Trò Chơi Suy Diễn

Chương 326: Bản chất ác độc, giết người và hủy hoại tinh thần (2)

“Ngày thứ tư, người phụ nữ lại thấy bà lão trên ngôi mộ, bà lão bước lại gần, và vẫn là câu hỏi đó. Làm thế nào để đến làng? Người phụ nữ không trả lời, yêu cầu bà lão đưa tay ra. Bà lão nghe xong, từ từ đưa tay ra, rồi nói—” Giọng Dư Hạnh ngày càng nhỏ, mọi sự hồi hộp được dồn nén bấy lâu như muốn vùng dậy. Hắn xít lại gần Tiểu Hổ, thấy Tiểu Hổ đang lắng nghe hết sức tập trung, đột nhiên nâng cao giọng, nhanh chóng đưa hai tay về phía cổ Tiểu Hổ, bắt chước giọng bà lão nói: “Tao sẽ bóp chết mày!”



“ÁIH"



Hành động dọa dẫm của Dư Hạnh đến quá bất ngờ, lại ở khoảng cách gần như vậy, cảm giác sợ hãi rất chân thật. Tiểu Hổ kêu lên một tiếng, sợ hãi ngồi bệt xuống đất, nhìn Dư Hạnh với ánh mắt hoảng SỢ.



Sau hai giây, khi thấy nụ cười trên môi Dư Hạnh, Tiểu Hổ nhận ra mình bị lừa, cảm giác tủi thân và xấu hổ trào dâng ngay lập tức. Cậu bé đứng dậy, gầm lên với Dư Hạnh: “Anh là tên lừa đảo! Em ghét anhl” Sau đó, cậu bé chạy đi không thèm quay đầu lại, nhìn bộ dạng có vẻ như không muốn gặp Dư Hạnh lần nào nữa trong đời.



Dư Hạnh đứng dậy, nhìn theo bóng dáng đứa nhỏ chạy lộc cộc ngày càng xa, rồi bật cười nhẹ.



“Đây là phần thưởng dành cho em đấy, nhóc con... Ghét tôi chính là phần thưởng tốt nhất, cách xa tôi càng sớm càng tốt, đừng lại gần, nếu không, khi tôi không kiểm soát được bản thân, tôi có thể làm ra những việc còn đáng sợ hơn cả mẹ em hay bạn bè cùng trang lứa của em.”



Sau khi nán lại một lúc để kể câu chuyện, Dư Hạnh lại cầm hộp y tế và đi về phía dòng sông.



Trái lại hắn thực sự muốn xem thử, bà cốt sẽ làm thế nào để đưa “cái xác” của hắn xuống nước cho vị Thích Duy thật sự kia.



Khả năng cao nhất là, bà cốt sẽ không ra tay ngay bên bờ sông, vì việc để hắn quay về làng lấy hộp y tế vốn dĩ là để tách hắn ra, và nhằm xác nhận với Thích Duy xem cái xác của hắn có đủ làm hắn ta hài lòng không. Có lẽ, việc đổi xác cho quỷ nước không phải là chuyện dễ dàng, ít nhất cần chuẩn bị rất nhiều thứ, có khi còn cần một nghỉ thức hiến tế nào đó, nếu không, Thích Duy đã không ngầm mình trong nước đến giờ.



Chắc chắn sau khi xử lý vết thương cho bà cốt, cô ta sẽ dựa vào việc này để kéo gần khoảng cách giữa họ, tạo nần tảng tình cảm để lừa gạt hắn phối hợp với nghi thức sau này.



Đi xuyên qua khu rừng, Dư Hạnh đã trở lại bên hồ.



Bà cốt đã không còn ở đây, dù Dư Hạnh đi với tốc độ thong thả, nhưng không phải vòng vèo trong rừng hay rẽ hướng khác, hắn nghĩ vẫn nằm trong khoảng thời gian tính toán của bà ấy, vậy thì chắc chắn bà cốt bị “bị thương ở chân không thể đi được” vẫn ở cách đây không xa.



Hắn nhớ lại nguyên nhân khiến Thích Duy, quỷ nước dưới hồ tức giận lúc ấy, thế là cố tình nhìn cái bóng của mình trên mặt hồ, khẽ cảm thán một câu: “Thực sự đẹp trai quá... Bà cốt quen thuộc với cảnh vật bên sông như vậy, lại mặc áo dài không có lớp bảo vệ nào đến đây, còn bị cỏ răng cưa làm bị thương, hay là muốn nhân cơ hội này để tiếp xúc gần gũi với mình đầy?”



“Thực ra, ngoại hình cô ấy cũng dễ nhìn, mặc dù tuổi tác lớn hơn mình một chút, nhưng chỉ cần đối xử tốt với mình thì cũng không phải không thể chấp nhận được. Ừm, nếu trên đường về cô ấy lại nói không thể đi được, mình sẽ cõng cô ấy, cũng không lỗ vốn.”



Trong hồ nước yên tĩnh nhẹ nhàng nổi lên gợn sóng.



Dư Hạnh chắc chắn rằng quỷ nước có thể nghe thấy, nói hắn ác độc cũng được, hay u ám cũng tốt, nhưng khi quỷ nước tức giận hắn chỉ thấy vui sướng.



Bởi vì dù là quỷ nước hay bất cứ quỷ nào khác, khi trở thành quỷ thì tính cách thường trở nên tiêu cực nhiều hơn, giận dữ, tàn nhẫn, nghi ngờ, ham muốn chiếm hữu... Đầu là chuyện bình thường như cơm bữa.



Hắn nhìn ra bà cốt thật lòng yêu thích Thích Duy.



Mặc dù hiện tại hắn không rõ nguyên nhân của tình cảm mãnh liệt này, nhưng so với bà cốt chân thành và quyết tâm, thì rõ ràng Thích Duy, quỷ nước, lại ở phía bên kia, đầy lo lắng và nghi ngờ. Dù bên ngoài Thích Duy có vẻ lạnh lùng và hung ác với bà cốt, nhưng thực ra, Dư Hạnh nhạy bén cảm nhận được sự lo lắng được mất của Thích Duy. Anh ta sợ bà cốt rời đi, vì vậy dùng những phương pháp cứng rắn để bà cốt không dám bỏ đi. Giống như kiểu bệnh tâm thần yêu một người đến mức bẻ chân người đó để giam giữ họ bên mình.



Dù bà cốt không để tâm, nhưng Thích Duy sẽ luôn cảm thấy không yên tâm, anh ta phóng đại những thiếu sót của bản thân và không thể trao cho bà cốt bất kỳ niềm tin nào.



Quỷ nước lo lắng rằng khuôn mặt bị ngầm trong nước mục rữa của mình bị bà cốt chê bai, đồng thời ghen ty với Dư Hạnh có một gương mặt đẹp đẽ xuất hiện bên bà cốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận