Trò Chơi Suy Diễn

Chương 206: Năng lực tiên đoán (2)

Hai tế phẩm của Dư Hạnh một cái là giá cắm nến, một cái là búp bê. Chúng đầu là loại có công dụng tương đối kỳ dị, chỉ có thể mang theo bên mình.



Hắn lại nghiêng đầu tránh khỏi lưỡi dao găm, đưa tay túm lấy cánh tay Carlos rồi nhấc chân lên đạp một cái làm hắn ta lui về sau mấy mét. Thực hiện xong hành động này, hai chân hắn đã mềm nhữũn, ngồi xổm xuống đất, yếu ớt thở hổn hển. Sức lực của Hạnh lớn vậy sao? Giờ phút này, trong lòng Yểm, nhà tiên tri và Carlos đồng thời dấy lên những câu hỏi. Carlos chưa bao giờ đối đầu trực tiếp với Dư Hạnh ở làng Quan Tài, hắn luôn cho rằng đối phương hẳn là một người trí thức, nhiều nhất chỉ có năng lực tế phẩm mạnh mẽ để phục sinh.



Cú đá này trúng vào cơ bụng của hắn ta, cho dù đã chuẩn bị trước nhưng vẫn đổ mồ hôi lạnh ngay lập tức.



Yểm do dự một chút, ném súng cho Dư Hạnh: "Dùng cái này làm gậy cũng được!" Khẩu súng rơi xuống trước mắt Dư Hạnh, phía trên còn có một con quỷ nhỏ xấu xí đang nằm sấp.



Con quỷ nhỏ cười hì hì một tiếng, há cái miệng đầy răng sắc nhọn đe dọa hắn. Hơi thở âm u lạnh lšo trên người nó khiến hai mắt Dư Hạnh hơi nheo lại.



"Biến đi." Dư Hạnh đưa tay nắm cổ quỷ nhỏ. Con quỷ bị Yểm vừa túm vừa kéo nửa ngày cũng không nhúc nhích thế mà lại bị hắn nhấc lên ném ra ngoài giống như vứt rác.



Điều này đã chuyển sự chú ý của Tống Tuyền lên trên người hắn.



Song, lúc này Carlos đã ổn định cơ thể sau khi vừa bị đá văng ra, đồng thời đi tới vị trí vô cùng “vừa phải" sau lưng Tống Tuyền.



"Bất cần rồi, không ngờ cậu cũng là loại chiến đấu." Carlos che bụng, không vội vã lao tới tấn công nữa.



Dư Hạnh chống khẩu súng đã dựng thẳng lên mặt đất, vịn thân súng rồi đứng lên. Hắn không để ý Carlos mà nhìn về phía quỷ con đang sợ hãi oa oa chít chít gọi loạn tùng phèo chạy đến chỗ Tống Tuyền. Tống Tuyần giận tái mặt, quỷ nhỏ của anh ta sẽ chỉ tỏ ra e ngại khi gặp phải quỷ vật mạnh hơn nó, cho tới bây giờ chưa từng có tiền lệ nó sợ suy diễn giả bao giờ.



"Tôi đã từng gặp qua loại quỷ nhỏ này, mỗi lần nuôi một con đều phải dùng máu thịt của một người sống để nuôi dưỡng." Dư Hạnh vừa nói chuyện, vừa nhân cơ hội lẫy lại sức lực



Hắn lộ ra biểu cảm nghiền ngẫm: "Trên người cậu ít nhất cũng phải có năm, sáu con nhỉ? Giết nhiều người vậy sao?” "Không cần cậu quan tâm." Tống Tuyền lạnh lùng nói, xoay người thúc giục: "Ngạ quỷ, chẳng lẽ cậu đánh không lại cậu ta?"



Carlos nhíu mày lại, châm biếm mà cười một tiếng: "Xem anh nói gì kìa, sao lại thế được chứ?"



Hắn ta lại bước lên phía trước, tiện thể còn nói: "Anh chú ý Yểm đi, đừng để cô ta thừa cơ rồi chạy thoát. Cô ta là mục tiêu săn lùng của tôi." "Chạy không được." Âm thanh Tống Tuyền nhàn nhạt trả lời, kết quả ngẩng đầu một cái đã đối mặt với họng súng đen xì cách đó không xa.



Carlos cũng dừng bước.



Vứt con quỷ nhỏ gây rối đi là có thể sử dụng súng bình thường. Tư thế Dư Hạnh cầm súng rất thuần thục, mắt thấy sắp bóp cò.



Carlos bất ngờ cúi người, chân giẫm đất, vào tư thế chuẩn bị bật người về phía trước. Nhưng tư thế lẽ ra phải lao về phía Dư Hạnh lại thay đổi, con dao găm xet qua tạo thành một đường vòng cung lưu loát, đâm về phía... Cổ Tống Tuyền. "Bàng!"



Tiếng súng vang lên.



Đạn cũng là nhằm về phía Tống Tuyền mà bắn đi.



Mục tiêu ban đầu của bọn họ chính là Tống Tuyền!



Đối mặt với biến cố bất ngờ, phía trước có đạn, phía sau có lưỡi dao sắc bén, Tống Tuyần lại bình tĩnh đến quá đáng, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường.



Đòn tấn công trúng vào cơ thể một cách hoàn hảo, vậy mà khắp người anh ta lại xuất hiện khí đen. Trong tiếng hét không thuộc về mình, Tống Tuyền biến thành một con quỷ nhỏ cao cỡ nửa người. Mà cách đó không xa, một con quỷ nhỏ nhanh chóng lớn lên thành dáng vẻ của Tống Tuyền, ngay cả quần áo cũng không bị hư hại.



"Quỷ nhỏ thế thân." Dư Hạnh cười: "Loại quỷ nhỏ này càng khó nuôi hơn. Xem ra mạng người trong tay cậu cũng không chỉ ở con số này đâu." "Đánh úp thất bại rồi à." Carlos nhún nhún vai, đáng tiếc mà che cái bụng bị Dư Hạnh đạp đau, có hơi u uất. Uổng công chịu một cái đạp, thật là khó chịu. Yểm lại lùi về sau, trong lòng sáng như gương.



Ngạ quỷ và Hạnh không thể kết thành liên minh, hai người này có mối quan hệ săn lùng trực tiếp nhất.



Cho nên, một trong số Phương Tiểu Ngư và A Bạch chắc chắn đã nói sai về danh tính thật sự của mình.



Hợp tác để hạ thấp cảnh giác của nhà tiên tri, nhưng nhà tiên tri đã phát hiện ra điều đó từ sớm.



"Sao anh nhìn ra được? Lúc tôi và Hạnh thảo luận, đáng lẽ anh còn đang trên thuyền mà.” Những ngón tay linh hoạt Carlos không để yên được, tùy ý xoay dao găm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận