Trò Chơi Suy Diễn

Chương 539: Căn gác đẫm máu (1)

"A, đưa cho cậu, đưa cho cậu! Tôi vui quá. Ngày mai, ngày mốt, ngày kia, trọn vẹn ba ngày! Tôi đều có thể đến tìm cậu!” Lạc Giác đưa thước cho hắn, mặc kệ ánh mắt như thiêu đốt của mọi người ngồi bên kia. Mọi người nói, cô bé này có da mặt thật dày và họ không biết làm thế nào mà cô ấy lại có được nó.



"Đừng nghĩ đến việc tìm tôi vào ban đêm. Trong suy diễn không có cách nào, nhưng trên thực tế... Con gái ở bên ngoài phải tự bảo vệ mình." Dư Hạnh nói với vẻ khó chịu. Lạc Giác bất mãn: “Nhưng I5] 4



Dư Hạnh nói: "Con trai nên tự bảo vệ mình ở bên ngoài, giống như tôi."



Lạc Giác: "..."



Dư Hạnh không cho cô ấy cơ hội phản bác nữa. Hắn ấn vai cô ấy, nhẹ nhàng đẩy cô ấy đến trước mặt Triệu Nhất Tửu.



Kết quả là, trong khi Lạc Giác vân đang trong trạng thái dâng trào cảm xúc, nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị và u ám của Triệu Nhất Tửu, cô ấy cảm thấy như thể mình bị dội một gáo nước lạnh lên đầu. Cô ấy không hiểu, tại sao người này lại lạnh lùng hơn cả nhà họ Hứa...



Đợi đến khi Lạc Giác đến chỗ ngồi của nhà họ Hứa để phân phát xương giả, Triệu Mưu mỉm cười nói: "Cậu nói quen, không quen, đây có phải là... Xa lạ?"



Triệu Nhất Tửu: "Hừ."



Dư Hạnh tỏ vẻ ngây thơ duỗi tay ra, mỉm cười vô hại.



Đột nhiên, hắn cảm thấy có một ánh mắt kì lạ nhìn chằm chằm vào mình. Vừa rồi có rất nhiều người để ý tới hắn, nhưng không có người nào nhìn thẳng như người này.



Theo phản xạ hắn quay đầu lại, Dư Hạnh và Lạc Kỳ Sơn bốn mắt nhìn nhau.



Lạc Kỳ Sơn bắt gặp ánh mắt nhìn thoáng qua của Dư Hạnh, anh ấy lịch sự gật đầu với hắn rồi quay mặt đi.



Dư Hạnh không hề để tâm đến điều đó. Trong mắt đối phương không có chút ác ý nào, đoán chừng sự tò mò về "em gái tại sao lại chủ động như vậy" đã biến mất khi anh ấy nhìn thấy bộ dạng của Dư Hạnh.



Tiếp theo là đến lượt nhà họ Triệu. Người lên sân khấu giải thích là một người phụ nữ xa lạ trong gia tộc tên là Triệu Tuyên. Cô ấy trông như mới ngoài hai mươi, tính tình điềm tĩnh. Người ta nói rằng cô ấy đã thu về một thùng đồ tái chế các vật dụng cũ ở trong màn suy diễn và thái độ của cô ấy cũng khá tốt.



Cô ấy liệt kê các loại ngôi sao suy diễn giả hiện đang tương đối nổi tiếng thành nhiều loại, phân tích từng ưu và nhược điểm trong phong cách của họ, đồng thời nói về những thay đổi gần đây và xu hướng hành động của các Công hội lớn.



Thông tin này khác với nội dung Phong Thủy mà nhà họ Lạc đã đề cập, không cần mất thời gian suy nghĩ quá lâu, bởi vì tính kịp thời của nó mới là đặc tính quý giá nhất. Triệu Tuyên đã bắt đầu nghiên cứu vấn đề này từ tháng mười và chỉ tóm tắt những sự việc xảy ra trong vòng một tháng rưỡi trước đó. Sau khi chia sẻ nhiều thông tin hữu ích, cô ấy cũng chân thành phân tích xu hướng có thể xảy ra của các thế lực trong tháng tới. Đương nhiên, tuy rằng mọi người đầu biết rõ ba gia tộc lớn đang ngồi ở đây, nhưng để người ta tận mắt nghe nhà họ Triệu phân tích và đánh giá hai gia tộc còn lại... Đầy là một hành động ngu xuẩn mà những người có đầu óc đầu không thể làm được.



Ngoại trừ những thứ khác, khi nói đến năng lực thu thập thông tin, nhà họ Triệu quả thực là “số một trong ngành”, biểu hiện của Triệu Tuyên cũng rất tốt. Dư Hạnh âm thầm viết ra những gì mình nghe được, trên mặt nở một nụ cười.



Hắn cảm thấy những lời đồn thổi mà mình nghe được tối nay... Không, đó là tin tình báo, đủ để bao quát mọi cấp độ và tạo ra một môi trường rất tốt cho một người vừa mới được thăng cấp như hắn. Không biết vì lý do gì, có lẽ là vì biết người nhà họ Triệu phần lớn đầu đến từ Thiên Tân, nên một câu kiểu Thiên Tần tự nhiên hiện lên trong đầu Dư Hạnh - hãy biết ơn gia đình mình.



Hắn cũng nhận thấy rằng trong khoảng thời gian này, Triệu Nhất Tửu đang lặng lẽ lắng nghe dưới ánh mắt quan sát của Triệu Mưu. Phải nói thêm rằng, Triệu Nhất Tửu có thể được coi là người xa lạ nhất với những tin tình báo này trong toàn bộ gia tộc. Những thành viên khác đầu biết một số tin tức, có người còn có luồng thông tin riêng của mình.



Chỉ có Triệu Nhất Tửu là không biết gì. Nếu như Triệu Mưu không thỉnh thoảng đến thành phố Di Kim thăm và cập nhật tình hình với hắn ta, có lẽ so với Dư Hạnh, hắn ta còn biết ít hơn nhiều.



Nghỉ ngơi thêm hai mươi phút, cuối cùng cũng đến lượt nhà họ Hứa lên sân khấu.



Ngoại trừ Hứa Tương Phùng và Hứa Linh Linh, lần này nhà họ Hứa kỳ thực còn có một thành viên nổi tiếng hơn, chính là Hứa Thụ.



Đãi ngộ của hắn ta ở Công hội Thâm Dạ chỉ kém so với hội trưởng và ba phó hội trưởng. Hắn ta thuộc tầng lớp ưu tú trong cấp bậc tinh anh, thường khó nắm bắt đến mức ngay cả những người trong gia đình hắn ta cũng hiếm khi nhìn thấy hắn ta.



Hứa Thụ có một đặc điểm dễ nhận biết, đó là thích đem chiếc mặt nạ nhân cách của mình ra ngoài đời thực và đeo nó bất cứ khi nào có thể. Hơn nữa, mặt nạ nhân cách của hắn ta rất kỳ lạ, nó không được nguyên vẹn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận