Trò Chơi Suy Diễn

Chương 702: Ước nguyện xưa (2) – Người xấu (2)

Những thông tin này đều có trên thẻ thân phận của Dư Hạnh. Còn những chi tiết cụ thể giữa mối quan hệ của đại sư và phu nhân thì hiện tại hắn cũng không biết.



Lần cuối cùng Tiểu Cận ăn cắp thì bị đại sư phát hiện.



Lần đó cậu ta muốn ăn cắp một cây trâm cài tóc mà phu nhân ít khi sử dụng. Cây trâm cài tóc đó được phu nhân mua về rồi đeo trong vài ngày đầu. Sau đó vì bà ta nhìn thấy có người trong phủ cũng cài một cây trâm giống y chang cái của bà ta nên bà ta liền ghét bỏ, không bao giờ lôi cây trâm đó ra nữa.



Có lẽ lúc đó Tiểu Cận đoán rằng phu nhân đã quên mất đi cây trâm đó rồi nên cậu ta đã chọn nó để làm mục tiêu tiếp theo.



Nhưng không ngờ lần đó khi cậu ta lẻn vào phòng của phu nhân thì bị đại sư bắt gặp.



Đại sư đẩy cửa bước vào. Hình như gã đã biết trước cậu ta đang ở bên trong nên đại sư chỉ mỉm cười rồi nắm chắc nhược điểm của Tiểu Cận trong tay. Kỳ quặc là gã không tố cáo Tiểu Cận cho người khác. Thậm chí gã còn cho phép cậu ta tiếp tục ăn cắp cây trâm đó. Chỉ là không biết gã đã nói gì với phu nhân mà khiến Tiểu Cận dần bị phu nhân coi thường.



Công việc Tiểu Cận được giao ngày càng ít đi. Cuối cùng phu nhân không cho phép cậu ta hầu hạ bên mình nữa mà vứt cậu ta sang chỗ thầy thuốc Thôi làm việc.



Công việc phụ giúp thầy thuốc Thôi có nhiều người. Lần này, địa vị của cậu ta không những giảm sút mà cậu ta còn bị phu nhân ghét bỏ nên những người hầu khác luôn tìm cách giễu cợt, gây khó dễ cho cậu ta.



Vào một ngày nọ, đại sư tìm đến và nói với Tiểu Cận rằng hiện tại trong bát thuốc mỗi ngày của thầy thuốc Thôi sắc cho tiểu thiếu gia đều thiếu đi một loại dược liệu. Mặc dù Tiểu Cận tay chân không sạch sẽ nhưng nếu cậu ta có thể làm việc cho gã thì gã sẽ giúp cậu ta được trở về hầu hạ bên người phu nhân.



Cuối cùng Tiểu Cận có đồng ý hay không thì Dư Hạnh không biết. Vì thông tin trên thẻ danh tính không nói rõ chứng tỏ hệ thống đã có ý cắt đứt thông tin mấu chốt.



Lại đang đào hố cho suy diễn giả nữa rồi.



Lương ma ma không biết Tiểu Cận từng ăn cắp đồ vật của phu nhân. Khi bà ấy nhìn thấy cậu ta bị những người hầu khác trong phủ xa lánh nên liền đoán rằng cậu ta đã đắc tội với đại sư nên bà ấy làm như vô ý nhưng thật ra là cố ý che chở cho cậu ta.



Trong Phương phủ, mọi người đều sợ hãi đại sư vì tính cách kỳ quặc, thay đổi bất thường của gã nhưng phu nhân lại thích điều đó và chiều chuộng đại sư.



Mọi người không phải vì kính trọng đại sư mà sinh ra cảm giác sợ hãi. Mà vì bọn họ không hài lòng với đại sư nhưng mà không dám nói. Lương ma ma và thầy thuốc Thôi là một trong số đó.



Mọi người đều biết rõ về mối quan hệ bất chính giữa phu nhân và đại sư, chỉ có lão gia là không biết. Vị quản gia trước đó cũng chính là người đã mua Tiểu Cận về không thể chịu đựng được nữa nên đã tố cáo đại sư với lão gia nhưng lại bị lão gia đuổi việc với lý do là vu oan cho người đã từng giúp đỡ Phương phủ. Hiện tại người quản gia mới đã hoàn toàn ủng hộ đại sư nên những người hầu đều không dám lên tiếng.



Dư Hạnh chỉ cười nhẹ trong lòng.



Lương ma ma thực sự là một người tốt nhưng bà ấy đánh giá không đúng người.



Tiểu Cận không xứng được bà ấy che chở và bảo vệ.



Việc cậu ta có tật ăn cắp tạm thời không nói đến. Nhưng còn kế hoạch của đại sư và cậu ta có thành công hay không?



Nếu không thành công thì ở giai đoạn này thì rất có khả năng là Dư Hạnh sẽ bị đại sư nhắm đến và giết chết vì đã biết bí mật của đại sư. Nếu có thì có lẽ Dư Hạnh sẽ phải lấy thân phận là người xấu để tham dự tiến trình tìm ra chân tướng.



Như vậy nếu Dư Hạnh mắc một chút sai lầm khi đối diện với đại sư thì hắn sẽ bị tiết lộ thân phận và sẽ bị ý chí thế giới trực tiếp xoá bỏ.



Chắc chắn độ khó của trận đóng vai này cao hơn tầm một đến hai bậc so với hai giai đoạn nhiệm vụ đầu.



Mặc kệ Dư Hạnh đang nghĩ gì thì chàng thiếu niên tầm mười lăm đến mười sáu tuổi đang đứng trước mặt hắn không thể nào hiểu.



Thiếu niên lo lắng nhìn Dư Hạnh rồi lắp bắp nói: "Tiểu Cận, ngươi đừng đừng sợ. Hiện tại chỉ có hai chúng ta nên ngươi không cần phải lo lắng như vậy. Lương ma ma sẽ không nghe thấy đâu."



Dường như lo sợ để lại bóng ma tâm lý cho Dư Hạnh, cậu ấy còn bổ sung: "Trước đó ta đã nghe các nha hoàn hầu hạ bên người phu nhân nói rằng trưa nay Lương ma ma sẽ đi ra ngoài để mua đồ gì đó. Cho nên bây giờ chắc hẳn bà ấy đã đi rồi. Tiểu Cận, ngươi đừng sợ. Nếu ngươi đau ở đâu thì nói cho ta. Ngươi là bằng hữu duy nhất của ta nên ta. . . Ta có đủ thuốc cho ngươi dùng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận