Trò Chơi Suy Diễn

Chương 639: Mộng Yểm (8) - Linh ngọc (2)

[Đáng sợ nhất là con quỷ kia muốn gì gì kìa! Hắn tự đi tìm đường chết là việc của hắn nhưng nếu mục tiêu nhiệm vụ cũng bị hại chết thì nhóm của bọn họ xong đời rồi.]



[Hãy chờ xem, tôi cảm thấy Hạnh đang cố ý đấy.]



Đế giày vốn dĩ sạch sẽ giờ đi lại trong căn phòng toàn máu thịt này rất nhanh đã trở nên ô uế.



Mỗi một bước chân đều sẽ để lại một dấu giày màu đỏ, dường như cái chết đang đếm ngược, từng bước từng bước đi về phía Chu Tuyết đang ngủ say trên giường.



Tầm mắt của Dư Hạnh mông lung như bị phủ lên một tấm màn màu máu.



Bóng đen dưới ánh đèn ở đầu giường vẫn đang lay động, nó nhìn chằm chằm vào Dư Hạnh đang tiến lại đây.



Hắn bước từng bước vào trong, cuối cùng bước qua người giấy đang ngã trên mặt đất và đi đến đầu giường.



Những đầu ngón tay trái lạnh băng của hắn chạm vào cổ Chu Tuyết, sự lạnh lẽo khiến cô ấy theo bản năng run rẩy, lông mày nhăn càng sâu.



Cô ấy mặc một bộ quần áo ngủ màu trắng thông thường, trên áo là những chiếc cúc tròn.



Dưới sự chú ý của những cặp mắt không thể nhìn thấy Dư Hạnh cúi người, đưa tay cởi cúc áo trên cùng của Chu Tuyết.



Một mảng nhỏ da thịt trắng nõn lộ ra, màu sắc cực kỳ bắt mắt.



[Ê ê ê, sao mọi chuyện lại phát triển thành thế này.]



[Dựa vào cái gì chứ, buông tay ra để bà đây tới.]



[... Trên cổ Chu Tuyết có cái gì đó.]



Một sợi dây đỏ tinh tế dán ở trên cổ lộ ra ngoài, Dư Hạnh dùng đầu ngón trỏ móc lấy sợi dây, nhẹ nhàng kéo đồ vật ở bên trong ra ngoài.



Từ dầu đến cuối đôi mắt đỏ au của hắn không liếc qua bất kỳ chỗ nào khác, chỉ chăm chú nhìn chằm chằm sợi dây, thể hiện ra sự chấp niệm mạnh mẽ.



Bị kéo ra ngoài là một khối bạch ngọc.



Hình dạng của khối bạch ngọc này nhìn qua không giống dùng để làm trang sức đeo cổ lắm, nó rất lớn, có hình tròn hoàn hảo, bên trên được chạm khắc rất nhiều loại hoa văn phức tạp, so với mặt dây chuyền thì nóng giống một đồng tiền bạch ngọc hơn.



Sợi dây đỏ không có chỗ luồn qua nên khối ngọc đã được quấn quanh một vòng bằng dây sắt mạ vàng để cổ định, sợi dây đỏ là luồn qua sợi dây sắt.



“Đây là khối ngọc cô ấy nhắc đến à… Nhìn qua đúng thật là rất khả nghi.” Dư Hạnh lẩm bẩm thành tiếng, giọng nói của hắn vang lên khiến cánh tay hắn chợt dừng lại, cũng khiến bóng đen ở bên cạnh đang vây xem cứng đờ.



Theo sau đó, dường như cảm nhận được nguy cơ, ngón tay hắn nhanh chóng nắm lấy khối ngọc, cảm giác nóng rực lập tức theo da thịt truyền vào cơ thể hắn, nội tạng cà tứ chi hắn đều có cảm giác như bị thiêu đốt, rất khó chịu.



Đặc biệt là trái tim, mỗi một nhịp đập đều giống như đang nhảy múa trên đống lửa.



Đốt hắn rất đau.



Vô cùng đau đớn.



Trong tình huống ấy cánh tay hắn trở nên run rẩy, dường như có một bóng dáng màu đỏ run rẩy đến mức xuất khiếu đến nơi, hiển nhiên nắm vào khối ngọc này không chỉ phải chịu sự đau khổ vì bị thiêu đốt mà hình như còn có một loại tra tấn khác đối với linh hồn nữ quỷ.



Cánh tay run rẩy liên tục, thật sự là không có sức lực để cầm khối ngọc nữa, Dư Hạnh ném khối ngọc đi như ném củ khoai lang phỏng tay, bị sợi dây đỏ kéo lại khối ngọc yên ổn quay về trên người Chu Tuyết.



Lông mày hắn khẽ nhíu lại, biểu cảm sinh động này được phụ trợ bởi đôi đồng tử màu máu kia nhìn rất đáng sợ, trong giọng nói của hắn thậm chí còn chứa đựng ý cười: “Yếu vậy sao, vậy không chơi với cô nữa.”



“Vì sao anh còn có thể nói chuyện?” Một giọng nữ vang lên trong đầu hắn, chỉ có một câu nhưng nó hỗn loạn rồi còn có cả tiếng vang, khiến người nghe ong cả đầu.



“Tôi rõ ràng đã khống chế cơ thể của anh!”



Dư Hạnh đối mặt với vẻ ngạc nhiên của loại tiểu yêu này không để bụng chút nào: “Khống chế thì khống chế thôi. Tay với chân đều nhường cho cô rồi, cô không để lại cho tôi cái miệng được à?”



Giọng nữ: “...”



“Nhưng bị tôi chiếm lấy cơ thể thì anh phải bị hồn phi phách tán chứ!”



Nói được vài câu hoàn chỉnh mà rõ ràng dường như đã là cực hạn của giọng nữ kia, cô ta đau khổ thở dốc vài tiếng, nói chuyện nghe không rõ lắm: “Vì sao tôi không làm được…”



“Làm không được cái gì? Mượn tay tôi để lấy khổi ngọc này sao?”



Dư Hạnh vừa tiến lên đã nhìn ra, nữ quỷ này vừa rồi bám vào trên người giấy cũng là vì muốn mượn tay người lấy để lấy khối ngọc kia ra khỏi cổ Chu Tuyết.



Chỉ tiếc có lẽ là do kiểu đồ vật giống như người giấy này muốn cử động rất khó, rất vất vả mới dị hóa được chân của người giấy, còn chưa kịp dị hóa tay thì Dư Hạnh đã vào được đây.



Đột nhiên xuất hiện một người sống, quả thận là công cụ tự đưa đến tay, vì thế nữ quỷ vứt bỏ người giấy rồi bám vào trên người Dư Hạnh.



Dư Hạnh cố ý co người hết cỡ lại ở rìa ngoài, khiến nữ quỷ nhầm là linh hồn của hắn đã biến mất, do đó yên tâm lớn mật mà lập tức đi làm chuyện nó muốn làm.



Lần này đã cầm được khối ngọc nhưng vẫn không thắng nổi sức mạnh do khối ngọc phát ra, nó tràn ngập khắc chế tạo ra cảm giác nóng bỏng đối với quỷ hồn, ngọc đã ở trong tay nhưng lại không lấy ra được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận