Trò Chơi Suy Diễn

Chương 132: Có ai ở trong đó không? (2)

[Bạn bị người trong tranh ôm, điểm sinh mệnh -5.]



Ôm một cái là bị trừ điểm sinh mệnh?



Dư Hạnh hơi cứng lại, từ cảm giác sau lưng nhận ra kẻ ôm hắn là một người phụ nữ, mà rõ ràng trong phòng hắn không có người sống, cho nên... là nữ quỷ đi ra từ trong tranh.



Hơi thở của nữ quỷ phả vào sau tai Dư Hạnh, trầm thấp ngâm nga một bài hát.



Ca khúc giống như một bài dân ca nhẹ nhàng, biến ảo linh hoạt, nghe xong khiến người ta buồn ngủ.



Tuy nhiên, động tác tay của nữ quỷ lại trái ngược với ca khúc, theo giai điệu ngầm nga mà từ từ dời xuống phía dưới, hoàn toàn không có ý muốn khiến người ta đi ngủ chút nào.



Ánh mắt Dư Hạnh lạnh dần, hắn nắm lấy cổ tay của nữ quỷ, giật nó ra bằng một lực mạnh, đồng thời đập sang một bên—



Tiếng hát lập tức bị cắt ngang, âm thanh người phụ nữ bị đập xuống đất vẫn chưa vang lên, tay Dư Hạnh đã trống rỗng, người phụ nữ biến mất.



Dư Hạnh cảnh giác đảo mắt nhìn xung quanh, thả lỏng cơ thể.



Giai điệu ngâm nga khe khẽ vừa rồi vẫn đang xoáy trong đầu hắn. Đây là tiếng hát được nhắc đến trong lời đồn ở thị trấn Aurelan sao?



Hình như không đúng lắm, theo lời đồn, tiếng hát chỉ xuất hiện vào nửa đêm, hơn nữa âm thanh cũng không nhỏ như vậy.



Chỉ là... Nữ quỷ trong tranh cứ như là một con quỷ hành động trong im lặng, có thể xuất hiện và biến mất bất cứ lúc nào. Vậy con quỷ này chẳng phải là quá bug rồi sao?



Dư Hạnh nhíu chặt mày, cảm thấy không thể như vậy được. Nữ quỷ trốn thoát khỏi tay hắn, cũng không xuất hiện trong bức tranh, chắc hẳn vẫn đang luẩn quần gần đây. Hắn nhìn về phía dải lụa rơi trên đất.



Lúc đầu tiên khi nữ quỷ ra ngoài là dải lụa rơi xuống, nghĩ theo hướng đó, nếu nữ quỷ muốn thật sự rời đi, có lẽ cũng phải dựa vào nó. Mạch suy nghĩ này hợp tình hợp lý. Hắn tiến lên nhặt dải lụa, cảm giác mầm mịn lạnh lẽo quấn lấy tay hắn, khiến hắn càng tỉnh táo hơn.



Chưa đến hai phút đồng hồ, nữ quỷ lại xuất hiện.



Giai điệu dần ca được ngầm nga vang lên quanh quấn trong phòng. Lần này, cô ta xuất hiện ở chính diện, trong bóng tối không thấy rõ cô ta mặc gì nhưng Dư Hạnh cảm thấy có lẽ cô ta không mặc gì hết.



Mỗi bước đi của nữ quỷ như đạp trên không khí, hư ảo, thoắt ẩn thoắt hiện, trong chớp mắt đã đến trước mặt Dư Hạnh.



Dư Hạnh muốn né tránh nhưng hắn nhanh chóng phát hiện, bị nữ quỷ nhìn chằm chằm từ phía chính diện thì toàn thân không thể cử động được.



Hắn chỉ có thể quan sát nữ quỷ kỹ hơn.



Nếu chỉ xét về diện mạo, đây là khuôn mặt của một cô gái xinh đẹp, từng cử chỉ đầu tràn ngập sự quyến rũ và lười nhác. Cô ta không hề để ý đến việc vừa rồi bị Dư Hạnh từ chối, đưa tay ôm lấy cổ Dư Hạnh ở ngay trước mặt hắn. [Bạn bị người trong tranh ôm, điểm sinh mệnh -5.} Dư Hạnh: "..." Cảm giác ấm áp từ lồng ngực truyền đến, điều này có lẽ sẽ khiến nhiều tên đàn ông vừa sợ hãi vừa thỏa mãn. Tuy nhiên, Dư Hạnh đoán nếu hắn và nữ quỷ có hành động thân mật hơn, điểm sinh mệnh có lẽ sẽ tụt dốc không phanh. Nữ quỷ ngước đầu lên, nhìn chăm chú vào mặt Dư Hạnh, đưa môi lên. Dư Hạnh: "Được đằng chân lân đằng đầu à? Dám lợi dụng tôi?"



Hắn phát hiện mình có thể cử động, dải lụa trong tay vung lên, phủ lên người phụ nữ, cô ta kêu lên một tiếng sợ hãi ngắn ngủi rồi lại biến mất. Dư Hạnh nhìn về phía khung tranh lồng kính, quả nhiên, hình ảnh nữ quỷ lại xuất hiện trong tranh. Chắc hẳn sau khi bị dải lụa phủ lên, cô ta không thể ra ngoài trong một thời gian ngắn.



Kỹ năng dùng xong cũng cần phải hồi lại nha.



Dư Hạnh chán ghét sờ lên nơi bị nữ quỷ chạm vào, cảm thấy mình như một thiếu nam nhà lành bị quấy rối.



Ừm... Tổ tông nhà lành. Nhưng tại sao khi đêm đến, hai quỷ vật lại bắt đầu hành động? Là do bóng đêm hay còn do điều kiện nào khác? Để có thể ngủ sớm một chút, Dư Hạnh bắt đầu sắp xếp lại mạch suy nghĩ, đoán xem điểm yếu của hai quỷ vật đã xuất hiện là gì.



Trong "hành động” và "không hành động" chắc chắn phải kèm theo điều kiện thỏa mãn và điều kiện thay đổi.



Ví dụ như con rối, sau khi hắn tắt đèn thì nó mới bắt đầu hành động.



Rất có thể con rối chính là "sinh vật ban đêm”, vậy nên có lẽ nó sợ ánh sáng.



Điểm yếu liên quan đến con rối theo thứ tự có thể là sợ ánh sáng, sợ bị nhìn chằm chằm, di chuyển chậm chạp và "mẹ" của con rối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận