Trò Chơi Suy Diễn

Chương 324: Kể cho em nghe chuyện xưa kinh dị (2)

Hiện tại Dư Hạnh không còn gặp phải tình cảnh lúng túng như ngày hôm qua. Vì việc hắn được bà cốt chấp nhận đã được lan truyền trong ngôi làng từ lâu. Vì vậy mọi người đều nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn vào thành viên nhỏ nhất trong gia đình mình, tràn đầy sự tò mò về người đó.



Hiện tại Dư Hạnh cũng không muốn nói chuyện đám người ngu xuẩn chỉ biết mơ mộng đến cuộc sống vĩnh hằng. Sau khi vào làng, hắn đi thẳng vào nhà bà cốt. Vì trước khi đi ra ngoài bà cốt cũng để hòm đựng thuốc ở chỗ dễ thấy nên Dư Hạnh nhanh chóng tìm thấy và cầm lẫy nó đi ra ngoài.



Lúc này thanh niên trong làng đầu đang làm việc ở ngoài cánh đồng, thậm chí cả phụ nữ cũng ổi giúp đỡ. Trong làng chỉ còn lại người già và trẻ em.



Khi Dư Hạnh bước ra khỏi cửa nhà, không biết vì lý do gì mà Dư Hạnh bị một đứa trẻ nhìn chằm chằm.



Đứa trẻ có lẽ khoảng năm sáu tuổi, đầu tròn xoe, cơ thể so với người lớn trong làng nhìn khỏe mạnh và có da có thịt hơn. Có lẽ đứa trẻ chưa bị bắt cắt thịt để cung phụng cho thần tiên.



Có lẽ vì đứa trẻ còn nhỏ nên người lớn trong gia đình không cần đứa trẻ phải cung phụng thần tiên từ sớm để tìm kiếm sự bất tử. Tính cách của đứa trẻ cũng khác biệt so với người dân trong làng. Đứa bé ấy trông vui vẻ hơn một chút, không hề e thẹn. Ban đầu, đứa trẻ ngồi trên một đống đất nhỏ nhưng khi thấy Dư Hạnh đến thì đứa bé liên nhảy xuống và kéo lấy tay áo của hắn: "Anh ơi, anh cầm cái gì vậy?"



"Hòm đựng thuốc." Dư Hạnh ở thời gian này có thể coi là đang ở trong giai đoạn lạnh lùng và nhạy cảm nhất. Hắn hoàn toàn không muốn nói chuyện với đứa trẻ nên sau khi trả lời câu hỏi xong thì hắn đã muốn rời đi.



"Anh ơi, anh ơi, anh có thể chơi với em một chút được không!" Đứa trẻ nhìn chăm chú vào hắn: "Em nghe nói anh đến từ địa phương khác nên nếu anh không chơi với em thì anh có thể kể cho em một câu chuyện xưa được không!"



Dư Hạnh: "..."



Ban đầu Dư Hạnh muốn tránh xa đứa trẻ này nhưng suy nghĩ lại thì hắn cảm thấy có lẽ có thể từ miệng đứa bé này mà biết được nhiều thông tin hơn. Vì vậy Dư Hạnh cúi đầu rồi nói: "Em muốn anh kể cho em nghe những câu chuyện xưa cũng được. Nhưng mà để cho công bằng thì em phải trao đổi với anh. Em cũng phải kể cho anh nghe một số chuyện nhé?"



Đứa trẻ chớp chớp đôi mắt lớn: “Chuyện gì vậy?"



Dư Hạnh hỏi: "Trong làng chỉ có một em là trẻ con à?"



Đứa trẻ nhìn hắn một cái rồi lắc đầu: "Không phải đâu. Có rất nhiều nhưng họ không chơi với em." "Tại sao vậy?"



"Họ nói, họ nói em quá ngu ngốc, luôn hướng về người ngoài... Nhưng bây giờ anh không còn là người ngoài phải không? Nên nếu em đến chơi với anh thì em sẽ không bị mắng phải không?" Nói đến đây, đột nhiên đứa trẻ rụt cổ lại, trên khuôn mặt tràn đầy cảnh giác.



Dư Hạnh chú ý đến lời nói của của đứa trẻ. Hắn nhìn từ trên xuống thì phát hiện có vẻ như ở phần cổ của đứa trẻ có một vài vết thương.



Hắn chỉ vào đứa trẻ: "Ở đây, em bị đánh à?” Đứa trẻ nhìn xuống, bĩu môi tựa như có vẻ hơi buồn.



"Vì em hướng về người ngoài nên mấy đứa trẻ cùng tuổi đã đánh em phải không?" Đôi mắt dài và hẹp của Dư Hạnh híp lại. Hắn vươn tay xoa nhẹ đầu của đứa bé: "Em tên gì?" "Tiểu Hổ."



"Được rồi, Tiểu Hổ, kể cho anh nghe... Trước khi anh đến thì trong làng này đã có ai từ địa phương khác đến đây chưa? Em đã làm gì để bị các đứa trẻ khác bắt nạt?" "Vài ngày trước đây, trong làng có một cô bé mới đến. Cô bé được người từ làng bên cạnh đưa đến đây. Khi cô bé đến đây thì cô bé đã khóc rất thảm thiết. Bà cốt đã đón cô bé đó và nói rằng cô bé cùng thần tiên rất có duyên nân bà cốt sẽ đưa cô bé đến gặp thần tiên." Tiểu Hổ nắm chặt tay tạo thành nắm đấm nhỏ: "Nhưng em cảm thấy cô bé hoàn toàn không đồng ý. Mặc dù mọi người đầu muốn tiếp cận thần tiên nhưng cô bé đâu có đồng ý. Vậy tại sao không chọn người khác đi? Tại sao lại ép buộc cô bé?” "Khi đó, nghe em nói như vậy thì dường như bà cốt rất không vui nên mẹ em đã đánh em một trận. Sau đó, các bạn khác cũng không đến chơi với em nữa. Họ còn đẩy em, rồi nói em là đồ ngu ngốc, to gan lớn mật dám làm trái lời thần tiên. ... Cái từ đó nói như thế nào nhỉ? Đúng rồi, phản bội!" Tiểu Hổ tủi thân nói. Dư Hạnh trong lòng thì đã hiểu.



Cô bé được đưa từ làng bên cạnh. .. Nếu không có gì bất ngờ, có lẽ đó chính là Mạch Mạch.



Từ cuộc trò chuyện giữa bà cốt và quỷ nước mà hắn vô tình nghe được từ hồi nãy thì không khó để đoán biết rằng cô bé đã chết, đã bị quỷ nước ăn thịt. Thật đáng tiếc.



Dư Hạnh thở dài. Mặc dù hắn chỉ gặp qua cô bé đó đúng một lần. ... Hay nói cách khác là trong ký ức của hắn chỉ gặp qua đúng một lần nhưng ấn tượng của Dư Hạnh đối với Mạch Mạch rất tốt. Cô bé là một đứa trẻ rất thông minh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận