Trò Chơi Suy Diễn

Chương 177: Đánh một trận đi (2)

Nhưng hiện giờ, cô ấy đã lâu mới cảm nhận được cảm giác trở thành người dẫn đường, khá là mới mẻ. Hơn nữa người đặt câu hỏi lại chính là Dư Hạnh, từ khi cô ấy bắt đầu quen biết Dư Hạnh đến giờ, đối phương quả đúng là kẻ toàn trí, toàn năng, ngoài việc bắt búp bê ra thì việc gì cũng làm được.



Vậy nên, trường hợp như thế này thật đúng là hiếm thấy... Khúc Hàm Thanh vô cùng kiên nhẫn: “Tên mặt nạ đến từ đặc điểm của người nắm giữ, có vài người mang đặc điểm rõ ràng, cụ thể, ví dụ như Ngạ Quỷ, hiển nhiên, cái tên này có liên quan đến năng lực của Ngạ Quỷ. Ảo Thuật Gia thì hơi khó xác định một chút, có thể là năng lực tương đối quỷ dị, khó lường, có thể là giỏi về việc đánh lừa thị giác.”



“Còn chữ “Hạnh: của anh, thật ra không chỉ là một chữ trong tên anh, trường nghĩa của nó vô cùng rộng, may mắn, bất hạnh, vạn hạnh... Chỉ có chính anh mới có thể biết được, rốt cuộc tên này có nghĩa là gì. Về mặt này, e rằng Yểm đó cũng giống như anh, tâm ma, bóng đè, bóng ma, đầu có khả năng.” “Còn về tên được đặt theo đặc điểm tính cách, đây chỉ đơn giản là kiểu dành cho gà mờ, hệ thống không tìm ra đặc điểm về năng lực của người đó, chỉ có thể tạm lùi một bước, đợi đến khi người đó luyện ra được đặc điểm về năng lực, tên của mặt nạ nhân cách sẽ thay đổi."



Dư Hạnh lắng nghe vô cùng nghiêm túc, điều này hắn quả thật không biết, cho dù sống được bao lâu, khi trước hắn cũng không hề biết được về con đường và cơ hội này. Nghe xong từ đầu tới cuối, hắn lấy làm tò mò: “Vậy mặt nạ của cô tên gì?” Khúc Hàm Thanh nghĩ ngợi một lát rồi đáp: “Ách. Ách trong tai ương, hiểm họa.” Không chờ Dư Hạnh tiếp tục đặt câu hỏi, cô ấy đã chuyển đề tài: “Nghe nói anh muốn tham gia cuộc thi đấu của lính mới, tôi đã điều tra đôi chút về bốn người còn lại, bởi vì đầu là lính mới, nên thông tin chẳng có bao nhiêu, nhưng có một người này, anh phải thận trọng vào.”



“Ồ?” Dư Hạnh vào trạng thái chăm chú lắng nghe.



“Ngạ Quỷ kia... Là do Đan Lăng Kính bồi dưỡng, thực lực không tệ. Đáng ra hai người có thể chỉ là cạnh tranh bình thường, nhưng anh cũng đã nói, lần trước anh đã chọc tức một cặp tình nhân ở Đan Lăng Kính, còn bỏ sót một người sống.”



Ánh mắt Khúc Hàm Thanh sâu thăm thẳm, giọng điệu buồn bã: “Với tính cách của Đan Lăng Kính, chắc chắn bọn họ sẽ không bỏ qua cho anh, có lẽ người tên Lăng Hằng đó đã nói tên của anh cho nhân viên cấp cao bồi dưỡng hắn ta. Lần này tên của anh đã bị treo trên danh sách phát sóng trực tiếp, dù anh không thù không oán với Ngạ Quỷ thì bây giờ cũng có rồi.” “Với Đan Lăng Kính, nếu có thành viên trong tổ chức từng gặp được anh, nhất định sẽ dặn dò Ngạ Quỷ xử lý anh trên sóng livestream, cho nên...”



“Cho nên tôi sẽ xử lý hắn trước.” Dư Hạnh hiểu được ý của Khúc Hàm Thanh, hiện giờ hắn vẫn chưa bị Linh Nhân chú ý tới, cho nên sẽ chỉ có nhân viên cấp thấp tới trả thù hắn, có gì mà hắn phải sợ?



Cũng chỉ là người có ác ý với mình nhiều hơn bình thường một chút trong cuộc tỉ thí giữa các lính mới, hết sức đơn giản, hắn cũng không có ý sẽ tha cho thành viên của Đan Lăng Kính, nếu đụng độ, hắn sẽ tiện tay xử lý luôn. “Ừm, Ngạ Quỷ giao cho anh, hạng ve chó thế này, chỉ nhìn thôi đã thấy phiần, làm ơn hãy chơi chết hắn ta, thật hung tợn vào.” Nhắc tới Đan Lăng Kính, nét mặt của Khúc Hàm Thanh cũng lạnh lùng, sắc lẹm. Từ bên ngoài nhìn vào, có rất nhiều người nghĩ rằng cô ấy có thù oán với Đan Lăng Kính, là người mà Đan Lăng Kính năm lần bảy lượt muốn giết chết mà chẳng thành công.



Sau khi nói về cuộc thi đấu của lính mới, Khúc Hàm Thanh lại phổ cập khoa học cho Dư Hạnh một chút về vài thế lực trước mắt.



Bốn công hội lớn, ba đại gia tộc và vài con sói cô độc. Công hội được hệ thống công nhận, có cơ cấu, mô hình hoạt động riêng biệt. Hiện giờ, công hội đứng đầu là [Thâm Dạ], suy diễn giả tuyến nào cũng nhận, số lượng thành viên đông đảo nhất, hội trưởng một suy diễn giả nổi tiếng có thực lực rất mạnh.



Công hộ đứng thứ hai tên là [Nhóm điều tra Vị Vong], tổng cộng chỉ có tám người, ai cũng là suy diễn giả lừng danh, đi trên con đường tỉnh anh, không chứa chấp Tuyến Sa Ngã.



[Đan Lăng Kính] xếp thứ ba, không biết hội trưởng là ai, Linh Nhân tương đương với hội phó. Hiệp hội này rất bí ẩn, chỉ nhận tuyến suy diễn giả Tuyến Sa Ngã, thường ngày thành viên chia năm xẻ bảy, có rất nhiều thành viên cấp cao không tự xưng mình là người của Đan Lăng Kính, công tác bảo mật cực kỳ tốt. Nếu không phải đại đa số thành viên đầu đang che giấu tung tích, chắc chắn công hội này không chỉ đứng thứ ba.
Bạn cần đăng nhập để bình luận