Trò Chơi Suy Diễn

Chương 236: Dưới sông Vong Xuyên (3)

Bây giờ Dư Hạnh đang là nhân viên phục vụ nên nếu lệ quỷ áo đỏ đó đề xuất yêu cầu gì quá đáng thì hắn cũng không sợ bị cô ta ép buộc đâu. Nhưng hắn chỉ sợ bản thân mình không kìm lòng được mà đánh cho con lệ quỷ áo đỏ đó một trận.



Và rồi sẽ xảy ra vấn đề lớn. Dư Hạnh không chỉ sẽ bị đám quỷ kia hội đồng đánh đập mà còn bị khiếu nại ngay lập tức.



Chẳng bao lâu, Triệu Nhất Tửu đã đuổi kịp Dư Hạnh. Hắn ta cũng không hỏi bất cứ điều gì mà đi qua lướt qua hắn vào phòng Vong Xuyên. Nói về tên của tất cả các địa danh trong quán bar Nhiếp Thanh này đầu khá thú vị. Rõ ràng mỗi một địa danh tương ứng với các truyền thuyết cổ xưa của Trung Quốc về Âm Phủ.



Vong Xuyên là chỉ đến dòng sông Vong Xuyên.



Nhiều người cho rằng Hoàng Tuyền chính là con sông trong cõi âm mà những con quỷ cần phải qua. Thực ra đó là một hiểu lầm. Con sông mà những con quỷ cần phải đi qua được gọi là Vong Xuyên. Bích Lạc Hoàng Tuyền, Bích Lạc là bầu trời, Hoàng Tuyền là tầng tận cùng ở dưới đất. Mặc dù Hoàng Tuyền cũng có biệt danh là một trong chín địa ngục và chín suối nhưng thực tế nó là một con đường dưới lòng đất..



Theo truyền thuyết, sau khi con người chết đi sẽ được quỷ sai dẫn đường bước Quỷ Môn quan rồi đi qua con đường Hoàng Tuyền. Trước khi bước vào Địa Phủ thì con đường sẽ được chia thành hai bờ bởi dòng sông Vong Xuyên. Vắt qua dòng sông Vong Xuyên là cầu Nại Hà. Khi đi qua cầu Nại Hà sẽ phải uống Canh Mạnh bà để quên hết đi mọi chuyện ở trần thế. Nước sông Vong Xuyên có màu vàng trộn lẫn với màu đỏ như máu. Và trong quán bar Nhiếp Thanh cũng sử dụng gam màu này làm chủ đạo cho phòng Vong Xuyên. Ánh đèn vàng ảm đạm chiếu sáng từng bàn ghế. Quầy rượu màu vàng tối trông rất sang trọng và hoa mỹ. Trong tủ đựng rượu đựng đầy những mình rượu có màu đẹp. Bartender là một phụ nữ không rõ tuổi tác. Toàn thân che phủ bởi lớp vải lụa đen, che kín cả miệng mũi, chỉ để lộ đôi mắt màu đen thuần không có bất kỳ lòng trắng nào. Dư Hạnh nhìn thấy cầu thang ở trong góc phòng hẻo lánh. Cầu thang có màu và được trang trí bằng màu đỏ của máu trên lan can. Chỉ cần nhìn qua hắn gần như ngay lập tức nghĩ đến điều mà cầu thang này đại diện... Cầu Nại Hà.



Vậy liệu căn phòng trên tầng hai có phải là biểu tượng của Địa Phủ không?



"Đưa cho chúng tôi menu rượu."



Đột nhiên, giọng của Triệu Nhất Tửu vang lên gần bên cạnh Dư Hạnh. Dư Hạnh quay đầu lại thì nhìn thấy Triệu Nhất Tửu đang đứng trước quầy rượu và chủ động trò chuyện với nữ bartender.



Chỉ có vài con quỷ ngồi trước quầy rượu. Có lẽ vì đêm mới bắt đầu nên đối với những con quỷ thì giữa đêm mới là thời điểm thích hợp nhất để thưởng thức nên phòng Vong Xuyên vẫn chưa đông nghẹt quỷ. Điều này tạo ra sự tương phản rõ rệt so với sự ồn ào của phòng Hoàng Tuyền. Menu rượu sẽ viết tên và giá của tất cả các loại rượu được bán. Nó dùng để dễ dàng quảng cáo cho khách hàng hơn. Dư Hạnh nhìn Triệu Nhất Tửu một cái: Không ngờ Triệu Nhất Tửu cũng khá là có kinh nghiệm.



Dư Hạnh cũng đi tới.



"Các cậu đều là nhân viên phục vụ mới của hôm nay à." Dù nữ bartender này mặc quần áo kỳ quái nhưng rõ ràng so với nam bartender ở phòng Bỉ Ngạn mặt phủ phấn trắng thì nữ bartender này làm cho người khác cảm thấy thoải mái hơn. Nữ bartender nói nhẹ nhàng, lấy một tờ giấy từ dưới quầy rồi đưa cho Triệu Nhất Tửu: "Theo quy định ở đây thì hai cậu cần hoàn thành yêu cầu của tôi mới có thể có được menu rượu hoàn chỉnh."



Triệu Nhất Tửu mặt không biểu cảm gật đầu, nhìn vào tờ giấy rồi đưa nó cho Dư Hạnh. Dư Hạnh liếc mắt nhìn qua một cái, chỉ thấy trên tờ giấy viết:



[Trên chiếc thuyền trên sông Vong Xuyên có một con quỷ xấu xa. Nó đã hối lộ người lái đò để đi đến trước cầu Nại Hà. Vốn dĩ nó phải vĩnh viễn ở lại trên sông Vong Xuyên. Mọi người hãy tìm ra con quỷ này trong phòng này và lừa nó mua một loại rượu có tên là "Dưới sông Vong Xuyên".] Ngoài ra, trên tờ giấy còn viết tên hơn hai mươi loại rượu nhưng thiếu thông tin giới thiệu và bảng giá của các loại rượu.



Lưỡi Của Ác Quỷ, Cocktail Hối Hận, Dưới Sông Vong Xuyên, Lòng Tham Không Đáy, Quỷ U Ám, Bia Đá Vô Thường... Cứ thế mà đếm thì thấy có hơn hai mươi loại rượu và còn có một loại rượu quý nhất là Canh Mạnh Bà.



"Thật là thú vị." Dư Hạnh thì thầm một câu, nhìn thẳng vào Triệu Nhất Tửu rồi quay người chuẩn bị bắt đầu nhiệm vụ. Bàn tay của nữ bartender chơi vơi giữa không trung. Trong đôi mắt đen thẫm thì thậm chí còn phản ánh một cảm xúc gọi là mơ hồ.



Chờ một chút... Hai cậu còn chưa hỏi tôi tại sao lại có quy tắc này, con quỷ tà ác kia có mạnh không?



Hai cậu có thể nhiệt tình với công việc được không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận