Trò Chơi Suy Diễn

Chương 701: Ước nguyện xưa (2) – Người xấu (1)

Nếu như bọn họ đến quá trễ mà trong khi cốt truyện của phó bản suy diễn đã diễn ra đến một nửa thì có lẽ bọn họ sẽ không còn cơ hội nào nữa.



Dư Hạnh nhanh chóng xem qua thông tin nhân vật mà hắn nhập vai. Khi nắm bắt được những thông tin về bản thân thì hắn liền đi đến cửa gian phòng. Bước vào phòng, Dư Hạnh liền nhìn một người hầu trẻ tuổi mặc trên người bộ quần áo giống với mình đang đứng trong phòng và vẫy tay chào hắn.



"Tiển Cận! Nhanh đến đây!" Người hầu trẻ là một chàng trai chỉ tầm khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Khuôn mặt của cậu ấy hơi nhiều thịt, đôi mắt tròn to trông cậu ấy có vẻ rất thật thà sáng sủa.



Chàng trai thật thà này sau khi gọi Dư Hạnh đến liền căng thẳng đóng cửa phòng lại rồi nhìn chằm chằm vào Dư Hạnh.



"Có chuyện gì vậy?" Dư Hạnh không biết nên gọi cậu ấy là gì. Nên hắn yên lặng đợi xem cậu ấy định nói gì.



"Ngươi có cần thuốc không? Ta nhớ lần trước quản gia đánh ta mạnh lắm khiến ta suýt nữa tưởng rằng mình đã chết. May mà thầy thuốc Thôi đã khám cho ta." Trên khuôn mặt của chàng trai trẻ tràn đầy vẻ khổ nhớ khi nhớ sự việc đó. Sau đó cậu ấy đồng cảm nhìn về phía Dư Hạnh: "May mà vì lúc đó vì ta lo sợ sẽ lại có chuyện như vậy xảy ra sau này mà quản gia không để thầy thuốc Thôi chữa cho ta nữa nên ta đã lén giấu đi một ít thuốc do thầy thuốc Thôi kê đơn cho ta."



"Hôm nay ta thấy Lương ma ma đánh ngươi mạnh lắm. Nếu ngươi bị thương ở đâu thì ngươi mau nói cho ta. Ta sẽ đưa thuốc cho ngươi."



Dư Hạnh trả lời "Ừ!" một tiếng.



Sau đó hắn khẽ chạm vào mông và cảm thấy không có vết thương nào trên người mình. Rồi hắn suy nghĩ lại về cuộc trò chuyện giữa Lương ma ma và thầy thuốc Thôi liền cười nói: "Cậu đừng quá lo lắng cho tôi. Lương ma ma là người tốt."



Trong lần này, Dư Hạnh đóng vai một người hầu tay chân nhanh nhẹn làm việc tại Phương phủ và có tên là Tiểu Cẩn.



Năm nay Tiểu Cận chỉ mới mười tám tuổi. Khi cậu ta lên mười hai tuổi thì gia đình gặp chuyện rồi bị quản gia mua đem về. Tiểu Cận đã làm việc tại Phương phủ từ khi còn nhỏ.



Bất cứ việc gì trong Phương phủ thì cậu ta đều đã làm qua. Từ làm chân sai vặt trong bếp, giặt quần áo, dọn dẹp vệ sinh...



Bởi vì Tiểu Cận tay chân nhanh nhẹn, hoàn thành tốt công việc được giao lại có thêm vẻ ngoài ưa nhìn nên dần dần cậu ta lấy được lòng của phu nhân lão gia. Sau đó cậu ta được phu nhân giữ lại bên người và giao một số công việc vặt như mua đồ…



Theo lý thuyết nếu Tiểu Cận biết các cư xử để có một cuộc sống như vậy thì cậu ta không thể nào phạm một lỗi sai cơ bản rồi bị vú nuôi của tiểu thiếu gia là Lương ma ma đánh mắng.



Có trách thì trách chính bản thân cậu ta không phải hoàn toàn là một người tốt.



Tiểu Cận rất tham tiền.



Trong nhiều năm, dựa vào việc được làm người hầu bên canh phu nhân mà cậu ta đã bán một số đồ dùng của phu nhân để đổi lấy tiền. Bởi vì Tiểu Cận làm việc rất kín đáo nên hiếm khi bị phát hiện. Ngay cả khi phu nhân phát hiện ra đồ vật trong nhà bị mất thì cũng không nghĩ rằng người ăn cắp chính là cậu ta.



Trong vài năm đã có ba bốn người hầu bị oan uổng bởi việc làm của cậu ta nhưng Tiểu Cận vẫn an toàn mà hầu hạ ở bên cạnh phu nhân rồi hưởng thụ những khoản tiền không công bằng kia.



Tình hình này đã tiếp tục cho đến khi đại sư đến.



Vào một năm trước, đại sư đã đến Phương phủ. Lúc ấy tiểu thiếu gia mắc một căn bệnh nặng kì quái đến cả thầy thuốc Thôi thường được Phương phủ mời đến khám cũng đã thử nhiều cách nhưng không thấy cải thiện. Lão gia thấy thế thì vô cùng lo lắng, hoảng hốt. Sau đó không biết ông ta đã quen với một đại sư có bản lĩnh tài giỏi ở đâu mà mời về Phương phủ.



Đại sư này rất thần bí. Hằng ngày gã đều đeo một nửa chiếc mặt nạ trên mặt không bao giờ thấy cởi ra. Khi gã đến xem cho tiểu thiếu gia thì gã nói rằng tiểu thiếu gia đã chạm vào thứ gì đó không sạch sẽ rồi thực hiện một số nghi lễ. Sau đó tiểu thiếu gia thật sự đã khỏi bệnh.



Sau đó đại sư giống như thầy thuốc Thôi thường xuyên vào ở trong Phương phủ. Các triệu chứng như đau đầu, sốt cao thì lão gia vẫn giao cho thầy thuốc Thôi chữa trị còn đại sư chỉ chăm sóc cho một mình tiểu thiếu gia.



Bởi vì lúc đó tiểu thiếu gia mắc bệnh quá nặng dẫn đến về sau cơ thể của tiểu thiếu gia trở nên vô cùng yếu ớt. Chính vì thế mà cứ cách một khoảng thời gian thì đại sư đều phải cầu phúc cho tiểu thiếu gia một lần. Sau đó vì lão gia là một thương nhân nên ông ta thường xuyên dẫn theo những người thân tín của mình đi ra ngoài buôn bán làm ăn tận mười ngày nửa tháng cũng không về phủ. Còn trong phủ chỉ có phu nhân ở lại chăm sóc tiểu thiếu gia nên dần dần mối quan hệ của bà ta với đại sư trở nên rất khó nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận