Trò Chơi Suy Diễn

Chương 185: Đây chính là nghệ thuật nói ...

“Ồ...” Dư Hạnh suy nghĩ xem người này là ai, có phải là lão Lưu mà anh rể đã nhắc đến, thấy mình không theo kịp đội nên đến tìm mình.



Tuy nhiên, Dư Hạnh không cần phải đoán, một nhân viên hậu cần đi qua, dường như quen biết với lão Lưu, cười nói: “Lão Lưu à, chú suốt ngày nói những chuyện này, chậc, có khi chú thật sự hợp đến đảo Tử Linh để quay phim, khí chất hợp lắm!”



Lão Lưu lườm người đó một cái, kéo Dư Hạnh đi tiếp.



Họ đi theo những người phía trước, hướng tiến vào rừng rậm, nhưng không đi thẳng vào, mà lại cắt ngang, hướng về phía sau những tảng đá lớn trên bờ biển.



Dư Hạnh đoán đội ngũ này dự định vượt qua một phần rừng rậm nhỏ này để đến bờ biển phía bên kia của những tảng đá. Hắn sắp xếp lại những thông tin đã biết và hỏi: “Ê, chú Lưu, bây giờ chúng ta bắt đầu quay phim luôn à?”



Lão Lưu liếc hắn một cái, thấy hắn hỏi với vẻ ngây ngô của người mới, bất đắc dĩ nói: “Bây giờ chưa cần, ít nhất phải đợi khi dựng trại xong và bắt đầu khám phá đảo chính thức, chúng ta mới phải theo sát. Có phải Võ Nhuận Hạo ghét cậu phiền phức nên mới đẩy cậu qua đây không? Không phải tôi nói cậu, một chàng trai trẻ, sao lại nghĩ không thông mà đòi lên đảo làm gì? Nếu tôi là Võ Nhuận Hạo, tôi cũng muốn đánh cậu, chẳng có chút kiến thức gì mà cũng dám đến đây, chỉ có ông chủ Phương mới nuông chiều cậu.”



Dư Hạnh nghe ra Võ Nhuận Hạo chắc là tên của anh rể, dám gọi thẳng tên lãnh đạo, lão Lưu chắc chắn là một tay quay phim kỳ cựu có địa vị cao.



Bị lão Lưu trách mắng vài câu, hắn liền tỏ ra một chút không vui.



Cả anh rể và lão Lưu đều nhắc đến sự bướng bỉnh của Phương Tiểu Ngư, nếu hắn quá ngoan ngoãn, ngược lại sẽ khiến những người quen Phương Tiểu Ngư nghỉ ngờ. “Đã đến đây rồi, thì quay phim thôi, anh rể bảo chú dạy tôi, chú không muốn sao?” Dư Hạnh giọng trầm xuống, lão Lưu làm bộ như đã hiểu, thở dài lắc đầu.



“Tôi tất nhiên không muốn, dẫn cậu - một đứa trẻ yếu đuối, muốn làm gì là làm, ai mà muốn chứ?”



Dư Hạnh bước chân dừng lại: Lão Lưu vội vàng bổ cứu: “Nhưng ai bảo cậu là em trai của ông chủ Phương chứ? Lại còn được Võ Nhuận Hạo dặn đò tôi chăm sóc cậu, tôi không thể bỏ mặc cậu được.” Người xem trực tiếp bên ngoài bắt đầu cười, đồng thời thảo luận về thế giới suy diễn này.



[Ghi chú, người sở hữu mặt nạ nhân cách Hạnh có khả năng thích ứng mạnh, suy nghĩ sắc bén, diễn xuất tự nhiên.]



[Cảm ơn người ghi chú phía trên, nhưng tôi tò mò tính cách thật sự của Hạnh là gì?] [Đợi khi ổn định xong và bắt đầu tìm mục tiêu săn bắn, bản chất sẽ lộ ra, lúc đó xem hắn thuộc kiểu hoang dã hay nham hiểm, tôi khá mong đợi.]



[Chỉ mình tôi thấy vùng biển xung quanh đảo Tử Linh rất kỳ lạ sao? Giống như một xoáy nước, tôi cảm thấy có chút ghê ghê dù đang xem qua màn hình.]



[Ha ha ha tôi đã đặc biệt vào phòng phát sóng của ảo thuật gia để xem Hạnh, hắn bây giờ trong mắt người khác là một đứa trẻ có tóc xoăn tự nhiên! Không biết có đến hai mươi tuổi không!]



[Áo thuật gia chú ý đến Hạnh rồi sao? Không thể nào, nhanh vậy?]



[Không, chỉ là lúc nấy họ đứng gần nhau, trong góc nhìn của ảo thuật gia có thể thấy bóng dáng của Hạnh.] [Có ai muốn đoán xem trên đảo có loại quỷ vật gì không?] Góc nhìn thứ nhất của phòng phát sóng không phải là góc nhìn thứ nhất của người, mà giống như có một quả cầu máy quay vô hình xoay quanh suy diễn giả, màn hình phòng phát sóng sẽ luôn cắt đến góc nhìn tốt nhất.



Suy diễn vừa bắt đầu, khán giả chưa có ý định tặng thưởng, trọng tâm chủ yếu đặt trên bản đồ. Trong cuộc suy diễn, Dư Hạnh đang dựa vào lời bổ cứu của lão Lưu để làm phong phú thêm nhân vật của mình.



“Hừ, đừng coi tôi là gánh nặng, chẳng phải nói trên đảo này có quỷ sao? Tôi gan lớn, có những thứ chỉ tôi mới dám quay!” Dư Hạnh tự tin tuyên bố, rồi đột nhiên chuyển hướng câu chuyện, “Chị tôi đâu, sao không thấy chị ấy?”



Trên đường đi đa số là người của đội vũ trang, ngoài ra còn có nhân viên hậu cần, người vận chuyển thiết bị và nhân viên thí nghiệm cũng đã xuống tàu, các bác sĩ mang theo hộp y tế đi theo bên cạnh nhân viên thí nghiệm. Những người còn lại đang hoạt động trên tàu là thủy thủ, con tàu này trong thời gian ngắn sẽ không rời đi, thủy thủ sẽ ở lại tàu để canh giữ.



Vì vậy, chị của Phương Tiểu Ngư, “Sếp Phương,” ở đâu, Dư Hạnh thật sự chưa nhìn thấy.



“Sếp Phương còn ở trong khoang tàu, chị ấy sẽ xuống tàu cùng những chuyên gia, chúng ta sẽ đến điểm dựng trại trước.” Lão Lưu hướng về phía rừng rậm, vài người lực lưỡng với ba lô lớn rõ ràng hơn những người khác đang theo đội vũ trang tiến vào, thỉnh thoảng đưa ra một số ý kiến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận