Trò Chơi Suy Diễn

Chương 238: Bích Lạc Hoàng Tuyền (*) (2)

Nghe có vẻ như đây không phải là loại rượu rẻ tiần. Quỷ nam đặt một xấp tiền minh tệ lên bàn. Ong ta phóng khoáng nói: "Trong phần này cũng có tiền boa của cậu."



Dư Hạnh: "Cảm ơn ngài. Ngài thật hào phóng." Thật ra Dư Hạnh cũng không biết đống tiên này là nhiều hay ít.



Hắn cúi người chào vị khách đó rồi nói: "Ngay lập tức tôi sẽ mang ly rượu đến cho ngài." Khi Dư Hạnh vươn tay cầm lấy xấp tiền minh tệ thì lời nhắc nhở của hệ thống vang lên.



[Điểm suy diễn +2.]



Kết quả khi Dư Hạnh vừa quay đầu thì thấy Triệu Nhất Tửu vẫn luôn đi theo hắn giống như đang quan sát cái gì đó.



Khi cách xa vị khách quỷ nam, Dư Hạnh vừa đi về phía quầy bar vừa hỏi: "Cậu đang làm gì vậy?"



"Học tập." Triệu Nhất Tửu lời ít nhưng ý nhiều: "Trước giờ tôi chưa từng làm nhần viên phục vụ."



"À, vậy cậu đã học được cách giao tiếp với khách hàng rồi chứ?" Dư Hạnh vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như thường. Triệu Nhất Tửu dừng bước rồi gật đầu.



"Đã học được."



Nói xong, hắn ta không tiếp tục đi theo Dư Hạnh mà quay đầu nhanh chóng đi đón tiếp khách mới.



Dư Hạnh khó hiểu nhìn theo bóng lưng của Triệu Nhất Tửu. Sau đó hẳn thu hồi ánh mắt rồi rồi nhanh chóng đi về phía bartender: "Có một vị khách gọi ly Bích Lạc Hoàng Tuyền."



Dư Hạnh đặt tiền lên quầy bar.



Cô gái bartender hiểu ý, không lẫy tiền trước mà quay người lại lấy một cái cốc hình trụ trong suốt và một ly rượu có thân đề dài rồi thành thạo biểu diễn màn pha chế rượu. Dư Hạnh cùng ba vị khách đứng bên quầy bar nhìn chằm chằm vào các động tác của bartender. Ở dưới đáy ly rượu là một tầng chất lỏng màu đen, trên nó là một tầng chất lỏng màu đỏ sẫm giống như con đường hoàng tuyền buồn bã bi thương. Cái nơi mà sự bất đắc dĩ và luyến tiếc của một số người lắng đọng lại biến thành một đống tro tàn không bao giờ nhặt lên được lần nữa.



Bartender thực hiện một loạt các động tác nhanh chóng, gọn gàng.



Thật bất ngờ khi trên nần sẫm đỏ lại là sắc xanh ngọc, đó là màu của bầu trời. Phía trên màu xanh của bầu trời, màu xanh lam dần dần đậm hơn rồi chuyển thành màu xanh đậm. Cuối cùng chuyển sang màu xanh lục mát mẻ. Đây là một ly rượu rất đẹp mắt.



Cánh tay mảnh khảnh của bartender cầm lẫy xấp tiền minh tệ. Dư Hạnh vội vàng dùng tay ngăn lại: "Chờ một chút."



"Có chuyện gì vậy?" Giọng nói nhỏ nhẹ của bartender vang lên.



"Mặc dù tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ nên tôi cũng không có bảng giá đồ uống nhưng dù sao thì tôi đã hoàn thành được một đơn rồi đúng không? Vậy cô có thể tiết lộ cho tôi biết chi phí của ly Bích Lạc Hoàng Tuyền là bao nhiêu được không? Vị khách kia cũng đã nói rằng ông ấy thưởng cho tôi rất nhiều tiền boa. Nên tôi nghĩ một người bartender xinh đẹp mỹ lệ như cô sẽ không thu mất tiần boa của tôi đâu nhỉ." Giọng điệu trầm thấp của Dư Hạnh vang lên khiến người nghe không hề cảm thấy mình bị công kích mà ngược lại lại cảm thấy hắn rất lịch sự.



"Điều này là hợp lý, tôi có thể hiểu được được." Cô gái bartender nhìn hắn. Trong ánh đèn dìu dịu của quây bar, cô gái bartender thật sự đã tiết lộ giá của ly rượu cho hắn biết: "Ly Bích Lạc Hoàng Tuyền là rượu cấp trung nên giá tiền của nó là một triệu minh tệ."



Con số này không chút gì là phóng đại. Những ai đã đốt tiền giấy đầu biết, một triệu minh tệ chỉ là vài tờ giấy.



Có thể thấy dưới này đã xảy ra lạm phát.



Dư Hạnh buông tay xuống. Bartender cầm lẫy xấp tiền rồi đếm chúng: "Có vẻ như vị khách này rất hào phóng. Tiền boa mà ngài ấy cho cậu bằng một phần mười giá trị của ly rượu."



Cô ấy đưa cho Dư Hạnh một tờ mười nghìn minh tệ rồi đột nhiên nghiêng người về phía trước, hạ giọng nói: "Cậu đừng làm mất số tiền này nhé. Có lẽ một hoặc hai tiếng nữa... Cậu sẽ cần dùng đến nó.” Cô ấy nói rất nhanh. Khi Dư Hạnh nhìn về phía cô ấy với ánh mắt tò mò thì cô ấy đã đứng thẳng dậy. Hắn cũng không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt của cô ấy vì bartender đã dùng một chiếc khăn xoăn che lấy mặt của mình.



Một, hai tiếng nữa... Dư Hạnh đem tiền minh tệ bỏ vào túi áo. Hắn nói lời cảm ơn với bartender. Khi quay lưng rời đi, trong mắt hắn lóe lên một tia ánh sáng lạ.



Việc bartender đột nhiên đưa ra lời nhắc nhở hắn thật vô lý. Cô ấy không có lí do gì để nhắc nhở nhân viên phục vụ với nội dung như vậy. Bởi vì theo sự hiểu biết của hắn dành cho người quản lý thì ông ta luôn đối xử với đám người sống một cách đầy miệt thị, ghét bỏ và thận trọng. Vì thế ông ta sẽ không thể nào nói chuyện bọn Dư Hạnh là người sống cho bartender.



Còn nếu như bartender muốn nhắc nhở nhân viên phục vụ một việc gì đó thì cô ấy có thể quang minh chính đại mà nói chứ không cần phải hành động một cách lén lút như thể sợ ai đó nghe thấy. Có lẽ cô ấy đã biết bọn hắn là người sống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận