Trò Chơi Suy Diễn

Chương 472: Địa Ngục Của Alice - Chưa b...

Từng gặp mấy lần là vì Tăng Lai luôn thấy bé gái này mỗi khi về nhà vào những ngày nghỉ cuối tuần. Tuy nhiên họ lại chưa từng nói chuyện bao giờ chứ đừng nói là có quen biết, tất cả chỉ dừng lại ở mức quen mặt mà thôi. Nhưng trên thực tế, chỉ có mình hắn ta suy nghĩ như vậy.



Bé gái kia tỏ tình với hắn ta ở một bến xe không người.



Mà thật sự là Tăng Lai không có ý định yêu sớm. Thứ nhất vì hắn ta không hứng thú, thứ hai là hắn ta rất coi trọng các mối quan hệ tình cảm nên không muốn bắt đầu yêu đương với ai đó một cách tuỳ tiện. Tăng Lai từ chối mãi thành quen, hắn ta vốn tưởng mọi chuyện vẫn sẽ diễn ra như thường lệ, sau khi hắn ta từ chối rồi thì sẽ không có chuyện gì nữa. Nhưng kết quả là trái tim cô bé kia quá yếu đuối, bật khóc ngay tại chỗ, không thèm ngồi lại trạm xe buýt nữa mà đeo cặp sách chạy về phía con hẻm nhỏ tối đen như mực cách đó không xa.



Đèn trong con hẻm nhỏ kia đang bị hư hỏng, gần một tháng không có ánh sáng chiếu trong con hẻm đó. Tăng Lai sợ bé gái kia chịu kích thích rồi gặp nguy hiểm lúc đêm tối. Thực tế dạo thời gian đó có rất nhiều tin đồn liên quan, không ít học sinh đã nghe nói đến chuyện này. Vì thế nên Tăng Lai chạy theo, hắn ta định khuyên nhủ cô bé kia trước, để đối phương về nhà an toàn. Nhưng... Khi hắn ta chạy vào con hẻm nhỏ đó, hắn ta lại không nhìn thấy ai cả.



Theo lý thuyết, bé gái kia tay ngắn chân ngắn thì phải dễ đuổi kịp mới đúng. Nhưng hắn ta cũng không đứng lại trạm xe bao lâu, tại sao có thể mất dấu mục tiêu được? Bản năng nhạy bén khiến Tăng Lai như ngừng thở, mãi đến khi hắn ta nghe thấy có tiếng kêu cứu, con ngươi hắn ta co rụt lại. Tăng Lai vừa chạy về phía phát ra tiếng kêu cứu vừa gửi định vị và tin nhắn cho người bạn cùng bàn ở lại trường học. Nội dung tin nhắn là sau năm phút nữa vẫn không nhận được tin nhắn của hắn ta thì hãy báo cảnh sát.



Con hẻm tối tăm khiến Tăng Lai có cảm giác bất an, quả nhiên, đôi khi trực giác của hắn ta không quá chính xác như vậy sẽ tốt hơn.



Tăng Lai vừa gửi xong tin nhắn, hắn ta còn chưa chạy được mấy bước, một bóng người bỗng nhảy ra từ giữa con hẻm nhỏ. Khi Tăng Lai ý thức được điều đó và chuẩn bị quay đầu nhìn lại, một mảnh khăn lụa màu trắng đã trùm lên hắn ta từ đằng sau, bịt miệng và mũi hắn ta một cách khá thuần thục! Trên chiếc khăn lụa kia có một mùi hương rất kỳ quái, vì bị bịt quá đột ngột nên Tăng Lai còn hít sâu một hơi khiến hắn ta cảm thấy không ổn ngay giây tiếp theo.



Người phía sau không nói một lời nào, sau khi đắp chiếc khăn lụa lên mặt Tăng Lai, người nọ còn dùng cơ thể mình để giam cầm hắn ta, tránh việc hắn ta giãy giụa. Chuyện lần này nằm ngoài dự đoán của Tăng Lai, hắn ta không tìm được cơ hội tốt nhất để trốn thoát, chỉ biết giãy giụa và phát ra những âm thanh “ô ô”. Cơn choáng váng xông lên não Tăng Lai, tưởng chừng trái tim hắn ta ngừng đập trong vài giầy, một câu nói xuất hiện trong đầu hắn ta: Xong đời mẹ rồi!



Sự thật chứng minh loại thuốc mê này không chỉ nhằm vào trẻ con và phụ nữ, nó cũng có tác dụng với một thanh niên mười bảy tuổi khoẻ mạnh bẻ gãy sừng trâu như hắn ta. Hơn hết là tác dụng của nó ngấm vào hắn ta rất nhanh, hiệu quả ngay lập tức.



Cơ thể Tăng Lai mềm nhũn, mất dần ý thức. Không lâu sau, Tăng Lai chìm vào trạng thái hôn mê với một tâm trạng ảo não và sự hoảng loạn tột độ.



Có chết Tăng Lai cũng không ngờ, khi tỉnh lại lần nữa, hắn ta lại chứng kiến một cảnh tượng khiến nhận thức của hắn ta bị phá nát.



Trong căn phòng màu xám được che kín bởi tấm rèm, tiếng ngâm nga vang xa.



Có thể nói Tăng Lai bị tiếng ngâm nga khàn khàn nghẹn ngào nghe như thể người nọ nuốt phải bột thuỷ tinh đánh thức ở một mức độ nào đó. Chiếc điều hoà cũ xưa phát ra tiếng gầm rú khó chịu vô cùng, làn gió ấm áp thổi bay lớp tro bụi dày đặc trong căn phòng, vạch trần mùi mốc nồng nặc trộn lẫn trong bầu không khí.



Tăng Lai có cảm giác giống như hắn ta đang ngồi trên một nần nhà lạnh giá cứng rắn. Ngoài mùi ẩm mốc quanh quấn chóp mũi, hắn ta còn ngửi thấy mùi máu tươi dính nhớp bị người ta cố gắng che đậy nhưng không thể kiểm soát được việc nó bốc hơi khắp nơi. Tăng Lai không dám mở mắt, cũng không dám nhúc nhích, ngón tay hắn ta khẽ động, phát hiện tứ chi bị thứ gì đó trói chặt. Hắn ta có thể nghe và cảm nhận được rằng chủ nhân của tiếng ngâm nga kia đang tiến rất gần hắn ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận