Trò Chơi Suy Diễn

Chương 495: Địa Ngục Của AIlice - Cây quạt rớt đầu (3) Vậy là đúng rồi. Mình đã gặp được một người chơi mới có tiêm năng mạnh mẽ.

Hoè ghi nhớ khuôn mặt này. Đây là một khuôn mặt sẽ thu hút sự chú ý của đám đông và được mọi người yêu mến, tôn kính hoặc ghét bỏ hoặc sợ hãi.



Có lẽ càng ít nói, càng thể hiện sự lạnh lùng thì người đó càng thích nghĩ về mọi thứ trong đầu hơn. So với sự suy tư im lặng của Hoè, Hoang Bạch thích hành động trực tiếp hơn nhiều. Cô ấy tán thưởng Dư Hạnh rồi hỏi một câu: "Vậy nếu cậu cho chúng tôi biết nhiều thông tin như vậy nhưng cuối cùng chúng tôi không định giúp đỡ thì cậu định làm sao?"



Sự chú ý của Hoè hướng về câu hỏi mà Hoang Bạch vừa đặt. Anh ta cũng muốn biết Dư Hạnh sẽ trả lời như thế nào cho câu hỏi này.



Dư Hạnh cười một cái rồi nhìn về phía hai người. "Nhưng hai người lại tới gặp tôi, yêu cầu tôi kể tất cả mọi chuyện cho hai người nghe mọi chuyện rồi lại không định bù đắp cho thời gian của tôi. Như vậy hai người đang cố ý khi dễ một người chơi mới không biết gì đúng không?" Dư Hạnh oan ức nói. Hoang Bạch biết rằng người này đang giả vờ. Hắn còn không hề có thành ý chuyên tâm đóng kịch để khiến cô ấy tin tưởng nhưng không hiểu tại sao Hoang Bạch vẫn cảm thấy áy náy.



Hoang Bạch cảm nhận được tình mẫu tử đang tràn ngập trong tim rồi than thở nói: "Ôi... Đúng là sắc đẹp hại nước, sắc làm hại nước mà." Hoè: "..."



Hoè châm biếm nói: "Vậy thì cô nên nâng cao khả năng chống cự trong mảng này đi. Không thì sau này khi cô gặp phải con quỷ đẹp thì cô sẽ quên chạy trốn mất."



Hoè: "Lời của đại ca Hoè đúng quát"



Trên thái dương của Hoà gân xanh nổi lên, anh ta cũng không muốn tiếp tục bàn về chủ đề không liên quan này nữa. Anh ta tin tưởng rằng Dư Hạnh đã biết chắc anh ta và Hoang Bạch sẽ hỗ trợ nên mới dám nói ra như vậy.



Anh ta nghiêng đầu về phía Dư Hạnh: "Chúng tôi đồng ý giúp cậu một tay. Dù sao thì đường hầm cùng manh mỗi đầu là do cậu phát hiện. Như vậy đi, khi cậu đã đi được xuống dưới thì tôi sẽ thử xem đường hầm có cho tôi xuống hay không. Nếu được thì tôi liên đi xuống...”



Hoang Bạch giơ tay lên: "Tôi cũng đi muốn đi. Tôi cũng muốn đi!"



"... " Hoè xoa nhẹ lân thái dương: "Nếu đường hầm chỉ cho phép một người đi vào thì tôi và Hoang Bạch sẽ kiềm chế Alice ở trong lâu đài cổ này để tranh thủ cho cậu và Dân Cờ Bạc tìm được hoa hồng trước khi Alice đến.” Đúng vậy, mặc dù Dư Hạnh đã tìm ra con đường tắt để hoàn thành nhiệm vụ sớm hơn so với thời gian và tuyến đường ẩn. Nhưng so với việc kéo dài thời gian và hoàn thành nhiệm vụ ăn uống theo kế hoạch trong hai ngày thì việc xâm nhập vào hầm hoa hồng rõ ràng nguy hiểm hơn. Nếu thành công thì tất cả suy diễn giả đều trực tiếp hoàn thành màn suy diễn này nhưng nếu thất bại thì chỉ có người ở dưới đường hầm mới phải chịu chết.



Nghe có vẻ như có một chút hàm ý hy sinh bản thân ở bên trong lời nói của Hoè.



Dư Hạnh gật đầu, ánh mắt chuyển sang phía cầu thang của đường hầm tối đen. Dư Hanh nhẹ nhàng linh hoạt xoay người, một tay nắm chặt vào mép lối đi, một tay cầm bình tưới cây. Đôi chân dùng sức đạp mạnh vào bậc thang, cả người hắn hoàn toàn bước vào bên trong lối đi, chỉ còn một cái đầu còn lộ ra bên trên.



Hắn nói: "Vậy tôi đi xuống đầy. Hẹn gặp lại."



Sau khi nói xong, hắn buông tay.



Hoè và Hoang Bạch nhìn theo hành động của Dư Hạnh, nhìn thấy hắn rất nhanh đã rơi xuống, biến mất trong bóng tối. Vẻ mặt của cả hai người đầu thay đổi... Hoá ra là như vậy. Hắn nói muốn đi xuống tìm Dân Cờ Bạc nên liên dùng phương thức đi xuống của Dân Cờ Bạc để đi tìm hắn ta.



Cậu hoàn toàn có thể leo xuống bằng cầu thang cơ mà. Tại sao cậu lại nhảy xuống chứt



Hoè ho khan rồi nói: "Để tôi thử xem có thể xuống được hay không."



Anh ta thử vươn một tay vào trong đường hầm. Quả nhiên Hoè lại nhận được lời nhắc nhở giống như khi Dư Hạnh đứng ở lối đi vào khi ở trong toà chính. [Đây là một không gian tối tăm đáng sợ nên ngay cả khi có ánh sáng từ ngọn đuốc cũng khiến người ta rùng mình. Bạn nhận thấy rằng, ở lối vào có vẻ được bố trí kết giới bảo vệ bởi một loại phép thuật và chỉ cho phép một người vào.]



[Lối đi vào cũng không chỉ có một nên bạn hãy tìm kiếm lối vào khác nhé.]



Dường như lòng đề phòng của Alice rất nặng. Ngoài chính cô ta ra thì cô ta không cho phép bất kỳ ai khác tiến đường hầm của mình. "Không vào được à?" Hoàng Bạch nhếch môi: "Vậy là không thể đi cùng anh chàng đẹp trai nữa rồi."



Hoè không thể chịu đựng được: "Tôi không đẹp sao?” "Cũng tạm được. Nhưng anh quá gầy." Hoàng Bạch thẳng thắn.



Hoè sửng sốt, ngơ ngác hỏi: "Gầy ở đâu?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận