Trò Chơi Suy Diễn

Chương 139: Dư Hạnh phân tích (2)

Mà Dư Hạnh thiếu đi sự bảo vệ của tế phẩm, dễ chết nhất, nhưng lại có quyền lên tiếng lớn nhất.



Dư Hạnh dựa vào đầu giường, ôm cánh tay gật đầu: "Nếu hai người đều chắc chắn như vậy, thì chúng ta sẽ xử lý theo sự kiện linh dị. Như vậy đi, chúng ta tổng hợp manh mối một chút, sau đó tôi sẽ lập kế hoạch cho ngày mai sau khi phân tích các thông tin.”



"Được.” York và Martha đầu đồng ý, bắt đầu kể lại trải nghiệm của mình. Đầu tiên là York.



Sau khi chơi cờ với Alex xong, cậu ấy về phòng ngủ một giấc, đại khái là hơn một tiếng sau, sau khi tỉnh dậy, cậu ấy phát hiện bức tranh sơn dầu trong phòng dường như không giống với lúc cậu ấy vừa vào cửa.



Vừa mới bắt đầu nói, York liền bị Dư Hạnh cắt ngang.



Thì ra phòng của York cũng có tranh sơn dầu, Dư Hạnh nhíu mày: "Vậy bức tranh sơn dầu đó đâu?"



York nói: “Đây chính là điều tôi muốn nói tiếp. Tôi không thích có người nhìn mình ngủ, cho nên tôi cầm bức tranh...”



Cậu ấy cầm tranh đi ra khỏi phòng, lúc tám giờ bà Brown ở bên lò sưởi kể chuyện cho Susan nghe, bây giờ đã hơn chín giờ, hai mẹ con lại vào bếp.



Cậu ấy phát hiện cửa phòng Susan hơi mở, vì vậy, cậu ấy không có gánh nặng gì ném bức tranh vào phòng Susan. Sau khi ném xong, cậu ấy coi như không có chuyện gì phủi mông bỏ đi, trở về xem trong phòng còn có gì có nguy cơ đe dọa đến mình không, lục soát một vòng không phát hiện thêm gì nữa mới dùng thánh giá xua đuổi tà khí quanh mình.



Sau đó, cậu ấy ở trong phòng, chuẩn bị thêm một số thứ, hơn mười một giờ gõ cửa đánh thức Martha, muốn cùng cô ấy ra ngoài điều tra. Martha lại càng đơn giản, khi cô ấy nhìn thấy bức tranh sơn dầu trong phòng thì sợ hãi không chịu được, dán một vòng bùa từ trên xuống dưới khung tranh, sau khi áp chế con quỷ muốn động đậy bên trong bức tranh, cùng nó mắt to trừng mắt nhỏ, cô ấy lại không ngủ được. Không biết qua bao lâu, cô ấy rốt cuộc cũng thiếp đi, ngủ một giấc đến khi York gõ cửa. Nói cách khác, hai người họ chủ yếu dây dưa với bức tranh trong phòng một lúc, rồi tham gia vào vụ việc ông Brown xông ra bắt Susan. Nghe xong, Dư Hạnh cũng nói ra những phát hiện của mình, chủ yếu liệt kê ra mối quan hệ trong gia tộc Brown, còn nhắc đến con rối, suy đoán người trong tranh bị con rối đàn áp.



Từ khi vào gia tộc Brown đến nay, gợi ý suy diễn nhìn thì như chỉ cho vụn vặt đứt quãng, trên thực tế chỉ cần sắp xếp một chút là có thể có thu hoạch lớn.



Hắn nói: "Tôi cho rằng thực tế chỉ có năm vấn đề chúng ta cần phải nắm rõ.”



York hứng thú: "Nói chỉ tiết Si



"Thứ nhất, trong số năm người trong gia tộc Brown, ai là quỷ, ai là người.”



Martha cực kì tán thành, cô ấy một chút cũng không muốn ở cùng một chỗ với qUỶ.



"Về vấn đề này, chúng ta tạm thời chỉ có thể dựa vào quan sát để phán đoán, muốn thực sự phân biệt, còn phải chờ đợi để có được nhiều manh mối trực tiếp hơn.” Dư Hạnh lúc này trông rất nghiêm túc, trên thực tế mỗi lần hắn nói một đoạn văn dài, hắn sẽ thu lại giọng điệu đùa giỡn của mình, nhìn qua nghiêm túc lên hẳn.



Hắn bày ra bộ dáng nghiêm túc, người khác sẽ sợ hãi, từ đó chăm chú lắng nghe. "Thứ hai, bọn họ chia thành nhiều phe.”



"Chia phe?" Trên khuôn mặt loli của Martha nổi lên sự nghi ngờ, dường như đang suy nghĩ và nhớ lại tại sao lại xuất hiện khái niệm chia phe, York lại đăm chiêu như có suy tư.



Dư Hạnh gật đầu: "Ừ, chia phe. Như tôi đã nói, ông Brown có mối quan hệ đối lập rõ ràng với bà Brown và Susan, chúng ta giả định ba người này là hai phe, ông Brown một phe, bà Brown và Susan một phe.”



Trên cơ sở này, Alex ở vào vị trí không ai giúp đỡ, hắn ta ghét Susan, cũng không gần gũi với mẹ, nhưng không giúp đỡ ông Brown, thậm chí còn đứng ngoài vui vẻ quan sát cảnh ông Brown bị ném về phòng. Hắn ta đã biểu hiện rõ ràng mình thích Angel, mà bà Brown nhắc đến Angel thì lại không muốn mở miệng, cho nên, cơ bản có thể xác định Alex và Angel đang mất tích đại diện cho phe thứ ba.



Ba phe cánh này bởi vì tình cảm không giống nhau, nhu cầu khẳng định cũng không giống nhau, chỉ cần hiểu rõ chuyện này, việc điều tra tiếp theo sẽ có mục tiêu rõ hơn. Ví dụ như vừa rồi khi nói chuyện với Alex, hắn cố ý thể hiện sự nghỉ ngờ đối với bà Brown, khiến Alex nhìn hắn thuận mắt hơn không ít, đồng ý ban ngày sẽ nói chuyện. "Thứ ba, con rối và tranh sơn dầu trong nhà thuộc về ai?" Nghe đến đây York đã hiểu, tranh sơn dầu và con rối cũng thuộc về hai phe khác nhau, có thể chúng đều muốn mạng sống của người chơi, chỉ là chúng khắc chế lẫn nhau, cho nên đầu không thành công.



Martha rất tích cực, cố gắng theo kịp tư duy của Dư Hạnh và York: “Cậu nói ông Brown có khả năng hội họa, vậy không phải ông Brown chính là người khống chế người trong bức tranh sao?"



"Ông Brown ngay cả nhìn người lạ cũng sợ bà Brown hiểu lầm ông ta lêu lổng, người như vậy làm sao có thể vẽ loại tranh ăn mặc hở hang như vậy?" Dư Hạnh hồi tưởng lại bức tranh một chút, lên tiếng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận