫn đến không khí đã ít lại còn tràn ngập mùi hương khó chịu nên đã làm cho những suy nghĩ, cảm xúc khó chịu, yếu ớt trong lòng hắn bị phóng đại ra. Dư Hạnh nhắm mắt.



"Quỷ? Tất nhiên tôi biết về nó chưa... Anh đang muốn nói cái gì vậy?" Tăng Lai cắn răng nói.



Dư Hạnh cố gắng làm dịu đi khí lạnh trong cơ thế mình. Hắn cầm lấy một cành hoa hồng đang sinh trưởng ở trên cánh tay của Tăng Lai rồi nói: "Bây giờ mỗi câu tôi nói ra thì anh phải cẩn thận lý giải từng cầu từng chữ." "Anh đã bị đồng hóa. Những cành hoa hồng hiện đang mọc trên cơ thể của anh là có từ lúc anh bước vào con đường hầm này. Còn trước khi anh bước vào đường hầm thì chúng không có không mọc trên cơ thể của anh." "Anh có thể hiểu rằng hiện tại đang có một loại lực lượng ác ý đang cố làm thay đổi cơ thể của anh và làm ảnh hưởng đến bộ não của anh. Chúng làm cho anh sắp trở thành một kẻ ngu ngốc còn không nhận ra rằng mình đang bị biến thành một con quỷ." Tăng Lai ngơ ngác. Mặc dù hắn ta đang bị Dư Hạnh mắng là kẻ ngu ngốc nhưng cơn giận trong hắn ta lại giảm đi không ít. Sau tất cả, Tăng Lai là một suy diễn giả có khả năng tư duy khá tốt nên trong đầu của hắn ta nhanh chóng suy nghĩ về các loại trường hợp và bắt đầu cẩn thận xem xét những gì mà Dư Hạnh đang nói.



Có đúng như Dư Hạnh nói không? Trước đây ở trên người mình không có mọc ra những cành hoa hồng sao? Hình như không có người bình thường nào lại có vẻ ngoài như vậy hết.



Cảm giác hiện tại của Tăng Lai giống như khi có một người bạn đột ngột nhìn bạn một cái rồi bối rối nói với bạn rằng tại sao bạn lại có mũi? Vốn dĩ con người không có mũi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận