Trò Chơi Suy Diễn

Chương 569: Tang lễ (5) - Đinh dài (2)

Tuy nhiên trí tuệ của người giấy có vẻ không cao nên sau một chút trì trệ thì người giấy cũng không nhận ra sự nguy hiểm mà một lần nữa tấn công về phía Dư Hạnh. Khi nhìn thấy vậy thì ngay lập tức Dư Hạnh dùng [Giấc Mộng Nhiếp Thanh] để chặn đỡ lần tấn công này. Và khi tay người giấy khi tiếp xúc với con dao găm thì một thứ màu trắng rớt xuống đất.



Đó là một nửa ngón tay của người giấy.



[Tế phẩm này là cái gì mà tại sao lại sắc bén đến như vậy?] [Oa, con dao găm này sắc đến độ khiến cả tay của người giấy cũng bị nó gọt rớt.]



[Tôi lại luôn có cảm giác Dư Hạnh thực sự rất thích hợp mặc trường bào và cầm con dao găm này trên tay.]



[Khả năng tấn công của Dư Hạnh cũng không tệ. Nhóm người này thật sự là nhóm họ Triệu sao? Không phải bọn họ đầu đi theo trường phái dùng đầu óc để tham gia trò chơi Suy Diễn sao?]



[Tôi cảm thấy đầu óc của Hạnh mạnh hơn cả khả năng tấn công của hắn.]



Ngoài những kẻ tâm thần biến thái muốn xem Dư Hạnh bị lật xe và bị hành hạ cho đến chết thì hầu hết mọi người còn lại ở trong phòng livestream đều ủng hộ hắn. Cho nên thay vì cãi nhau trên sóng bình luận thì bọn họ lại càng quan tâm đến năng lực thực sự của Dư Hạnh.



Tất cả mọi thứ của Dư Hạnh như trí tuệ, phong cách phân tích, khả năng tấn công, tính cách đầu đang được khán giả quan sát. Bởi vì không ai có thể đảm bảo rằng bọn họ không bao giờ gặp phải Dư Hạnh trong những màn suy diễn ở tương lai. Như vậy thì thật ngu ngốc khi chỉ mải cãi nhau dẫn đến lãng phí cơ hội để có được sự hiểu biết nhất định về bản thân Dư Hạnh để có thể tránh trường hợp bị hắn đùa giỡn, lừa gạt.



Khi nhìn thấy bản thân hắn chỉ trong nháy mắt đã chặt đứt ngón tay của người giấy thì trong đầu Dư Hạnh bỗng hoài nghi đến một việc. Mặc dù [Giấc Mộng Nhiếp Thanh] có sự hiện diện của Diệc Thanh nên dẫn đến việc nó thuộc về loại vũ khí mạnh mẽ có hình dạng là con dao găm nhưng nó cũng không mạnh đến mức chém quỷ như chém bùn.



Còn nếu người giấy thực sự yếu đuối thì cũng không thể nào có chuyện nó chỉ cào hắn nhẹ một cái đã khiến cổ tay hắn rơi mất một lớp da.



Cho nên để đối phó với người giấy thì mọi chuyện không thể đơn giản quá mức như vậy.



"Hì hì hì... Ha ha ha..." Người giấy bị cắt một ngón tay bất ngờ cười ra tiếng cười tràn đầy sự oán độc. Nó vừa cười vừa lắc lắc bàn tay ở trước mặt Dư Hạnh. Trong nháy mắt, hắn nhìn thấy chỗ ngón tay bị chém đứt của người giấy đã nhanh chóng mọc ra một lớp giấy mới rồi dần dần từng lớp bao trùm lấy nhau và ngưng kết lại tạo thành một ngón tay mới trong vòng chưa đến hai giây.



Giống như hiện tại ở cạnh người giấy đang có một người thợ khéo tay vô hình giúp nó chữa trị vết thương vậy.



Dư Hạnh khẽ cười rồi thầm nghĩ suy đoán của mình thật đúng. Năng lực hồi phục vết thương của người giấy rất phù hợp với thân phận người gác cửa của nó.



Dựa vào tình hình hiện tại thì chỉ có hai khả năng. Thứ nhất là người giấy có khả năng bất khả xâm phạm. Tạm thời không bàn về cốt truyện mà chỉ nhìn người giấy từ góc độ chức năng của nó thì có lẽ người giấy chính là rào cản lớn nhất để ngăn cản việc những suy diễn giả trong cùng nhóm có thể tụ họp được với nhau. Nó được sử dụng với mục đúng là kéo dài thời gian và tạo khoảng cách tiến độ giữa chín nhóm.



Thứ hai, suy diễn giả có thể khiến người giấy bị thương để tránh bị nó gây cản trở tiến độ hoàn thành nhiệm vụ của nhóm. Nhưng với điều kiện là suy diễn giả phải tìm được điểm yếu của người giấy thì mới có thể làm người giấy bị thương. Và lựa chọn tấn công hoặc không tấn công sẽ ảnh hưởng đến tình tiết tiếp theo của cốt truyện. Nếu là trường hợp thứ hai thì hắn có thể thử một số điểm có khả năng là điểm yếu của người giấy chẳng hạn như đầu, cổ và trái tim. Và nếu không thành công thì Dư Hạnh cũng sẽ không lãng phí thời gian để tìm xem điểm yếu của nó là gì mà hắn sẽ xem xét theo trường hợp thứ nhất.



Dư Hạnh ngẩng đầu lên, chóp mũi còn cách tay của



Và ngay lập tức Dư Hạnh cũng làm như vậy. Một tay hắn dùng sức vừa bóp mạnh cánh tay của người giấy vừa kéo người giấy về phía trước và tay còn lại đầm con dao găm vào giữa trán người giấy một cách chính xác.



"Ô ô... Ha ha ha ha..." Dù người giấy bị con dao đâm xuyên đầu nhưng nó vẫn giữ nguyên ánh mắt như đang cười, trong miệng còn phát ra những âm thanh khó hiểu và dùng cánh tay còn lại nắm chặt lấy cổ tay đang cầm con dao găm của Dư Hạnh rồi đột ngột kéo ra ngoài.
Bạn cần đăng nhập để bình luận