Trò Chơi Suy Diễn

Chương 590: Tang lễ (10) - Trả thù (3)

Mặc dù bình luận đã trải qua một làn sóng dư luận, nhưng Dư Hạnh dù sao cũng không nhìn thấy gì, hắn vẫn đang tiếp tục nói về suy luận của mình.



"Nói cách khác, vào thời điểm đó, Lưu Bính Tiên đã bộc lộ điều gì đó khiến người ta sợ hãi. Tôi nghiêng về khả năng lúc đó, ông ta đã bị Lưu Tuyết đẩy xuống giếng và chết đuối. Sau khi chất, ông ta trong hình dạng tái nhợt và nước nhỏ giọt, ông ta quay lại cửa hàng khung di ảnh và tự mua một chiếc khung cho mình.” "Và khi những chủ cửa hàng khác nhìn thấy, họ tự nhiên nảy sinh sợ hãi ông ta theo bản năng."



Dư Hạnh nhìn thấy vẻ kinh ngạc pha lẫn chút ngưỡng mộ trong mắt Triệu Nho Nho. Có thể thấy, đây là một hành vi gần như thành bản năng của người nhà họ Triệu trong khéo léo cách đối nhân xử thế, việc thể hiện sự ngưỡng mộ đúng lúc có thể ngay lập tức rút ngắn khoảng cách với mục tiêu.



Nhưng không phải ai cũng thích cảm giác được ngưỡng mộ, nhưng cảm xúc này đối với bất kỳ ai cũng có tác dụng ngầm như người ngưỡng mộ bạn sẽ không làm hại bạn và bạn có thể tin tưởng người đó.



Điều này hữu ích hơn nhiều so với việc nói thẳng: "Bạn có thể tin tưởng tôi".



Lúc này, không phải Triệu Nho Nho muốn nhận được điều gì từ hắn, mà có lẽ chỉ đơn giản là thói quen thể hiện sự ngưỡng mộ như một cách bày tỏ lời khen.



Nhưng đối với người nhà họ Triệu, nếu nghiêm túc thì coi như thua. Chẳng mấy chốc họ sẽ tiêu tán sự ngưỡng mộ đó, để thuận tiện cho các lần giao dịch và tính toán tiếp theo mà không phải lo lắng gì.



Tiếc là bản thân Dư Hạnh đã quá quen thuộc với chuyện này, cũng giống như lúc ban đầu ở nhà máy bỏ hoang, khi hắn tỏ ra sợ hãi và trốn sau lưng Triệu Nhất Tửu, cũng là một cách khiến Triệu Nhất Tửu nhanh chóng



Chà, tâm tư thật sâu sắc. Hắn mỉm cười nói với Triệu Nho Nho: "Đương nhiên, đầy chỉ là suy đoán, không có căn cứ rõ ràng. Nhưng thời điểm Lưu Bính Tiên tử vong chắc chắn là vào lúc đó, không có chênh lệch nhiều." “Cho nên, nguyên nhân cái chất của Lưu Bính Tiên là do Lưu Tuyết trả thù.”



Triệu Nho Nho nói: “Vậy là ba người rồi.”



"Những chuyện xảy ra sau đó, nếu không có gì bất ngờ, là Lưu Tuyết trả thù các chủ sự (*) trong âm trạch, chẳng hạn như ông chủ và quản gia. Trong số manh mối nào mà cậu có được, dường như không có gì liên quan đến bà chủ của âm trạch?"



(*) chủ sự: Người quản lý hoặc người đứng đầu âm trạch. "Tạm thời không có dấu vết nào của bà chủ." Triệu Nhất Tửu xác nhận.



Bây giờ có rất nhiều khoảng trống trong âm trạch, có lẽ những dấu vết về sự tồn tại của bà chủ đều nằm trong những khoảng trống đó. Nói cách khác, trong tâm trí của con quỷ tạo ra không gian linh dị này, bà chủ đã bị xóa bỏ.



Hắn chỉ có thể nghĩ ra hai lý do. Một là, bà chủ đối với con quỷ này khá tốt, cho nên nó không muốn xúc phạm sự tồn tại của bà chủ trong không gian vặn vẹo này. Hai là, bà chủ có chỗ dựa vững chắc hơn, chẳng hạn như quen biết một người biết tà thuật. Nếu vậy, có thể chính bà chủ chính là thủ phạm của tất cả những chuyện này, và bà ta có cách khiến con quỷ này quên đi việc nó phải trả thù bà ta.



Nếu là trường hợp thứ hai... Triệu Nhất Tửu định sẽ nói chuyện với Dư Hạnh sau, biết đầu sẽ giúp ích cho giai đoạn thứ hai của nhiệm vụ.



“Nếu không có bà chủ, vậy thì chủ sự chính là ông chủ và quản gia. Lưu Tuyết đã từng ẩn nấp trong tủ của quản gia, điều này đã có thể chứng minh cô ta có cơ hội ra tay với quản gia. Tôi tin tưởng cô ta sẽ không bỏ qua cơ hội đó.” Dư Hạnh nói: "Ông chủ cũng vậy, có lẽ đã bị người đang vất vưởng trong âm trạch là Lưu Tuyết giết chết, nhưng nguyên nhân cái chết vẫn chưa rõ.”



“Về phần nhưng ân oán phức tạp hơn, e rằng bây giờ chúng ta chưa thể tái hiện là hết được. Chỉ có một điều chắc chắn là sau khi giết những người này, vì một lý do nào đó mà hiện tại chúng ta chưa nắm bắt được, những người hàng xóm ở phố tang lễ nơi Lưu Bính Hiên và Lưu Tuyết cũng đã từng hoạt động cũng đã bị giết chết. Điều này không hẳn là do Lưu Tuyết gây ra. Thậm chí, có thể cô ta cũng đã bị trục xuất khỏi âm trạch và không thể quay lại ngay cả khi cô ấy không muốn.”



Đây là giả thuyết dựa trên tình hình hiện tại của không gian này.



"À, vậy có nghĩa là có tổng cộng năm người đã chết?" Triệu Nho Nho cảm thấy có chút kỳ quái: "Tôi luôn cảm thấy có một chỉ tiết nào đó đã bị bỏ sót, như thể phần lớn sự thật đầu được tiết lộ, nhưng vẫn thiếu một mảnh ghép, khiến mọi thứ trở nên mơ hồ." "Người giấy, cùng với chức vị." Triệu Nhất Tửu nhắc nhở. Cô ấy sờ sờ chóp mũi: "Đúng vậy, Hạnh, theo những gì cậu nói, thì người giấy có ý nghĩa gì? Nó tượng trưng cho cái gì?"



Dư Hạnh suy nghĩ một chút, rồi nói: "Tôi nghĩ... Nó là một con rối."
Bạn cần đăng nhập để bình luận