Trò Chơi Suy Diễn

Chương 382: Địa Ngục Của Alice: Căn phò...

[Hoạt động ban đêm: Mười giờ đêm đến bốn giờ sáng.] Với sự gợi ý của nữ tu, Ngụy Hạnh đã tổng hợp và diễn giải lại toàn bộ quá trình suy diễn.



Năm giờ của buổi trưa và sáu giờ của buổi chiều đều sẽ có các kiểu "vui chơi" khác nhau do các quy tắc bổ sung khác nhau của Alice. Ban đêm là khoảng thời gian nguy hiểm nhất nhưng cũng là có lợi nhất.



Sau khi xác nhận những thứ này, Dư Hạnh mới chuyển sự chú ý của mình sang căn phòng.



Mặc dù nữ tu nói đồng hồ ở sảnh chính là chiếc đồng hồ duy nhất trong cả tòa lâu đài, nhưng thật ra trong phòng vẫn được đặt một chiếc đồng hồ nhỏ cổ kính. Bây giờ các kim đồng hồ đang chỉ bốn giờ hai mươi phút, bọn họ chỉ đi từ tầng một sảnh chính đến phòng ở tầng ba đã mất khoảng mười phút, điều này đủ để thấy tòa lâu đài rộng đến cỡ nào.



Hắn nghĩ đến con mắt đỏ tươi trên bầu trời bên ngoài lâu đài nên cố ý kiểm tra phòng. Khi đã chắc chắn rằng không có nhãn cầu cùng loại của AIlice nào bị giấu trong đồ thủ công mới bỏ qua.



Không có sự theo dõi của Alice, Dư Hạnh cởi mũ trùm đầu và mặt nạ ra rồi hít một hơi.



Mặt nạ này khác với mặt nạ trong suốt thường được cụ thể hóa bởi mặt nạ nhân cách. Nó có thực thể, có trọng lượng, và chất liệu riêng.



Vì thế... Đeo nó có cảm giác hơi ngột ngạt.



Dư Hạnh vốn đã yếu ớt, hơn mười phút hít thở không thoải mái khiến đầu óc hắn hơi choáng. "Xem ra sau này nhất định phải tránh đeo mặt nạ khi vừa chiến đấu vừa truy đuổi rồi..." Hắn ho khan hai tiếng, sửa sang mái tóc rối bù vì trùm mũ rồi nhìn về phía cửa sổ duy nhất trong phòng. Cửa sổ này không có chức năng chiếu sáng vì không hướng ra phía lan can bên ngoài của lâu đài. Sau tấm rèm cửa, có ánh sáng màu bạc lờ mờ chiếu đến.



Dư Hạnh đi đến bên cửa sổ, tay cầm mặt nạ che kín mặt, im lặng nhìn ra ngoài. Hắn nhìn thấy một khoảng không gian màu xám bạc mà trước đó chưa từng ổi qua, trong đó trưng bày những tác phẩm điêu khắc đủ kích cỡ. Hắn tựa bên khung cửa sổ đánh giá một lát.



Những bức tượng điêu khắc này có nhiều hình dáng khác nhau, từ hình ảnh con người thường ngày đến hình ảnh tương tự như các vị thần Olympus. Nhưng không ngoại lệ, tất cả chúng đầu được chạm khắc một cá nhân duy nhất, không có bức tượng điêu khắc nào có hai hoặc nhiều cá thể cùng một bức.



Tổng cộng hơn trăm pho tượng lấp đầy không gian màu xám bạc, từ tầng ba nhìn xuống trông rất hùng vĩ. Chỉ là không biết khu vực những bức tượng nằm ở chỗ nào, hay phải đi cầu thang từ tâng mấy xuống...



Dư Hạnh lại ho khan hai tiếng, phải thừa nhận rằng cấu trúc tòa lâu đài của Alice quá phức tạp mà.



Đi theo nữ tu quay tới quay lui, trong đầu hắn vẫn không hình dung được bản đồ địa hình từ sảnh chính đến phòng của mình, bởi còn thiếu quá nhiều khu vực.



Hắn lẩm bẩm nói: "Phải bổ sung bản đồ càng sớm càng tốt, nếu không hành động sau này sẽ bị hạn chế rất lớn."



Đúng lúc này, một luồng khí lạnh lẽo bò dọc theo sống lưng của hắn, khiến hắn bỗng chốc có cảm giác như đang bị theo dõi.



Ánh mắt của hắn trở nên nghiêm túc, lập tức đeo lại mặt lạ và kéo mũ áo lên. Hắn liếc nhìn những pho tượng điêu khắc bên dưới, nghi rằng có pho tượng nào đó "sống lại", đồng thời chú ý đến hắn ở cửa sổ của tầng ba.



Nhưng nhìn xung quanh một vòng, hắn vẫn không thể tìm thấy nguồn gốc của ánh nhìn ấy. Những pho tượng cách hắn một đoạn khá xa, khuôn mặt đã sắp không nhìn thấy rõ, chớ nói gì là hướng của ánh mắt.



Có thể nói, chỉ cần bọn chúng không di chuyển, Dư Hạnh rất khó để tìm ra điểm bất thường trong số chúng... Hoặc có thể, tất cả các tượng điêu khắc đều không bình thường.



"..." Dư Hạnh đóng cửa sổ lại, kéo kín rèm cửa, chặn tầm nhìn của các tác phẩm điêu khắc. Tuy nhiên, cảm giác bị theo dõi vẫn không hề biến mất mà càng trở nên mãnh liệt hơn, thậm chí đã tăng đến mức khủng hoảng. Có một luồng ác ý... Đang tới. Không phải là do các bức tượng sao?



Dư Hạnh khẽ thở dài, lấy [Giấc Mộng Nhiếp Thanh] đã im lặng nằm trong bảng mặt nạ nhiều ngày ra.



Làn khói xanh bốc lên, bóng dáng của Diệc Thanh lập tức huyền hóa ra từ trong làn khói, hắn ta đi vòng vòng ở trong không khí, giọng nói nho nhã có hơi nghiến răng nghiến lợi: "Cuối cùng cậu cũng chịu thả tôi ra rồi?" "Xuyt..." Dư Hạnh dựng thẳng ngón trỏ trước miệng: "Nhìn chung quanh thử xem, chúng ta đang ở đâu nào?"



Diệc Thanh đờ người trong giây lát rồi đè lại nỗi ai oán vì bị nhốt nhiều ngày, đưa mắt nhìn xung quanh.



Hắn ta bình tĩnh lại: "Thế giới khác?"



"Đúng vậy đấy. Còn có những địa điểm thú vị khác mà anh muốn thăm thú nữa." Dư Hạnh cười cười, "Anh có thể thỏa sức mà chơi, nhưng mà... Chúng ta cần phải giải quyết một chút rắc rối nhỏ trước đã."



"Cốc cốc cốc." Hắn vừa dứt lời thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận