Trò Chơi Suy Diễn

Chương 732: Ước Nguyện Xưa (11) - Huyết nhân (1)

Lưu Tuyết biết dung mạo của mình ở thành phố này rất nổi bật nên nàng cũng không quá ngạc nhiên, dù sao nàng cũng không biết đại sư là người như thế nào.



Nàng khó hiểu: “Chỉ vì vị đại sư đó để mắt đến ta mà chàng lại muốn đưa ta cho gã?”



"Ngược lại, ta tuyệt đối sẽ không bao giờ nhượng bộ." Dư Hạnh trong mắt tràn đầy bi thương: "Đại sư đó là một kẻ xấu xa, tàn nhẫn, gã đã muốn thứ gì thì nhất định phải có được thứ đó. Mẹ nàng không đồng ý để hắn làm tổn thương nàng, cho nên bà ấy đã bị gã giữ lại ở Phương phủ.”



Khán giả đang xem livestream: "...?"



Trong một khoảnh khắc, họ nghi ngờ tai mình có vấn đề, có phải là họ nghe nhầm rồi không.



[Đại sư: Ngươi đang nói cái quái gì vậy?]



[Ta vốn tưởng rằng anh ấy sắp lừa gạt Lưu Tuyết, không ngờ anh ấy còn lừa gạt cả đại sư!]



[Câu chuyện được dựng lên rất khéo léo, thật tuyệt vời.]



[Tôi biết anh ấy định làm gì, Hạnh chỉ dùng một cách nói khiến Lưu Tuyết, một người bình thường chưa bao giờ tiếp xúc với mưu kế và ma quái, tin tưởng và thích nghi nhanh nhất, khiến Lưu Tuyết đề phòng đại sư nhiều hơn.]



[Đúng vậy, cuối cùng thì Lưu Tuyết cũng không tránh khỏi cái chết, nhưng trước khi chết, cô ấy phản kháng rất mạnh mẽ, cũng không hề cảm thấy oán hận Tiểu Cận. Hạnh đã dựa trên kết quả đó để suy ngược về những gì Tiểu Cận đã làm. Dù sau này Lưu Tuyết biết đại sư không để mắt đến cô ấy mà là muốn lợi dụng cô ấy, cô ấy cũng sẽ cho rằng Tiểu Cận đã bị đại sư lừa.]



Lưu Tuyết thất thanh kêu lên: "Bị giữ lại? Gã định làm gì với mẹ ta?”



“Có lẽ, tính mạng của mẹ nàng đang gặp nguy hiểm.” Hắn nắm tay Lưu Tuyết, dưới ánh mắt không thể tin nổi của Lưu Tuyết, chỉ vào gói tiền: “Ta đã lẻn ra ngoài, lần này quay về, có lẽ cũng sẽ nguy hiểm. Nàng hãy đi đi, mang theo số tiền này, trốn đến thành phố khác, đừng quay lại đây nữa.”



"Chàng đang đùa đúng không?" Lưu Tuyết không thể chịu đựng được những tin tức đột ngột này, nàng vô thức phủ nhận: "Chàng sẽ không sao đâu, mẹ ta cũng vậy. Tiểu Cận, chàng đừng làm ta sợ."



"Hoặc là, nàng đi trước đi, ta trở về cứu Lương ma ma, sau đó sẽ tới tìm nàng." Dư Hạnh không để ý đến sự hoài nghi của nàng, bổ sung một điều kiện: "Nếu như ta thành công."



Như vậy có lẽ sẽ ổn.



Dư Hạnh trong lòng âm thầm tính toán, sau khi trở về nhất định phải tùy theo tình thế mà hành động, trước tiên sẽ lấy cớ để ổn định đại sư, sau đó tìm cơ hội thuyết phục Lương ma ma bỏ trốn.



Nếu hôm nay Lương ma ma chết, đó là do hắn không cứu được bà ấy, nếu bà ấy không chết, thì chính là hắn đã thành công cứu được người.



Còn về Lưu Tuyết, dù nàng ngoan ngoãn nghe lời chạy trốn bị đại sư bắt được, hay là không dám bỏ trốn, đều không ảnh hưởng đến cốt truyện đã biết. Những lời hắn nói dù hoàn toàn khác với sự thật, nhưng kết quả thực tế vẫn như nhau, cốt truyện vẫn sẽ tiếp tục diễn biến theo đúng tiết tấu.



Sau đó, Dư Hạnh liền phải đối mặt với cảnh cô gái khóc lóc thảm thiết, níu kéo, ôm ấp, cuối cùng hắn cũng có thể hoàn toàn rút lui, thành công thuyết phục Lưu Tuyết trốn đến một thành phố khác trước.



Dù rằng tám phần là nàng không thành công, nhưng dù sao đi nữa cũng xem như là hắn đã giúp được một chút cho Lưu Tuyết và Lương ma ma phải không?



Lưu Bính Tiên cái gì cũng không biết, nhìn thấy Dư Hạnh từ trong phòng đi ra, ông ta còn định dùng tình cảm để xin ít tiền, lại bị Dư Hạnh dùng ánh mắt lạnh lùng doạ cho rụt lại.



Trong lúc ấy, tiếng hệ thống lần nữa vang lên, thông báo đội thứ ba đã tiến vào giai đoạn này, số người lúc này là 7/7.



Khi đội thứ ba đến nơi, chỉ còn lại hai người, một người đã chết vì độ khó của cơn ác mộng ở giai đoạn thứ hai.



Chuyện đó là lẽ thường tình, dưới bàn tay của Linh Nhân kia, không chịu chút tổn thất để làm hắn ta vui lòng, căn bản không thể thoát được.



Dư Hạnh chỉ hơi chú ý đến tin tức này. Bởi lẽ những người họ đóng vai có thể không chỉ ở Phương phủ, mà còn có thể ở một điểm cốt truyện khác, ví dụ như phố tang lễ. Hắn đặc biệt quan sát một lúc, nhưng vì trên đường phố có rất nhiều người, không có thu thập được thông tin hữu ích nào.



Tiếp theo mới là điểm mấu chốt.



Hắn nên nghĩ xem trở về sẽ giải thích thế nào với đại sư về việc không đưa được Lưu Tuyết về?



Dư Hạnh ngồi trên xe trở về trước cửa Phương phủ, ung dung đẩy cửa ra bước vào, tràn đầy tự tin mà đi về nơi ở của mình trước.



Lạc Lương không có ở đây, không biết có phải đã tìm thấy thành viên mới trong đội rồi không. Tóm lại, trong phòng rất yên tĩnh. Dư Hạnh im lặng chờ đợi một lúc, sau đó cửa sổ liền bị gõ đúng như hắn đã dự liệu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận