Trò Chơi Suy Diễn

Chương 178: Lý trí và nổi loạn (1)

Đứng thứ tư là [Viện Nghiên Cứu], toàn bộ thành viên thuộc Tuyến Chính Đạo, rất được các suy diễn giả khác hoan nghênh, bởi vì bọn họ sẽ thường xuyên phổ cập một vài bí kíp, kỹ xảo hành động, công bố cách sử dụng đạo cụ,... Giúp đỡ các suy diễn giả khác rất nhiều.



Còn về ba gia tộc lớn, một là nhà họ Triệu buôn bán tình báo, một là nhà họ Lạc vẽ bùa, bày trận cái gì cũng học và nhà họ Hứa có thể giao tiếp với quỷ.



Nhà họ Hứa siêu độ, hành tung bất định, còn trộm mộ, phàm là chuyện của dương gian, bọn họ nhất quyết không làm.



Sói cô độc thì nhiều không đếm hết, bản thân Khúc Hàm Thanh cũng đã là một trong số đó. Ngoại trừ cô ấy, còn có rất nhiều suy diễn giả lừng danh với sức mạnh vượt trội, khinh thường việc tham gia công hội nhỏ, nhưng lại chẳng muốn bị công hội lớn cai quản, cho nên lựa chọn độc hành.



Suy Diễn Hoang Đường có rất nhiều điều đáng nói, Khúc Hàm Thanh không bỏ sót chỉ tiết nào, cô ấy lên lớp cho Dư Hạnh cả một ngày, trong lúc ấy Dư Hạnh còn tranh thủ làm một bữa cơm trưa.



Mãi đến buổi chiều, khi Dư Hạnh ăn uống no nê, Khúc Hàm Thanh mới kết thúc nghiệp “làm thầy”, mệt mỏi lau đi giọt mồ hôi vô hình.



Vì nguyên nhân thể chất, cô ấy không có cảm giác gì về nhiệt độ, cho nên mùa hè cũng có thể ăn mặc áo gió ra bên ngoài hoạt động.



“Này, Dư Hạnh...” Cô ấy đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó. Dư Hạnh nghiêng đầu ra hiệu cho cô ấy cứ việc nói.



Khúc Hàm Thanh hỏi: “Cô nhóc Chúc Yên đó, bây giờ sao rồi?”



“Cô chỉ lớn hơn cô ấy hai tuổi, giọng điệu đừng như bà cụ non thế chứ.” Ban đầu Dư Hạnh trêu cô ấy đôi câu, sau đó, giọng điệu của hắn dần trầm xuống: “Cô ấy khá tốt, vẫn luôn nỗ lực trưởng thành, tôi cũng đã cố tình đưa cô ấy ra ngoài. Tới khi tôi rời đi, hẳn là cô ấy có thể làm việc ổn định ở đội hình sự điều tra nhỉ...”



“Có điều hôm trước đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, có người nhà của tên tội phạm nọ gặp vấn đề cảm xúc, đâm cô ấy bị thương.” Khúc Hàm Thanh nhướng mày: “Cô ấy mà cũng bị thương được sao?”



Dư Hạnh bất đắc dĩ buông tay: “Lúc ấy bên cạnh có người khác, vì làm bộ làm tịch, cô ấy đã khiến con dao để lại một vết thương trên cánh tay, hiện giờ vần còn đang ở bệnh viện đó.”



“Anh đã tới thăm chưa?”



“Âm thầm tới một lần, có một nói một, cảnh sát tên Hàn Giang kia đối xử với cô ấy rất tốt, hai ngày này, mỗi ngày đầu nấu canh cho cô ấy.”



Sắc mặt Khúc Hàm Thanh trở nên cổ quái, cô ấy nhìn Dư Hạnh, hỏi ướm: “Anh đang sợ địa vị người cha của mình bị dao động đấy hả?”



“Nói chuyện kiểu gì thế hả, tôi vẫn còn trẻ thế này cơ mà.” Dư Hạnh cố ý tỏ vẻ bất mãn, không vui: “Có phải cô muốn đánh nhau không hả?”



“Anh bây giờ không đánh lại được tôi đâu.” Khúc Hàm Thanh nói.



Tiếp theo, chỉ trong nháy mắt, tiếng xé gió vang lên, đôi con ngươi trong mắt cô ấy co rút tức thì nhanh nhẹn chuồn đi ngay. Nhìn Dư Hạnh với vẻ mặt đắc ý, thấy hắn mỉm cười thu tay về, xương ngón tay cô ấy bỗng kêu răng rắc.



“Cũng đúng, đã lâu không đánh với anh, thử xem nào?” Cuối cùng, bọn họ cũng không đánh một trận ra trò. Khúc Hàm Thanh có thói quen sử dụng vũ khí, nếu như chỉ đấu tay không, hai Khúc Hàm Thanh cộng vào cũng chẳng bì được với Dư Hạnh.



Vậy nên khi bị Dư Hạnh ghì chặt người, Khúc Hàm Thanh mới cảm nhận được sự chênh lệch giữa đôi bên, thản nhiên sửa lời: “Tôi sai rồi, cho dù là anh của bây giờ thì cũng đánh thắng được tôi.”



Dư Hạnh cười hì hì buông cô ấy ra, mấy trận tỷ thí phân cao thấp này, hai người đã đánh không ít lần. Hắn đã chứng kiến Khúc Hàm Thanh trưởng thành, từ thời còn là một cô bé yếu đuối không biết gì về chiến đấu đến khi trở thành một nữ ma đầu nhưữ ngày hôm nay.



Khoảng chừng mười lăm năm trước, Khúc Hàm Thanh và Chúc Yên còn được Dư Hạnh huấn luyện chung, sau đó cô ấy chuyển nhà, tới tỉnh khác, không còn cơ hội gặp mặt Dư Hạnh.



Đến khi quay trở lại, cô bé này đã hơn hai mươi tuổi, trở thành một suy diễn giả, một mình định cư ở thành phố này, độc lập và tự tin, sức chiến đấu hơn xa ngày trước, nhưng vẫn luôn giữ sự kính trọng với Dư Hạnh.



Ừm... Nếu như thi thoảng cười cợt và cà khịa cũng được xem là kính trọng.



“Chẳng qua tôi không muốn làm anh bị thương đó thôi, nếu như dùng kiếm, tôi thừa sức giết anh mười lần.” Xoa chỗ bị đau ở cổ tay, Khúc Hàm Thanh tỏ vẻ không phục, rất hiếm khi cô ấy có thái độ như vậy.



Dư Hạnh thản nhiên gật đầu: “Cô nói đúng, tôi thắng được còn không phải vì cô không nỡ làm tôi bị thương sao?” Hắn hiểu rõ, Khúc Hàm Thanh chẳng khoác lác chút nào, nếu cô ấy cầm đoản đao tế phẩm lên, hiển nhiên hắn phải chạy xa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận