Trò Chơi Suy Diễn

Chương 230: Kẻ làm công ăn lương trong ...

Dư Hạnh: Dù sao cũng là do mình nuôi lớn. Không còn cách nào khác, chỉ có thể yêu chiều thôi chứ sao.



Qua hơn chính giờ sáng, Dư Hạnh quay trở lại phòng và liên lạc với Triệu Nhất Tử một lần nữa. Sau đó gọi ra mặt nạ nhân cách và chọn tuyến nhiệm vụ chính.



[Có lựa chọn bắt đầu làm tuyến nhiệm vụ chính không?]



"Bắt đầu." [Hệ thống phát hiện bạn có ý định hợp tác lập đội với suy diễn giả "Lãnh Tử". Bạn có muốn vào game cùng nhau không?]



"Có."



Đây là điều Khúc Hàm Thanh đã giải thích cho Dư Hạnh. Mặc dù trong hệ thống không có chức năng lập đội nhưng hệ thống có thể phân biệt mục đích muốn lập đội của suy diễn giả. Khi hai hoặc nhiều người đồng thời chọn bắt đầu trò chơi, mục đích này sẽ có hiệu lực.



[Dưới đây là thông tin về trò chơi suy diễn lần này.] Vẫn là dòng chữ nhỏ màu đỏ trong suốt quen thuộc.



[Suy diễn cấp trung: Quán rượu kinh hoàng.]



[Thể loại: Trò chơi Suy Diễn thể



[Phân tích: Trong trò chơi Suy Diễn thể loại tranh đấu, từ đầu đến cuối giữa các suy diễn giả sẽ luôn ở trong mối quan hệ cạnh tranh với nhau. Hệ thống sẽ nhìn vào điểm số suy diễn để xếp hạng các suy diễn giả. Khi trò chơi Suy Diễn kết thúc, người đứng cuối cùng sẽ bị đào thải. Người ở vị trí cao nhất sẽ nhận được phần thưởng.]



[Trò chơi Suy Diễn này dành cho tám người chơi.]



[Trò chơi Suy Diễn này không chiếm dụng thời gian thực.] Sau khi đọc xong hướng dẫn trò chơi Suy Diễn, Dư Hạnh nghe thấy tiếng nói cùng tiếng nhạc hồn loạn.



Âm thanh trò chuyện từ nhỏ đến lớn như thể bị kéo vào từ một nơi rất xa. Trước mắt Dư Hạnh màu sắc của cảnh vật bắt đầu mờ đi, méo mó và thay đổi. Một lát sau, hắn cảm thấy mình đã đứng vững. Cảnh vật xung quanh hắn đã thay đổi hoàn toàn. Đây là một quây rượu.



Quán rượu có diện tích rộng lớn với phong cách trang trí sang trọng. Dư Hạnh đang đứng trong sảnh lớn. Hắn nhìn thấy nam nữ đầu đang điên cuồng nhún nhảy trên sàn nhảy ở trung tâm..



DJ là một người phụ nữ tóc dài và trang điểm rất đậm. Cô ta đeo rất nhiều bông tai, áo da màu đen quyến rũ và mạnh mẽ. Tay cô ta đập theo nhịp, đôi khi vỗ tay kêu gọi sự tương tác từ những người dưới sàn. "Ồn ào quá." Dư Hạnh không hài lòng than phiền một câu. Giọng nói của hắn bị chôn vùi dưới tiếng reo hò của mọi người.



Nhưng giữa sự ồn ào và náo nhiệt, một cảm giác lạnh lão lan tỏa khắp sảnh lớn, lạnh như đang ở trong hầm băng. Dư Hạnh vuốt nhẹ cánh tay đã đã nổi hết da gà của mình dù hắn đã mặc áo dài tay:



Vì có cơ thể của hắn có điểm đặc biệt nên hiện tại Dư Hạnh cảm thấy không thoải mái. May mà chỗ này không có nguồn gốc lời nguyền nên hắn chỉ cảm thấy hơi lạnh, quỷ khí trong cơ thể cũng không bị xáo trộn.



Nhưng điều này không ngăn cản hắn nhận ra những người trên sàn nhảy... Họ đầu không phải là người sống. Ôi chúa ơi! Toàn bộ người trong quán rượu đều là quỷ. Đối với người khác, sau khi rút ra kết luận này thì có lẽ họ sẽ bắt đầu run rầy sợ hãi nhưng Dư Hạnh lại thong thả. Thậm chí hắn còn hứng thú quan sát vẻ mặt của những con quỷ này.



Đắm chìm trong âm nhạc và vũ đạo cuồng hoan, những con quỷ này đã thể hiện những cảm xúc cực kỳ giống con người. Nếu không phải do cơ thể của bọn chúng toả ra khí lạnh thì bọn chúng không khác gì người sống. Dư Hạnh nhìn xuống thì thấy bây giờ hắn vẫn đang mặc trang phục mà hắn đã thay khi ở của khách sạn. Thế nhưng mấy đồ vật mà hắn thường mang theo đã không còn, chỉ xuất hiện một chiếc điện thoại di động.



Chiếc điện thoại di động nằm trong quần jeans rung lên một cái. Dư Hạnh lẫy ra chiếc điện thoại kì lạ này ra rồi đưa tay che chắn ánh sáng chói loá từ trên xuống. Sau đó hắn mở khóa bằng vân tay.



Màn hình điện thoại hiển thị bây giờ là hai mươi ba giờ bốn mươi phút.



Một tin nhắn nhóm trên WeChat hiện ra. Người quản lý nhắn @Tất cả mọi người: Người quản lý: Mọi người đã đến chưa? Nhanh chóng đến phòng thay đồ để thay quần áo. Ca đêm sắp bắt đầu.



"Ca đêm?" Dư Hạnh nhíu mày. Có lẽ lần này vai trò của mình là nhân viên phục vụ tại quán rượu à?



Nhưng vẻ ngoài và trang phục vẫn không thay đổi. Điều đó cho thấy ít nhất hoạt động của nhân vật là tự do, không có hạn chế về vai trò của nhân vật mà suy diễn giả nhập vai



Dư Hạnh thử trả lời tin nhắn. 01: Nhận được.



Ngay sau đó, thậm chí cả những người khác cũng nhanh chóng trả lời theo Dư Hạnh.



02: Nhận được.



03: Nhận được.



04: Nhận được. 08: Nhận được.



Trong nhóm, ngoại trừ người quản lý thì có tất cả tám người. Tương ứng với số lượng suy diễn giả tham gia mà hệ thống đã thông báo. Tên trong Wechat của mỗi người đều là những con số ngắn gọn. Dư Hạnh nghi ngờ rằng số thứ tự này được tạo ra tạm thời dựa trên thứ tự phản hồi của suy diễn giả.
Bạn cần đăng nhập để bình luận