Trò Chơi Suy Diễn

Chương 528: Cậu ta có phải tham gia khô...

“Hai cái người đánh bài ở dưới kia, chính là cô gái ở cùng chúng ta ở tầng bốn?” Dư Hạnh tìm được bánh quy ở trên tủ TV, cầm đại một cái lên ăn.



“Ừ, tóc xoăn tên là Triệu Doanh Doanh, người còn lại là Triệu Miểu.”



Dư Hạnh ngẫm nghĩ: “Tôi thấy, cảm giác bọn họ cũng khá thân với cậu, dù sao còn cười đùa mà, chắc quan hệ không tệ hả?”



Sắc mặt của Triệu Nhất Tửu trở nên cổ quái, hắn ta chớp mắt: “Bình thường thôi, chỉ là..”



“Hả?”



“Bọn họ quen Triệu Mưu, nên thỉnh thoảng cũng coi tôi như em trai. Nhưng mà...”



Có thể khiến người này nhắc lại chuyện cũ quả thật rất khó, Dư Hạnh tò mò, muốn xem hắn ta sẽ kể chuyện gì. “Sở dĩ có quan hệ tốt như vậy có lẽ vì thường đến hộp đêm cùng nhau.” Sắc mặt Triệu Nhất Tửu trở lại bình thường, như thể đang nói tối nay ăn gì, “Còn sau khi đến hộp đêm có tách ra không thì... Tôi cũng không rõ.” Dư Hạnh sửng sốt “ồ“” lên một cái: “Quan hệ huyết thống không gần đâu nhỉ?”



Triệu Nhất Tửu ho nhẹ một cái: “Tôi không rõ.”



Hắn ta chưa bao giờ hỏi về sự tích phong lưu của anh mình, dù sao thì Triệu Mưu cũng sẽ không kể với hắn ta.



“Còn chưa bước vào cửa đã nghe được hình như ai đang nói xấu tôi rồi thì phải?” Đột nhiên giọng của Triệu Mưu vang lên ngoài cửa.



Còn ai vào đây? Đương nhiên là em trai yêu quý của anh rồi.



Nhưng mà nhìn không ra đấy, vẻ ngoài đã nhận thư sinh mà bí mật cũng ghê gớm lắm? Cũng thật là hiếm có khó tìm...



Thầm nghĩ vài câu, Dư Hạnh tự thấy buồn cười thay.



Triệu Nhất Tửu đứng bên cạnh cửa, thấy Dư Hạnh đang định đứng dậy mở cửa thế là mở cửa luôn.



Dư Hạnh nhìn ra ngoài cửa thì thấy Triệu Mưu mới vừa giơ tay lên, có vẻ như đang định gõ cửa nhưng không ngờ cửa lại được mở, nhất thời đứng khựng luôn ở đó. Bắt gặp ánh mắt của Dư Hạnh, cái người có vẻ ngoài lịch lãm này đưa tay đẩy kính mắt, sau đó lộ ra một nụ cười tiêu chuẩn, vẫn gõ “Cộc cộc” hai tiếng: "Tôi có thể vào được không?"



Dư Hạnh nhìn con hồ ly khoác trên mình tấm da hiền lành, nổi hứng trêu đùa: "Tôi có thể nói không được không."



Triệu Mưu vậy mà cũng rất phối hợp: "Không được, tôi còn chưa lên án cậu lừa em trai của tôi bán đứng tôi thì thôi." Triệu Nhất Tửu nằm im cũng dính đạn liếc nhìn anh trai ruột thì bắt gặp một nụ cười thâm sâu nhiều nghĩa, sau khi trở thành suy diễn giả, hai người thường gặp nhau, có lại được sự ăn ý hiểu nhau giữa anh em ruột thịt nhặt lại giữa anh em ruột thịt, hắn ta dễ dàng hiểu được ẩn ý trong nụ cười này của Triệu Mưu.



Ở sau lưng bán đứng anh, anh còn chưa tính sổ với cậu đâu, lần sau tới hộp đêm, anh phải kéo cậu đi cùng để cậu trải nghiệm một chút cái mới nhé?



"..." Triệu Nhất Tửu đè nén suy nghĩ muốn đánh người, chỉ là vẫn nhích sang bên cạnh, cách Triệu Mưu xa một chút.



Triệu Mưu đóng cửa lại, không bất ngờ gì trước thái độ của em trai.



"Tới hộp đêm xả hơi là chuyện hết sức bình thường, Dư Hạnh, nếu cậu là có hứng thú, lần sau chúng ta có thể hẹn nhau đi chung." Đầu tiên Triệu Mưu cười tiếp lời vừa rồi, sau đó chỉ gian bên trong có diện tích khá lớn chuyền làm khu nghị sự: "Ngồi chỗ ấy bàn chính sự nhé?"



Dư Hạnh đứng người: "Được." Cũng không biết chữ "Được" này của hắn có trả lời cho câu hỏi trước không.



Không bao lâu, ba người ngồi xuống nói chuyện vị trí ngay gần ban công.



Khu nghị sự đặt hai bàn đá nhỏ, cùng với bốn cái ghế mây với các kiểu dáng thiết kế khác nhau, bởi vì đã vào đông nên trên ghế mây có trải đệm lông, phần ghế dựa cũng lót thảm nhung đắt đỏ xa hoa, về phương diện này, Phong Cố Lan Đình luôn làm rất chỉnh chu.



"Có ba việc." Vừa ngồi xuống, Triệu Mưu đã nói luôn. Anh ta đã cố tình gạt rất nhiều việc vặt vãnh về sau, ngay lúc này tìm đến Ngu Hạnh, chủ yếu vì muốn muốn cùng Ngu Hạnh bàn bạc về bữa tiệc buổi tối, nói về một số lưu ý quan trọng, sau đó lại bàn bạc về giá cả của Canh Mạnh Bà, cùng với "Đường Thẳng Song Song Chết Chóc" sẽ bắt đầu vào ngày kia.



Triệu Nhất Tửu cũng không biết tại sao mình lại ở đây nghe, mãi cho đến khi nghe thấy năm từ "Đường Thẳng Song Song Chết Chóc”, hắn ta mới yên tâm thoải mái ngồi yên, im lặng làm máy lạnh trong phòng. "Tiệc tối sẽ tổ chức ở Long Dược Các, lần này tụ hội này còn có các thành viên không thuộc gia tộc, tổng cộng là tám mươi mốt người, mỗi gia tộc có hai mươi bảy chỉ tiêu." Triệu Mưu khoanh hai tay, dáng ngồi chuẩn chỉ lịch sử, không còn chút dáng vẻ co quắp trong nhà Triệu Nhất Tửu.



"Suy diễn giả của ba đại gia tộc đông như vậy à?"



Dư Hạnh khá bất ngờ trước thông tin này, suy diễn giả trong suy nghĩ của hắn, ngoại trừ sơ cấp trung cấp cao cấp ra thì cũng chỉ có cấp Phân Hóa. Phải biết rằng, người tới tham gia tụ hội chỉ có thế hệ từ ba mươi tuổi trở xuống thôi... Nếu tính cả những thế hệ khác, vậy dù là thực lực hay số lượng thì đầu quá đáng sợ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận