Trò Chơi Suy Diễn

Chương 703: Ước nguyện xưa (2) – Người xấu (3)

Dự theo tính cách của Tiểu Cận, Dư Hạnh nhếch môi cười nói: "Hãy yên tâm đi! Lương ma ma thực sự không đánh ta đâu. Mấy thứ thuốc đó ngươi lo giữ lại cho bản thân mình đi. Không biết chừng sau này ngươi sẽ cần đến nó đấy."



"Ồ..." Chàng trai trẻ suy nghĩ một chút. Trong nhất thời cậu ấy không biết liệu mình có nên cảm động trước lời nói của Tiểu Cận hay nên xem xét khả năng mình bị đánh trong tương lai.



Cuối cùng cậu ta từ bỏ, không kiên trì nữa: "Được rồi. Nhưng nếu ngươi đau thì nhất định cậu phải nói cho ta biết!"



Dư Hạnh tuỳ ý “Ừ!” một tiếng. Sau đó hắn ngồi xuống trên giường của mình.



Căn phòng này là nơi ở hiện tại của hắn.



Trong đó có bốn chiếc giường. Dĩ nhiên là để cho bốn người hầu nằm. Tất cả đều là những người giúp việc cho thầy thuốc Thôi.



Hằng ngày, thầy thuốc Thôi rất bận rộn với công việc của mình.



Trong nhà Phương phủ có một tiểu thiếu gia bị bệnh quanh năm nên đại sư toàn phân phó cho thầy thuốc Thôi vào mỗi ngày phải đi sắc thuốc cho tiểu thiếu gia. Những người khác thì vẫn ổn. Chỉ đôi khi bọn họ bị ốm nhẹ nên thầy thuốc Thôi cũng chỉ cần qua khám. Bên cạnh đó, thầy thuốc Thôi cũng phải phụ trách thuốc dưỡng sinh hằng ngày cho lão gia và phu nhân.



Vì vậy những người hầu được phân đến chỗ người thầy thuốc Thôi để giúp đỡ giống như Tiểu Cận cũng rất bận rộn với công việc.



Buổi trưa Tiểu Cận không được ăn cơm nhưng vẫn phải làm việc.



Nhưng người khổ nhất vẫn là Dư Hạnh. Dù sao thì hắn cũng không thể biết chính xác hàng ngày Tiểu Cận phải làm gì.



Dư Hạnh chỉ có thể chờ đợi chàng trai trẻ cùng phòng gọi hắn cùng đi làm việc rồi tuỳ cơ ứng biến.



Trông bộ dạng của Dư Hạnh đang ngồi trên giường giống như tâm trạng của hắn không được ổn nên chàng trai trẻ muốn nói điều gì đó nhưng lại ngừng nhưng cuối cùng vẫn nói: "Ừm, ta phải đi ăn cơm. Ngươi có muốn ta trộm giấu một cái bánh bao cho ngươi không?"



Nói thì chậm mà việc xảy ra thì nhanh. Đúng lúc bụng Dư Hạnh kêu lên một tiếng.



Dư Hạnh: ". . . Muốn."



Chàng trai trẻ nhận được câu trả lời rồi nhanh nhẹn đi ra khỏi phòng.



Dư Hạnh nhìn thoáng qua. Cái mũi nhạy cảm của hắn đã ngửi thấy được mùi thơm của cơm.



Dư Hạnh nhẹ nhàng mở cửa rồi thò đầu ra ngoài ngó nhìn xung quanh.



Người hầu và chủ nhân chắc chắn sẽ không cùng ăn một chỗ. Ở trong viện có đặt mấy cái bàn. Khi đến giờ ăn thì tất cả người hầu làm xong mọi việc sẽ ngồi cùng nhau ăn cơm từ cái nồi lớn.



Những người người hầu thân cận của phu nhân, tiểu thiếu gia cùng với quản gia và Lương ma ma cũng không ăn ở đây.



Bây giờ, bọn họ vừa mới sắp xếp xong bàn ghế. Món ăn cũng được mang ra từ trong nhà bếp. Mọi người đều say sưa trong niềm vui của việc ăn uống.



Món ăn từ trong cái nồi lớn nhìn cũng không tệ lắm. Ít nhất trong số các món rau còn có thể thấy một chút ít nước thịt.



Một đống bánh bao được đặt trên một đĩa lớn. Dư Hạnh nhìn thấy chàng trai trẻ hứa sẽ cầm bánh bao về cho mình đang dùng khăn tay bọc một cái bánh bào vào rồi nhét vào ngực khi mọi người không để ý đến cậu ấy.



"Thật là thú vị." Nhìn thấy hành động của chàng trai trẻ, Dư Hạnh cười một tiếng. Hắn nghĩ thầm rằng những người này có cơm để ăn no, còn có canh để uống. Trong khi bản thân mình không được miếng cơm nào vào mồm. Mình thật là đáng thương. Sau đó hắn quay lại vào phòng rồi khép cửa chặt lại.



Trong đám người đó, Dư Hạnh không thấy được khuôn mặt của Triệu Nhất Tửu và Triệu Nho Nho. Chắc hẳn hai người bọn họ không phải là người hầu bình thường. Hoặc bọn họ đang trong tình trạng giống như những suy diễn giả tham gia cuộc tranh đấu của lính mới. Hiện tại trong mắt của những người khác thì hình ảnh của họ đã hoàn toàn thay đổi.



Dù sao thì đây cũng là giai đoạn có yếu tố chơi trốn tìm. Nên nếu có một người bị ác quỷ nhận ra và muốn cứu sống bản thân mình nên quyết định bán đứng đồng đội bằng cách tố cáo người của đội khác cho ác quỷ thì làm sao có thể chơi trốn tìm được.



Hơn hết vẻ ngoài của Dư Hạnh đâu giống như mới mười tám tuổi. Nên nếu không chỉnh sửa vẻ ngoài mà để Dư Hạnh mang khuôn mặt của chính mình đi thì khi làm nhiệm vụ kiểu gì cũng bị người khác chú ý.



Dư Hạnh càng khẳng định suy đoán này và tạm thời chuyển sự chú ý.



Lúc này tất cả người hầu đều đang ở sân để dùng bữa thì điều có liệu có phải là hắn có thể tận dụng cơ hội này để lục soát từng phòng xem có thể tìm được manh mối nào không?



Dư Hạnh nhanh chóng loại bỏ ý định này.



Chính vì chỉ có mình hắn có thể tự do di chuyển nên việc hắn đi vào trong đám đông để đục nước béo cò mới là lựa chọn hợp lý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận