Trò Chơi Suy Diễn

Chương 493: Địa Ngục Của Alice - Cây quạ..

"Đây là..." Hoang Bạch ngạc nhiên nhìn vào bên trong: "Phòng bí mật sao? Oa, Hạnh, cậu làm sao biết được về phòng bí mật này?"



"Không phải phòng bí mật, mà là đường hầm." Dư Hạnh thở hai hơi, lắc lắc cánh tay: "Không phải cậu hỏi tôi là Dân Cờ Bạc đang ở đâu sao? Hắn ta đang ở dưới này." Hoang Bạch: ".. . Hắn ta, cái gì? Ở dưới đâu? Sống hay chết?"



Dư Hạnh: "Dân Cờ Bạc vẫn còn sống mặc dù hắn ta đã bị rớt xuống đó. Nhưng nếu ngay bây giờ tôi không xuống thì hắn ta có thể từ sống chuyển thành chết."



Hoè: "..."



Anh ta chạm vào chiếc vòng hổ phách bạch ngọc trên cổ áo: "Có vẻ như cậu đã phát hiện ra nhiều điều. Dù sao thì chúng ta vẫn đang hợp tác với nhau nên cậu có muốn chia sẻ không?"



Dư Hạnh lặng lẽ đẩy Hoang Bạch ra phía sau một chút, tránh cho cô gái hơi trẻ con này lại bất cẩn không may rơi xuống: "Không sao. Thực ra cũng không phải chuyện lớn, chỉ là chúng tôi tình cờ phát hiện ra cách phá hủy Alice và lâu đài cổ này."



Không phải là chuyện lớn? Cậu có thấy lời nói đó có giống như tiếng người không?



Hoè đẩy mắt kính, ho khan hai tiếng: "Nói đi?"



Dư Hạnh: "Trước khi đến tòa phụ, tôi đã kích động quản gia nên tôi đã biết về nguồn gốc của lâu đài cổ."



Bởi vì nếu Dư Hạnh kể lại tất cả mọi việc cho hai người nghe thì rất tốn thời gian. Thế nên Dư Hạnh quyết định tóm tắt tình hình hiện tại thật ngắn gọn, lược bỏ nhiều chỉ tiết không quan trọng ví dụ hắn đã uy hiếp Bệnh Tâm Thần như thế nào cho Hoè và Hoang Bạch nghe.



Nói tóm lại thì bây giờ Dư Hạnh muốn đi xuống đường hầm để đi tìm Tăng Lai. Đồng thời hắn cũng muốn nếu xảy ra tình huống xấu nhất là có thể phải đối mặt trực tiếp với Alice thì hắn sẽ phá hủy bông hoa hồng mà Pháp sư đã tặng cho Alice.



Sau khi nghe Dư Hạnh nói xong, Hoè im lặng không biết nói gì hơn. Mặc dù anh ta rất giỏi trong việc sử dụng ưu điểm của tế phẩm để vượt qua cốt truyện nhưng anh ta vẫn chưa bao giờ tìm ra được phương pháp kết thúc phó bản suy diễn sớm hơn rất nhiều so với thời gian quy định. Điều này không khác gì khi làm bài kiểm tra một trăm hai mươi phút, bạn mới đọc xong đầu bài và mới làm được vài câu hỏi trắc nghiệm thì đứa học vô cùng giỏi đã nộp bài từ lâu.



Đặc biệt là đứa học giỏi này còn nói: "Chẳng phải tôi chỉ nộp bài sớm hơn một trăm phút so với thời gian quy định thôi sao. Điều đó cũng là việc bình thường thôi. Mọi người không cần phải tỏ ra ngạc nhiên với điều này."



Hoang Bạch sau khi nghe Dư Hạnh nói xong cũng sửng sốt một chút rồi khẽ gãi đầu. Tư duy của cô gái này cũng nhảy vọt không giống với người bình thường nên sau khi nghe xong, Hoang Bạch cũng không quá cảm thấy bất ngời mà chỉ băn khoăn một điều: “Khi cậu kể cho chúng tôi nghe những điều này thì có phải chúng tôi đã làm lãng phí thời gian đi tìm Dân Cờ Bạc rồi đúng không? Nếu cậu không đến kịp... ". Dư Hạnh nhìn Hoang Bạch một cái: "Tôi cũng không biết lối đi vào đường hầm này có giới hạn người đi vào hay không. Nên nếu tôi cần hai người giúp đỡ, bất kể là cùng tôi đi xuống hay là ở lại tòa lâu đài cổ này để giữ chân Alice lại thì đều đủ để cân bằng thời gian. Vì vậy việc lãng phí thời gian để kể lại mọi chuyện cho hai người nghe không có gây ảnh hưởng gì cả."



Sau tỉnh táo lại, Hoè cảm thấy không biết nên dùng tâm trạng như thế nào để đối diện với Dư Hạnh. Bởi lẽ hắn có một khuôn mặt quá đẹp khiến người ta vô thức không coi trọng năng lực của hắn, xem nhẹ hắn. Chính vì như thế mà lúc đầu khi mới tiến vào phó bản suy diễn này, Hoè đã nghĩ rằng bản thân anh ta và Tăng Lai sẽ là người chủ chốt tìm ra được những thông tin quan trọng để kết thúc màn suy diễn này. Nhưng anh ta không ngờ đến rằng còn có người có khả năng thúc đẩy cốt truyện chạy như điên lại là Dư Hạnh - một người tự xưng là người chơi mới.



Đây mà là người chơi mới sao?



Hừ. Nếu hắn không phải là lừa đảo thì hắn chính là quái vật. Thực ra, không có sự chênh lệch về sức mạnh quá lớn giữa suy diễn giả vừa mới thăng lên cấp Phân hoá và suy diễn giả đã thăng lên cấp Phân hoá một khoảng thời gian dài. Thật ra có hai yếu tố ở bên ngoài mới tạo ra sự chênh lệch đó. Một là năng lực tế phẩm và số lượng tế phẩm. Hai là dùng điểm suy diễn để đổi lấy tố chất cơ thể. Chẳng hạn như thể lực, sức mạnh, sự nhạy bén của các giác quan, khả năng chịu đựng tổn thương, tốc độ lành vết thương, tốc độ chạy trốn... Chờ một chút
Bạn cần đăng nhập để bình luận