Trò Chơi Suy Diễn

Chương 460: Địa Ngục Của AIice - Tôi muốn kết thúc màn suy diễn này trước. (2)

“Có lẽ là vì bình thường tôi thấy cậu không làm việc gì trái với trời, ngược với lý, vậy nên tôi mới bỏ qua chuyện này...” Diệc Thanh bay tới đỉnh đầu hắn, khép cây quạt lại trông vô cùng nho nhã, dùng xương quạt nâng quần áo Dư Hạnh lên.



Tất nhiên, Diệc Thanh không có ý gì khác, hắn ta chỉ muốn nhìn sau khi “khô héo”, cơ thể của Dư Hạnh trông sẽ như thế nào.



Từng đoạn xương trắng đã được bao phủ kín bởi các loại mô và kinh mạch một lần nữa, bên ngoài cũng đang mọc từng lớp da mỏng. Người có kiến thức rộng rãi như Diệc Thanh khẽ “Hửm?” một tiếng.



Diệc Thanh có thể nhìn ra được rằng cơ quan máu thịt này không hề phát triển theo một cách bừa bãi, mà dường như nó đang được tái tạo theo một khuôn mẫu vô hình nào đó. Nói cách khác, dù vết thương có như thế nào chăng nữa, cơ thể Dư Hạnh vẫn sẽ tự động phát triển về đúng hình dạng ban đầu, tuyệt đối không xuất hiện bất kỳ sai sót nào trong quá trình phát triển dẫn đến tình huống xương cốt dính liền nhau hoặc bị biến dạng.



Hơn nữa vừa nãy Dư Hạnh có thể tự do di chuyển bằng cơ thể chỉ toàn xương xấu của mình mà không có bất kỳ mô cơ nào có thể tác động tới cơ thể hắn.



Điều này phản khoa học, nó trái với lẽ thường.



Cơ thể này không còn thuộc phạm trù của một con người nữa rồi.



“Nhìn thế này thì có vẻ năng lực của cậu hoàn toàn không giống những gì tôi nghĩ trước đầy, hừm... Lại thú vị hơn chút rồi.” Trên thực tế, Diệc Thanh đã tới nơi này từ vài phút trước và đứng trốn ở gần đó để quan sát, xem Dư Hạnh sẽ hại chất bản thân như thế nào và đối xử với các thành viên phe địch có vài mâu thuẫn về lập trường ra sao.



Nhưng kết quả là lựa chọn của Dư Hạnh khiến hắn ta cảm thấy hơi bất ngờ.



Kết quả đã được dự đoán từ trước, lập trường và những chuyện đã làm đã được định sẵn là cô gái kia không thể thay đổi kết cục phải chết. Điều khiến hắn ta ngạc nhiên là quá trình. Dư Hạnh trọng tình cảm hơn trong tưởng tượng của hắn ta một chút.



Mà như vậy cũng không phải là không tốt... Chỉ có điều, với tư cách là một con quỷ Nhiếp Thanh có kinh nghiệm từng trải vượt xa loài người, Diệc Thanh biết trong hoàn cảnh mà con người ta có thể sẽ chết bất cứ lúc nào thì việc trọng tình trọng nghĩa không phải phẩm chất tốt.



Người nào càng trọng tình cảm, lúc nào cũng làm những điều tốt cho người khác trong thầm lặng thì tới cuối cùng họ sẽ là người gánh chịu mọi tổn thương. Có thể nói, trọng tình cảm nghĩa là khoan dung với người khác, nhưng tàn nhẫn với chính mình.



Diệc Thanh khâu lớp quần áo trên người Dư Hạnh: “Thật là khó tin... Rõ ràng là một thằng nhóc với mức độ biến dị là năm mươi hai phần trăm, vậy mà vẫn giữ thứ tình cảm này. Tôi có một câu hỏi, không biết cậu có thể giải đáp cho tôi không?”



Dư Hạnh nhìn bóng dáng màu xanh lơ của Diệc Thanh đang chiếm trọn tầm nhìn của mình, hắn không ngăn cản hành động đối phương tò mò về cơ thể mình. Hơn nữa, có một điều không ngờ tới là cách nói chuyện bản địa tao nhã của Diệc Thanh lại mang đến một cảm giác lắng đọng khi người ta mệt mỏi, giúp hắn kiểm soát cảm xúc mình lúc này. Có lẽ đây sự lắng đọng tích góp qua hàng nghìn năm.



Vì thế nên hắn mặc kệ Diệc Thanh, hỏi với giọng lười nhác: “Câu hỏi gì?”



Diệc Thanh hé miệng, hắn ta nhìn đôi mắt Dư Hạnh đang nhắm hờ, ánh mắt chợt loé, đột nhiên hắn ta lại không muốn hỏi trực tiếp như vậy: “... Thôi bỏ đi, chỉ là sự bốc đồng nhất thời thôi, không có gì, cậu không cần để trong lòng.” Điều hắn ta muốn hỏi là tại sao Dư Hạnh luôn làm những điều tốt cho người khác bằng những phương thức biểu đạt vô cùng xa cách hay thậm chí là gai góc? Không chỉ riêng với Hàn Tâm Di mà cả những điều hắn ta nhìn thấy từ trước đến bây giờ, cả người bạn đồng hành lạnh lùng, u ám trong quán bar kia cũng thế, cả gia đình ông Trương lúc thăng chức suy diễn cũng vậy.



Rõ ràng Dư Hạnh muốn giúp đỡ, nhưng hắn luôn hành động như thể bản thân rất thờ ơ, hay thậm chí đôi khi còn quá lạnh nhạt, khiến người khác cho rằng hắn chẳng làm gì cả.



Dần dà, hắn phải trả giá rất nhiều thứ, mà người khác thì vẫn không ý thức được điều đó.



Diệc Thanh buông quần áo Dư Hạnh xuống, hắn ta bay vài vòng quanh người Dư Hạnh với một tâm trạng không mấy thoải mái.



Hắn ta luôn có cảm giác mình và Dư Hạnh có rất nhiều điểm chung, sống lâu là điểm chung đầu tiên, thích chuyện thú vị là điểm thứ hai, và cả cái tính cách thong dong điềm tĩnh cũng được tính là điểm giống nhau của họ. Nhưng rồi hắn ta chợt nhận ra rằng Dư Hạnh là người cất giấu rất nhiều những lo toan. Cũng không biết hắn đang lo lắng điều gì.



Thiện là thiện, mà ác là ác. Dù Dư Hạnh là một ác ma giết người không chớp mắt, miễn là hắn thấy hứng thú. Diệc Thanh cũng không thèm để ý tới mấy chuyện này, vì dù sao thì hắn ta vốn cũng chẳng phải kiểu thiện lành gì. Nếu không, lúc điều hành kinh doanh quán bar, hắn ta đã không vì khơi dậy sự hứng thú của khách hàng mà bày ra mấy trò chơi gây nguy hiểm tới tính mạng con người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận