Trò Chơi Suy Diễn

Chương 443: Địa ngục của Alice - Che giấ...

.. Với một kẻ biến thái, như thế là tương đối bình thường. Tuy nhiên, Dư Hạnh nghĩ bụng, e là đến chính bản thân Hàn Tâm Di cũng không biết bản thân đã gặp vấn đề ở đầu.



Cô ta vẫn còn đang bày tỏ tấm chân tình của mình: “Thật đó, Dư Hạnh, em thích hết tất cả mọi thứ của anh. Cả bộ dạng nghiêm túc khi anh cứa dao vào cổ em... Cũng lạnh lùng tới mức khiến người ta mê muội. Rốt cuộc tại sao anh lại dùng giọng của Hòe để lừa em chứ?” Mặc dù Hàn Tâm Di đang nói chuyện bằng phương thức khiến cho cánh đàn ông khó mà cưỡng lại, nhưng Dư Hạnh đã sống biết bao nhiêu năm, cái gì cũng xem qua cả rồi, hắn thấy mấy lời này chẳng khác nào trò trẻ con. Chỉ là một cô gái nhỏ có tâm lý biến thái, vô cùng cố chấp, dục vọng độc chiếm hết sức cao mà thôi.



Giọng điệu của hắn cũng mang ý cười: “Bởi vì tôi muốn quan sát thử xem, khi đối mặt với người khác, ngoài miệng cô nói hợp tác, nhưng trong tay đã thủ sẵn dao găm, hình ảnh này đúng là thú vị hết chỗ nói.”



“Nếu biết là anh, vậy thì còn lầu em mới tìm tới đây, em không hề muốn đối đầu với anh.” Hàn Tâm Di ngửa đầu nhìn ra phía sau, tránh né lưỡi dao, cô ta ngỡ ngàng cảm nhận vết thương ở cổ mình.



Cô ta đã cắt cổ nhiều người như thế, đương nhiên biết rõ cái chết vì bị người khác cắt cổ là cái chết như thế nào. Xấu lắm.



Cực kỳ không có tôn nghiêm. Sau khi mạch máu bị đứt đoạn, bọn họ sẽ quỳ rạp trên mặt đất, tốn công lấy tay bịt miệng vết thương, toàn thân run rẩy, phát ra những âm thanh “hộc hộc” từ bên trong cổ họng, giống như động vật sắp chết, giãy giụa trong tuyệt vọng.



Có lẽ bọn họ muốn cầu cứu, có lẽ bọn họ muốn mắng chửi cô ta, xuyên qua màn mưa, đôi mắt ai oán của bọn họ đau đáu nhìn cô ta, nhưng đến tận khi máu động mạch tràn qua kẽ ngón tay, bọn họ cũng không thể nói nổi một chữ.



Cô ta không muốn chết trong sự bất lực như thế, đây là cách chết mà cô ta ghét nhất. Cho dù dao găm không thể thật sự tạo ra vết thương trên người cô ta, nhưng theo bản năng, cô ta vẫn thấy người mình run bắn.



Hàn Tâm Di nghĩ bụng, Dư Hạnh quả là một người thông minh, đến cả nhân tố tâm lý này mà cũng nghĩ tới, còn lợi dụng nó để khống chế cô ta. Dư Hạnh cười hỏi: “Chỉ có một mình cô thôi sao? Chú của cô đâu rồi?”



“Ông ta ư?” Nghe đến chữ “chú” kia, Hàn Tâm Di đột nhiên cảm thấy hết sức nực cười: “Ông ta bị em kiếm cớ đuổi đi rồi, để ông ta đi theo bên cạnh mình, chẳng lẽ em không muốn sống nữa chắc?” “Ồ?“ Dư Hạnh nhướng mày. Hắn cũng đoán ra được giữa Hàn Chí Dũng và Hàn Tâm Di có hiềm khích, cũng nhờ vào điểm này, mới hoàn thành được kế hoạch khiến cảnh sát tận mắt nhìn thấy Hàn Tâm Di giết người.



Nhưng đáng lý ra, có lẽ Hàn Tâm Di không biết gì về chuyện này, nếu không, chắc chắn cô ta sẽ không để Hàn Chí Dũng biết toàn bộ nội dung gây án của mình. Nhưng bầy giờ nghe cô ta nói vậy, có vẻ chuyện cũng không như hắn nghĩ nhỉ? “Hì hì, có phải anh thấy tò mò rồi không? Nếu như anh chịu buông dao xuống, em sẽ làm đúng như ý anh, cho anh biết tất cả sự thật, được không?” Hàn Tâm Di mỉm cười ngọt ngào: “Em biết anh rất để ý đến chân tướng mà... Hay nói cách khác, vừa rồi rõ ràng anh có thể giết em luôn, không cho em cơ hội phản ứng lại. Có đúng không nào? Nếu như giết quách em đi, vậy thì hai chú ở đội điều tra đó... Có lẽ cả đời này cũng không thể có được thứ bọn họ muốn, một sự thật hoàn chỉnh .”



Cô ta nói đúng. Tuy rằng vụ án cắt cổ chẳng liên quan gì đến Dư Hạnh, nhưng hắn có lý do riêng, nhất định phải biết chân tướng.



Nhưng con người Dư Hạnh trước nay vẫn luôn như thế, người khác đã lắm trò, tất nhiên hắn phải lắm trò hơn cả người khác. Nghe được lời nói có ý uy hiếp của Hàn Tâm Di, hắn khẽ cúi người, ghé sát vào tai thiếu nữ mà bảo: “Khéo thật, thật ra tôi cũng không ngại sắm vai một tên quan ác. Dùng hình để bức cung và nói chuyện phải trái đàng hoàng, cô muốn chọn cái nào cũng được, cô chỉ không có lựa chọn được thả ra thôi.”



Hàn Tâm Di nắm lấy cổ tay đang cầm chuôi dao của Dư Hạnh: “Không ngại cho anh biết, em có năng lực hồi sinh một lần và có thể thoát khỏi đây đấy.”



Dư Hạnh: “Tôi cũng có khả năng khiến cô dần dần thối rữa, nhưng lại không chết ngay lập tức đấy...”



Dứt lời, hắn còn bổ sung thêm một câu: “Nhưng nếu toàn thân thối rữa, trông cô sẽ xấu xí vô cùng. Cô định hành động trong lâu đài cổ với điệu bộ như thế hả?” Hàn Tâm Di: “...” Con rối kỳ lạ: “La la la la...” Trán Hàn Tâm Di ứa mồ hôi lạnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận