Trò Chơi Suy Diễn

Chương 549: Lồng hẹp (1)

Ba đại gia tộc tất nhiên là tách riêng ra để tạo tổ, dù sao trao đổi cũng chỉ là trao đổi, ngăn cách giữa các gia tộc vẫn luôn tồn tại. Nếu lập tổ cùng với người ở gia tộc khác, rất dễ để lộ năng lực và phong cách suy diễn của mình.



Triệu Mưu lắc đầu, khóe miệng nở một nụ cười ngứa đòn: "Nhà họ Triệu ngoại trừ A Tửu, ai cũng có bạn bè.” Triệu Nhất Tửu lạnh lùng nhìn anh ta, không nói gì.



"Ai nói vậy, anh Tửu không phải còn có tôi sao?" Dư Hạnh phát hiện Triệu Mưu thật sự rất giỏi bắt nạt Triệu Nhất Tửu, lập tức cho Triệu Nhất Tửu mặt mũi.



Triệu Nhất Tửu cũng không nhìn hắn, chỉ là hơi thở lạnh lẽo quanh người dường như thu bớt lại.



"Ha ha, có câu nói này của cậu, tôi yên tâm hơn nhiều rồi.” Triệu Mưu nhận được câu trả lời mong muốn, lúc này mới nói, "Tôi giới thiệu cho cậu một người, Triệu Nho Nho, là người tôi tương đối tin tưởng, năng lực cũng không tệ.”



Người anh ta đề cử là một cô gái hai mươi lăm tuổi, thăng lên cấp Đấu Tranh đã hơn một năm, năng khiếu là bói toán trong phạm vi nhỏ. Năng lực này đúng là hiếm thấy. Mặc dù không có năng lực công kích, cũng không có năng lực tự vệ, nhưng ở kịch bản suy diễn lần này thì lại là một năng lực tuyệt vời.



Phối hợp với thân thủ của Triệu Nhất Tửu và đầu óc của Dư Hạnh, Triệu Mưu tự nhận thấy sự kết hợp này quá hoàn hảo. Dư Hạnh không có ý kiến, hắn bày tỏ quan điểm “tôi là khách, tùy theo chủ”, là ai cũng được. Sau khi hắn gật đầu, đã thấy Triệu Mưu lẫy điện thoại di động ra gọi điện cho ai đó.



"Chuẩn bị một chút, hai mươi phút sau, Long Dược Các mở cuộc họp phân tích.” Triệu Mưu đẩy kính, ánh mắt trầm lặng, như thể đang suy nghĩ về khả năng hoạt động của quy tắc này.



Anh ta không nói những ai cần đến, nhưng đầu dây bên kia đã nhận lệnh, bắt đầu đi chuẩn bị. Dư Hạnh lười biếng ngáp một cái, theo hắn thấy, quy tắc này rất thú vị. Nhưng trước khi vào livestream suy diễn đã biết được bối cảnh cụ thể, rất khó phân tích được manh mối có ích.



Điều duy nhất cần chú ý là chia tổ. Nếu được tự chia tổ, không ít người có năng lực bổ sung cho nhau hẳn là đã sớm tiếp xúc, lập thành tổ. Những người biết nhau, đã có sự ăn ý ngầm cũng sẽ dễ dàng hơn. Nếu không cứ lập tổ tùy ý, trong tổ không có sự ăn ý ngầm sẽ bị thiệt thòi. Hắn đoán ra, mục đích của cuộc họp phân tích này. Một là xác nhận phân tổ, hai là ba gia tộc khách sáo, nói với nhau vài câu "giơ cao đánh khẽ", sau đó dặn dò mấy câu hai ngày này hãy xem thêm các truyền thuyết về quỷ vật cổ đại, hiểu rõ hơn về tập tục của các loại quỷ vật.



"Tôi không cần đi đúng không?", Dư Hạnh hỏi thử. Triệu Nhất Tửu lập tức tiếp lời: "Tôi cũng không ổi.” Triệu Mưu im lặng, nghĩ lại, anh ta phân tích gì đó cho đám hậu bối, Dư Hạnh tự mình cũng có thể nghĩ đến, hơn nữa nhất định sẽ giải thích càng rõ ràng chỉ tiết cho Triệu Nhất Tửu, quả thật không cần thiết phải lãng phí thời gian.



"Được, các cậu không cần đi. Lát nữa tôi sẽ bảo Triệu Nho Nho đến đây, các cậu tự mình phân tích, chắc không thành vấn đề phải không?"



Dư Hạnh búng ngón tay: "OK. Ngoài ra, nếu được, xin vui lòng cho tôi một danh sách phân tổ cụ thể của các suy diễn giả tham gia livestream.” Triệu Mưu nhìn về phía hắn, chỉ thấy gương mặt ngứa đòn với nụ cười vô cùng vô hại: "Đối với anh mà nói, lấy được những tin tức này không phải chuyện khó đúng không? Làm phiền rồi!”



Một đềm lặng lễ trôi qua trong vô số cảm xúc khác nhau của mọi người. Sáng hôm sau, tất cả những người tham gia livestream đầu bị người phục vụ phòng gọi dậy Sớm, tập trung tại hội trường nhỏ.



Hội trường nhỏ có một cái tên rất dễ nghe- Lưu Ly, trang trí nội thất của nó cũng rất phù hợp với cái tên này. Từng mảnh lưu ly được khảm lên tường, ánh sáng hắt lên tạo nên một bức tường tràn ngập màu sắc, mềm mại nhưng không chói mắt.



Những hàng ghế mềm màu sáng được sắp xếp rộng rãi, phản chiếu màu sắc của lưu ly, người ngồi trên đó có thể duỗi thằng chân mà không chạm vào hàng ghế trước. Hai mươi bảy suy diễn giả ngồi vào vị trí tùy ý, chờ đợi suy diễn bắt đầu, thỉnh thoảng nói chuyện với nhau vài câu. Ngoại trừ bọn họ và hai nhân viên vận chuyển ra, hội trường không còn một người dư thừa nào, tất cả đều ở nơi khác chờ xem livestream.



Bọn Dư Hạnh ngồi ở vị trí phía sau, hai bên đầu không có tổ khác. Triệu Nhất Tửu sắc mặt lạnh lùng, Dư Hạnh thì cười mỉm thân thiện. Nếu nhìn qua, mọi người sẽ cảm thấy Triệu Nhất Tửu là một người không dễ trêu vào, còn Dư Hạnh là người phụ trách đối ngoại của tổ.



Triệu Nho Nho cũng cảm thấy thế. Vì vậy cô ấy ngồi bên trái Dư Hạnh, cách xa Triệu Nhất Tửu bên phải hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận