Trò Chơi Suy Diễn

Chương 503: Địa Ngục Của AIlice - Phía sau bụi gai (1)

Một lúc lầu sau Tăng Lai mới thoát hỏi những trạng thái tiêu cực như sợ hãi, khủng hoảng và đau đớn. Sau đó hắn ta mới thu hồi tế phẩm cây kéo.



Mặc dùng sáu giờ may mắn không giúp Tăng Lai tránh khỏi được thời điểm tử vong - điều này đến từ quy tắc của trò chơi Suy Diễn nên Tăng Lai không thể kiểm soát được nhưng nó đã giúp hắn ta gặp Dư Hạnh rồi kịp thời tỉnh táo trước khi đến thời điểm hắn ta phải xuống mồ.



Vì mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ nên hiện tại Tăng Lai còn nhạy cảm về thời gian hơn cả Dư Hạnh - người đang phải chịu cơn đau đớn đến chết lặng vì khí lạnh trong cơ thể. Lúc này, hắn ta cảm tâm trạng của mình đã ổn định nên đã nhẹ nhàng kéo tay Dư Hạnh: "Nè, tôi đã khá hơn nhiều rồi. Chúng ta tiếp tục đi tiếp được không? Xét theo tình hình hiện tại thì chúng ta nên rời khỏi nơi này sớm hơn."



Sau khi hỏi xong, Tăng Lai không chờ Dư Hạnh trả lời mà hắn ta suy nghĩ lại rồi tiếp tục nói: "Không đúng! Tôi cũng không biết nên đi đâu. Anh vẫn chưa nói cho tôi nên làm gì tiếp theo... Anh bị làm sao vậy?"



Tăng Lai cảm thấy cánh tay của Dư Hạnh đang khẽ run rẩy.



Vì sức chịu đựng của Dư Hạnh rất mạnh nên hắn tuyệt đối sẽ không lộ ra bất kỳ sơ hở nào về tình trạng hiện tại của hắn ra bên ngoài. Cho nên nếu chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài của Dư Hạnh thì không thể nào biết được. Thế nhưng lúc này Tăng Lai đang chạm trực tiếp vào cơ thể của Dư Hạnh nên hắn không thể nào che giấu được tình trạng của mình nữa.



"Tôi không sao, chỉ là một chút. .. Tác dụng phụ của việc sử dụng tế phẩm mà thôi." Dư Hạnh nhẹ nhàng nói. Ngoại trừ sắc mặt của Dư Hạnh có vẻ hơi tái nhợt nhưng biểu hiện của hắn vẫn rất ổn định, khiến người ta không thể không tin tưởng. Tăng Lai “ừ" một tiếng. Người này trước kia vừa mới cứu mạng Tăng Lai nên hắn ta không thể làm ra dáng vẻ người lớn tuổi hơn ở trước mặt Dư Hạnh. Huống hồ Dư Hạnh cũng không nhỏ tuổi hơn quá nhiều so với Tăng Lai. Cho nên lúc này Dần Cờ Bạc thầm nghĩ sau này bản thân hắn ta cứ đối xử với Dư Hạnh như một người bạn đồng trang lứa. Hắn ta ho khan hai tiếng, cũng không hỏi thâm mà thả lỏng tay rồi nói: "Chúng ta nên đi đâu bây giờ?"



"Quay về." Lần này Dư Hạnh trả lời rất nhanh.



Tăng Lai: "À... Tại sao vậy?" Hắn ta vừa nghe thấy gì? Đột nhiên Tăng Lai có một suy đoán: "Anh biết cách lên trên rồi à?"



"Không phải là đi lên." Dư Hạnh kéo Tăng Lai quay lại con đường mà hắn vừa đi rồi giải thích chỉ tiết với Tăng Lai về tình hình hiện tại.



Khi bọn hắn quay trở lại nơi mà bọn hắn rơi xuống đầu tiên thì Dư Hạnh cũng đã giải thích gần xong mọi chuyện cho Tăng Lai.



Thế nhưng Tăng Lai càng nghe lại càng không hiểu. Xin hãy tha thứ cho sự không tập trung của hắn ta vào lúc này. Bởi lẽ tâm trạng của Tăng Lai vừa mới ổn định nên hắn ta không thể ngay lập tức bắt kịp tiết tấu suy luận của Dư Hạnh: "Nếu trong hầm hoa hồng có chậu hoa hồng đầu tiên mà anh muốn tìm thì tại sao anh lại không tiếp tục đi vào bên trong? Dù sao thì nó cũng là vật phẩm quan trọng nên Alice sẽ giấu nó ở tít sâu bên trong."



"Hy vọng anh trai Dần Cờ Bạc có thể sớm ngày khôi phục được lại trí thông của minh. À, chắc đầu óc của anh sẽ không bị tổn thương vĩnh viễn đâu nhỉ?" Lúc này Dư Hạnh cực kỳ muốn ngồi trên xe lăn rồi có người đẩy hắn tiến về phía trước. Nhưng hiện thực thì Dư Hạnh chỉ có thể tự mình đi đứng mà thôi nên tâm trạng của hắn không được tốt. Vì vậy sau khi nghe Tăng Lai đặt ra một câu hỏi ngớ ngẩn không phù hợp với kinh nghiệm của hắn ta thì Dư Hạnh không thể kìm nén mà chầm chọc Tăng Lai một cầu. Tăng Lai: "À. .. Được rồi. Tôi biết rồi. Anh đang chê cười tôi."



May mà mặc dù Dư Hạnh nói lời châm chọc Tăng Lai nhưng hắn vẫn rất tốt bụng mà đưa ra gợi ý: "Việc Alice sẽ giấu chậu hoa hồng ở tít sâu bên trong có ý nghĩa gì?"



Tăng Lai nói: "Để tránh bị phát hiện chăng?"



Dư Hạnh: "Anh vừa đi được xa bao xa? Anh có tế phẩm thì những 'người' trước đó có không? Bọn họ có thể đi sâu vào nơi mà chúng ta mới đến không?” Thực ra Tăng Lai chỉ cần trả lời câu hỏi cuối cùng. Hắn ta nói: ".. .Không thể."



Sau khi nói xong, Tăng Lai cũng hiểu ra.



Bởi vì Tăng Lai cẩn thận đề phòng mọi thứ nên hắn ta luôn cố gắng đi chậm lại một chút nhưng tốc độ chậm này là so với bản thân của hắn ta chứ không phải là so với người khác. Nhưng trên thực tế nếu có người khác đứng ở nơi này thì tốc độ của người đó chắc chắn không thể nào nhanh hơn so với Tăng Lai. Để đi đến nơi mà Tăng Lai đang đứng thì gặp được Dư Hạnh thì hắn ta đã mất năm mươi phút và trên lý thuyết thì những người khác không thể nào làm được như hắn ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận