Trò Chơi Suy Diễn

Chương 203: Tôi đói nên không nhịn được...

Dư Hạnh theo sát phía sau, nhảy qua rồi vững vàng tiếp đất.



Sau đó, Yểm cố định sợi dây thừng ở phía đối diện, ném sang bên này để hai tên đàn ông phế vật yếu đuối còn lại cần thận cột dây rồi trèo qua. Bầu trời có vẻ trở nên âm u hơn, có điều các chuyên gia bảo rằng hôm nay ở đây sẽ không có mưa.



Bỏ lại rãnh núi đáng sợ phía sau, Dư Hạnh cảm thấy nhiệt độ bên đây rõ ràng thấp so với bên kia, không khí cũng ầm ướt và dính đặc hơn.



A Bạch xoa xoa quân: "Lạnh quá."



Quần của bọn họ bị ướt lại chưa hong khô, bây giờ bị gió lạnh thổi qua khiến cái lạnh ngấm vào tận xương.



Sau khi tất cả mọi người chỉnh đốn tại chỗ, thích ứng với nhiệt độ xong, họ đi đến chỗ thứ bị treo trong rừng cây với sự cảnh giác cao độ đối với cảnh vật chung quanh.



Càng đến gần, bóng dáng bị treo trên cây lại càng rõ ràng. Không phải cây nào cũng có treo đồ, chỉ có mấy cây lớn mọc lên với mật độ dày đặc là có treo... Xác người bọc trong vải rách màu trắng.



Những cái xác bị dầy thừng mảnh tròng vào cổ rồi treo lên, chúng được bọc bởi áo choàng trắng thật dài, đung đưa trên cây theo gió. Bàn chân trần trụi bị rạch thành những vết sâu hoắm, máu tươi từ mũi chân chảy xuống bụi cỏ phía dưới, thấm vào bùn đất.



Điều kỳ lạ hơn nữa là khuôn mặt của xác chết đầu hướng lên trên, điều này hoàn toàn trái ngược với tình huống treo cổ tự tử. Chúng dường như đang nhìn lên bầu trời, nhìn những đám mây đen dày đặc phía trên.



"Một, hai, ba... Chín." Dư Hạnh đi cuối cùng, đếm số lượng xác chết. Sau khi phát hiện có chín cái, hắn khẽ cười trong lòng một tiếng.



Có vẻ như hắn đã biết những thi thể này là ai.



Những người khác cũng biết điều đó, mặc dù chậm hơn hắn một lát.



Bởi vì, cho đến khi bọn họ cẩn thận tránh những vết máu trên mặt đất rồi đi đến dưới bóng cây, những khuôn mặt của mấy cái xác này mới đập vào mắt tất cả mọi người mà không sót lại chút gì. Phương Tiểu Ngư, A Bạch, Long Châu, Tống Tuyền và năm đội viên còn sống của tổ hai... Một người cũng không thiếu.



Xác chết của bọn họ mở to mắt, miệng há hốc như đang hướng lên trời kêu cứu.



Ngay lúc này, một đoạn ký ức không đầy đủ xeẹt qua trong đầu Dư Hạnh như một lưỡi dao sắc bén, cắt bay làn sương mù đang xoáy tròn. Trong trí nhớ của hắn, bọn họ vốn dĩ không phải mới lên đảo được hai ngày mà là đã ở trên đảo cả nửa tháng. Một ngày nọ, bọn họ cũng đi bộ tới đây. Đúng lúc trời bắt đầu đổ mưa, bọn họ liần ngấng đầu lên nhìn.



Sau đó —— Trên cây rủ xuống từng cọng dây thừng đã được buộc sẵn. Bọn họ như bị quỷ ám mà đi tới, chủ động thò cổ vào.



Sau đó, mỗi ngày, bọn họ đều sẽ quên ổi sự thật rằng thân xác của mình vẫn còn đang treo trên cây, linh hồn lang thang trên đảo, lặp lại từng bước đi của ngày hôm đó cho đến khi lại đứng dưới gốc cây, nhìn thấy thi thể mới có thể nhớ tới. Giống như Dư Hạnh đang nhớ tới bây giờ.



Những ký ức mạnh mẽ ùa về trong đầu. Hết thảy mọi chuyện giống như vừa mới xảy ra, chân thực vô cùng. Sau khi mọi người nhớ lại, những cái xác trên cây ngừng đung đưa. Bên cạnh chúng đột nhiên xuất hiện dây thòng lọng cùng số lượng rủ xuống thấp, chờ đợi những linh hồn lang thang làm việc mà chúng vẫn làm mỗi ngày —— Đưa đầu vào dây thòng lọng, làm vậy là có thể dừng vòng tuần hoàn ngày hôm nay. Lần mở mắt tiếp theo lại trở thành lính mới không biết gì hất lên đảo ngày hôm đó. Trong lúc hoảng hốt, không khí chung quanh dường nhữ đông cứng lại trong chốc lát, sau đó mới bình thường trở lại lần nữa.



Buồn cười đến cùng cực. Trong đầu hiện lên một đánh giá như vậy, Dư Hạnh lẫy lại tỉnh thần, im lặng ôm camera của mình, làm ra vẻ không thể tin được.



Không giống như bề ngoài, trong lòng hắn lại bắt đầu coi thường và châm biếm.



Cái thiết lập này bắt nạt NPC còn được chứ đối với suy diễn giả mà nói, đó không phải là âm mưu có lỗ hổng, mà là có một âm mưu đang phát triển trên lỗ hổng đó.



Không có lý do nào khác. Ngoài việc gài cho bọn họ một đoạn ký ức đủ để làm nhiễu loạn ký ức thật, cái ảo giác này quả thật là không thể nào qua loa hơn được nữa. Ít nhất cũng phải giải thích cái ấn tượng về Cuộc thi đấu của lính mới trong trí nhớ của bọn nữa chứ?



Ngay cả cái xác cũng để nguyên bộ dáng của NPC, đúng là cho rằng suy diễn giả là đồ kém thông minh mà. Nửa tháng đã đủ để bọn họ ra vào giải đấu tân binh ba lần luôn rồi.



Nhưng có điều, một là bọn họ có tư duy tương đối linh hoạt, hai là tận dụng được lượng thông tin của suy diễn giả. Nhưng NPC lại không giống vậy.



Thành viên của đội vũ trang lộ ra vẻ mờ mịt, bọn họ không quá buồn bã hay căm giận. Bởi trong ký ức của họ, mỗi ngày đều kết thúc như vậy, nó đã sớm trở thành thói quen.
Bạn cần đăng nhập để bình luận