Trò Chơi Suy Diễn

Chương 368: Bố trí bước cuối cùng (1)

“Có người nhảy lầu!?” Cao Trường An kinh ngạc kêu lên. “Không, đó chính là kẻ thủ ác.” Dư Hạnh lạnh lùng nói. Cao Trường An mở to mắt: “Tại sao kẻ thủ ác lại nhảy lầu!?”



“Không phải là nhảy lầu... Anh nhìn kìa!” Vu Gia Minh mở to mắt nhìn cái bóng rơi xuống trong màn mưa nổ thành màn sương máu ngay khoảnh khắc trước khi chạm đất, và từ trong bụi máu, một cô gái không hề bị thương bước ra. Ngay lúc đó, một tia chớp xé ngang bầu trời u ám, ánh sáng chói lòa chiếu lên cơ thể cô gái, khiến toàn bộ hình ảnh trở nên sáng chói.



Anh ấy nhận ra gương mặt này, dù chưa gặp mặt trực tiếp, nhưng trong vụ án Lưu Bình được xem như có liên quan mật thiết đến vụ án cắt cổ, trong quá trình điều tra, anh ấy đã quan sát những bức ảnh của "nạn nhân" rất nhiều lần.



Đó chính là Hàn Tâm Di, nạn nhân của vụ án Lưu Bình!



Cô ta... Cô ta đã nổ tung mà lại có thể hồi phục được sao? Trong một lúc Vu Gia Minh không thể hiểu nổi sự việc đã vượt qua nhận thức của mình, nhưng khi anh ấy thấy cô gái cầm dao tiến về phía Trương Vũ, tỉnh thần chính nghĩa đã đập tan những mơ hồ và lo lắng đó, anh ấy hét lớn: “Trương Vũ! Chạy về phía chúng tôi!”



Cùng lúc đó, anh ấy vỗ vào Cao Trường An: “Chúng ta lên, khống chế nghỉ phạm!” Hai người lao về phía Hàn Tâm Di, tay nắm chặt súng. “Hàn Tâm Di, dừng lại, nếu không chúng tôi sẽ bắn!” Cao Trường An vừa di chuyển vừa nâng súng lên, nhưng Hàn Tâm Di không thèm liếc nhìn họ.



“Với khoảng cách xa như vậy, cộng thêm sức cản của gió mưa, nếu chú có tự tin không làm bị thương người khác thì hãy bắn nhé, chú Cao.” Cô ta di chuyển nhanh như gió, trong khi nói chuyện đã đến gần Trương Vũ, không hề ngạc nhiên với trạng thái im lặng của Trương Vũ.



Không phải là di chứng của sự mất kiểm soát tinh thần sao?



Khả năng ảnh hưởng cảm xúc của cô ta và con quỷ trong giấc mơ của chú đầu là bộ đôi năng lực rất ăn ý với nhau. Khi họ ứng dụng đúng cách, con mồi dễ dàng rơi vào trạng thái mất kiểm soát tinh thần, chỉ biết cố chấp tiến tới trong trạng thái mơ hồ như một kẻ mất hồn.



Cô ta xoay dao trong tay và hướng lưỡi dao về phía cổ Trương Vũ.



“Dư Hạnh ~ anh có thấy không?”



Con dao của cô ta dừng lại trước cổ Trương Vũ, bỗng cười khúc khích.



Dư Hạnh cầm ô, thong thả đi về phía cô ta, nghe thấy câu hỏi thì gật đầu: “Có thấy.” Ánh mắt Hàn Tâm Di lấp lánh như những vì sao, ánh sáng trong đôi mắt cô ta vừa thuần khiết vừa đẹp đẽ. Giọng nói vui sướng của cô ta trở nên dịu dàng, như đang làm nũng với người yêu của mình: “Anh nhìn này, Dư Hạnh, anh muốn biết kẻ giết người trong vụ án cắt cổ là ai, thì em đã đứng ngay trước mặt anh rồi. Anh muốn em lộ diện trước tầm mắt của cảnh sát, vậy em sẽ giả vờ không biết danh tính của anh, thực hiện nguyện vọng của anh, có phải em rất tốt với anh không?” Dư Hạnh cũng cười, ôn hòa đáp: “Tốt.” Trong khoảnh khắc đó, Vu Gia Minh và Cao Trường An cảm thấy mọi chuyện rất hoang đường.



Đây con mẹ nó là cuộc đối thoại giữa hai kẻ mắc bệnh tâm thần sao?



Dư Hạnh thì không nói, người này có vẻ luôn không bình thường, nhưng chết tiệt, khi họ bắt được Hàn Tâm Di, có khi nào cô ta sẽ được miễn tội vì vấn đề tâm thần không? “Anh không thể tìm được ai tốt với anh hơn em đâu, ngay cả bạn gái của anh cũng không. Em nghe nói cô ta và anh cãi nhau, phải chia phòng ngủ trong khách sạn, nào có cô bạn gái nào lại làm như thế, em thì không như vậy đâu.”



Hàn Tâm Di đẩy Trương Vũ về phía trước, chắn mất góc bắn của Vu Gia Minh và Cao Trường An, nghiêm túc nói: “Em cũng không tìm được một người con trai nào mà em thích đến thế nữa. Dư Hạnh, sau khi em giết Trương Vũ, giết hai tên cảnh sát ngu ngốc này, chúng ta sẽ ở bên nhau nhé?”



Khá lắm cô gái, nghĩ cũng thật đẹp!



Dư Hạnh đã sớm biết rằng cô ta sẽ xuất hiện một cách thỏa mái với ý muốn là không buông tha cho Vu Gia Minh và Cao Trường An, nhưng không ngờ, Hàn Tâm Di còn muốn ở bên cạnh hắn.



Không hổ là thành viên của Đan Lăng Kính, mạch não quanh co lòng vòng đến nỗi này thì hành lang chín khúc chắc cũng phải xin thua.



Hắn cũng không biết rốt cuộc là trong đầu cô ta đang nghĩa mình là loại người gì nữa. Hắn ho nhẹ hai tiếng, từ chối khéo: "Cô suy nghĩ nhiều rồi, cô không phải mẫu người mà tôi thích." "Không sao hết, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích mà thôi." Hàn Tâm Di kề dao vào cổ Trương Vũ, nhẹ giọng lầm bẩm tự nói với chính mình, có vẻ như ám ảnh rất sâu sắc với chuyện này.



Trong lúc nhất thời, khung cảnh lại có thể trở nên cân bằng.



Vu Gia Minh và Cao Trường An tiếp tục đến gần. Hàn Tâm Di giữ Trương Võ làm con tin, Trương Vũ không nhúc nhích, còn Dư Hạnh thì vừa tiến tới như đang đi dạo, vừa nói chuyện với Hàn Tâm Di.
Bạn cần đăng nhập để bình luận