Trò Chơi Suy Diễn

Chương 273: Cậu sẽ không làm vậy, tôi biế..

Dư Hạnh rời mắt khỏi Lư Sơn, quay đầu lại: "Xong rồi."



Hắn phụ trách tìm hiểu ý nghĩa của máy bán hàng tự động, còn Triệu Nhất Tửu phụ trách nhân cơ hội kiếm điểm suy diễn và tiền âm phủ. Cho đến bây giờ, hai người họ đã hoàn thành trót lọt mọi nhiệm vụ.



"Có chuyện gì thế?" Hắn ta hất cằm về phía Lư Sơn đã bị quỷ bắt giữ.



Triệu Nhất Tửu nhìn Lư Sơn, biết chắc anh ta không thể thoát khỏi cái chết, cau mày nói: "Đi chỗ khác nói chuyện đi."



Hai người đang ở rìa ngoài cùng của đám quỷ, lúc này không tiến vào mà lao tới hàng ghế ngồi không người nằm trong góc, ngồi xuống trong không gian tối tăm. "Lư Sơn và Thịnh Vẫn đã hành động cùng nhau. Vừa rồi khi tôi chiến đấu với một bóng đen, họ đã lợi dụng sự hỗn loạn và giết chết một vài con quỷ. Nhưng do họ không có năng lực nên đã bị một con quỷ áo trắng phát hiện."



Sau khi ngồi xuống, Dư Hạnh còn chưa kịp hỏi lại, Triệu Nhất Tửu đã dựa vào ghế sô pha trong hàng ghế, kể lại những chuyện mà mình biết. Con quỷ áo trắng phát hiện ra người phục vụ còn sống, thế là hét lên tại chỗ, lập tức thu hút rất nhiều quỷ vật xung quanh. Lư Sơn và Thịnh Văn lập tức trốn vào nhà vệ sinh của phòng Vong Xuyên, sau đó những con quỷ mò vào nhà vệ sinh dưới sự dẫn dắt của con quỷ áo trắng để tìm kiếm người.



Triệu Nhất Tửu cũng đi theo vào, chỉ thấy khi đám quỷ mở cửa một buồng nào đó, từ trong phòng đó truyền ra một tiếng rống khó tin, sau đó, quỷ áo trắng dẫn đường đột nhiên hóa thành sương trắng, tan thành mây khói, ngay lúc đó Lư Sơn cũng ngã ra ngoài.



Khi lũ quỷ thấy con người còn sống, cùng lúc đối diện trực tiếp với con quỷ bị giết, ngay lập tức bắt Lư Sơn đi. Chúng cũng cho rằng chính Lư Sơn là người đã bí mật giết rất nhiều quỷ dọc đường anh ta đi qua.



Triệu Nhất Tửu cố ý nhìn vào trong phòng nhưng không thấy Thịnh Vẫn ở đó, nhưng từ góc độ chuyên môn, rõ ràng đòn tấn công giết chết con quỷ áo trắng không phải do Lư Sơn thực hiện. "Vậy là Thịnh Vẫn đã dùng cách nào đó để ẩn nấp, cùng lúc đó giết chết quỷ áo trắng và đá Lư Sơn ra ngoài?" Dư Hạnh nheo mắt lại, một lúc sau mới nói: "Một khi quỷ áo trắng chết, những quỷ khác cũng không thể xác nhận thân phận của họ được nữa, việc bán đứng Lư Sơn sẽ cho Thịnh Vẫn có cơ hội tốt nhất để trốn thoát, bởi vì sau khi tìm được người phục vụ còn sống, lũ quỷ sẽ bớt cảnh giác hơn. Nếu là vậy, Thịnh Vẫn khá mạnh mã..."



Triệu Nhất Tửu cử động ngón tay, hắn ta cúi đầu thấp giọng nói: "Đối xử với kẻ địch như vậy còn có thể hiểu được, nhưng làm vậy với đồng đội của mình thì đúng là tội ác ghê tởm không thể tha thứ." Dư Hạnh sửng sốt, sau đó cười nói: "Đúng vậy, đúng là một tội ác không thể tha thứ."



"Tôi nói nghiêm túc đấy. Chả nhẽ cậu có thể chấp nhận một người lén lút giết chết đồng đội của mình sao?" Triệu Nhất Tửu không thể giải thích cảm giác của mình lúc này, nhưng hắn ta luôn cảm thấy có chút tức giận.



Dư Hạnh bắt chéo chân, như không nhận thấy sự ưu tư của Triệu Nhất Tửu, nói với giọng điệu bình thường: "Đương nhiên là không thể. Nếu có ai đó nghĩ ra ý tưởng như vậy với tôi, chắc chắn tôi sẽ khiến hắn ta phải sống trong nỗi ân hận. Nhưng mà..."



"Anh Tửu à, bây giờ chúng ta là đồng đội, nhưng sao cậu có thể chắc chắn rằng tôi sẽ không đối xử với cậu như cách Thịnh Vẫn đã làm với Lư Sơn?" Đôi mắt sau chiếc mặt nạ của hắn cong lên với một nụ cười, "Dẫu sao... Tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì~"



Triệu Nhất Tửu bỗng nhiên ngấng đầu, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt hắn. Dư Hạnh mỉm cười nhìn thẳng, hắn muốn nghe thử ý kiến của Triệu Nhất Tửu.



Hắn muốn nhân cơ hội này dạy cho Triệu Nhất Tửu biết, ở các trò chơi suy diễn trong tương lai, hắn ta không nên tin tưởng những đồng đội tạm thời trong khi không biết chi tiết về tính cách của họ. Bởi vì mặc dù Triệu Nhất Tửu có tính cách lạnh lùng nhưng Dư Hạnh luôn có thể nắm bắt được chút lòng tốt đối với người khác trong lời nói và hành động của Triệu Nhất Tửu, chẳng hạn như khi họ gặp nhau lần đầu, Triệu Nhất Tửu đã chăm sóc rất tốt cho một "Dư Hạnh nhút nhát". Tất nhiên, lương thiện là tốt. Trong tâm hồn của những suy diễn giả, tâm tính lương thiện là điều quan trọng nhất giúp họ tìm được sự ổn định trong nhân cách.



Nhưng nếu không biết cách kiểm soát thì chắc chắn sẽ gặp chuyện không may.



Kết quả của màn nhà máy bỏ hoang lần đó rất rõ ràng. Dư Hạnh chân thật và tính cách hắn thể hiện ra ngoài đơn giản là hai thái cực đối lập. Phải nói rằng lòng tốt của Triệu Nhất Tửu đã đặt nhầm chỗ. Nếu lúc đó Dư Hạnh không cứu hắn ta, vậy chắc chắn hắn ta sẽ chết vì đã đưa pin cho Dư Hạnh.



Vì hắn đã đồng ý với Triệu Mưu dẫn dắt Triệu Nhất Tửu nên hắn phải dạy mọi thứ cần dạy.



Tuy nhiên, vài giây sau, ánh mắt Triệu Nhất Tửu từ lạnh lùng, u ám, và u sầu chợt dịu đi.



"Cậu sẽ không làm vậy, tôi biết chắc là thế."
Bạn cần đăng nhập để bình luận