Trò Chơi Suy Diễn

Chương 640: Mộng Yểm (8) - Linh ngọc (3)

“Nếu chính mình không làm được thì nhờ người khác hỗ trợ đi.” Màu máu trong mắt Dư Hạnh rút đi như thủy triều xuống, màu đen nghiền nát toàn bộ rồi chiếm lĩnh lại đồng tử: “Nhưng mà… Cô phải thành tâm mà cầu xin, chứ không phải đánh lén, đâu là đánh công khai.”



Bóng dáng màu đỏ giãy dụa, một làn sóng tập kích bằng tinh thần lực vọt về phía Dư Hạnh, hắn “Ây” một tiếng rồi thả sức mạnh tinh thần mà hắn vẫn luôn áp chế ra.



Khán giả của phòng phát sóng trực tiếp không nhìn thấy được, ở trong cơ thể dư Hạnh màu đen lan tràn, hơi thở khủng bố không thèm che giấu nữa, màu đỏ bắt đầu rùng mình, ngay sau đó nó giống như gặp phải kẻ vồ mồi mà điên cuồng chạy trốn.



Hắn từng sống như vật chứa chứa biết bao nhiêu quái vật trong người, cường độ tinh thần của hắn không thể nào yếu hơn lệ quỷ này, hơn nữa còn rất hung ác. Cho nên nếu không phải do hắn chủ động nhượng bộ mà với hồn thể suy yếu của nữ quỷ kia thì đến việc chen vào cơ thể của hắn cô ta cũng không làm được.



Nữ quỷ nói không ra tiếng, cảm giác suy yếu liên tục ập đến, cô ta thậm chí còn không thể duy trì được trạng thái bám vào Dư Hạnh, soạt một cái, màu đỏ chợt lóe lên, cô ta bị linh hồn đáng sợ của Dư Hạnh mạnh mẽ ép ra khỏi cơ thể hắn.



Nữ quỷ mặc một áo cưới màu đỏ, sắc mặt trở nên trong suốt hơn so với lúc thoát ra khỏi người giấy.



Cô ta lẳng lặng lơ lửng trên không trung, ánh mắt phức tạp nhìn người sống Dư Hạnh này, dưới trạng thái an tĩnh này cuối cùng khán giả cũng nhìn thấy được rõ ràng bộ dạng của cô ta.



Khuôn mặt cô ta tái nhợt, cặp mắt và đôi môi đều có màu đỏ thắm giống y hệt màu áo cưới, hai hàng huyết lệ chảy ra từ hốc mắt, mái tóc đen lộn xộn nhưng cũng rất quật cường, chỉ rơi xuống trán vài sợi tóc mai.



Quỷ Tân Nương, Lưu Tuyết.



Dư Hạnh từng gặp cô ta.



Trên màn hình.



Hắn tươi cười, dưới sắc mặt đột nhiên thay đổi của Quỷ Tân Nương, hắn cẩn thận cầm lấy khối ngọc kia qua lớp áo ngủ, Quỷ Tân Nương hé miệng, phát ra một âm tiết mơ hồ: "Lấy…”



"Muốn tôi lấy nó ra? Với cái thái độ ban nãy của cô sao?” Dư Hạnh liếm môi, hắn phát hiện dùng tay của nhân loại cầm lấy khối ngọc thì không cảm thấy bị thiêu đốt, có lẽ giả thiết được đặt ra ở đây là quỷ vật không thể đụng vào được khối ngọc này, chỉ con người mới có thể.



Hắn rất hứng thú mà lật miếng ngọc lại tùy ý đánh giá: "Nhưng mà xét phản ứng đầu tiên của cô là xin lỗi nên việc này có thể lương lượng được, như vậy đi, cô nói…”



“...”



Giọng nói của hắn đột nhiên ngừng lại, câu "Cô nói cho tôi biết vì sao cô muốn lấy khối ngọc này” cuối cùng cũng không nói ra khỏi miệng.



Bởi vì mặt trái của khối ngọc này thiếu mất hoa văn ở chính diện, ngoại trừ hoa văn ở vòng ngoài thì ở giữa khối ngọc chỉ có một chữ được điêu khắc rất thanh tú đẹp đẽ, khiến Dư Hạnh cảm thấy vô cùng bắt mắt.



Một chữ "Linh”.



Linh!?



Ý cười lười nhác treo trên khóe miệng Dư Hạnh còn chưa kịp thu hồi lại, hắn nhìn chằm chằm vào con chữ này một lúc lâu, hai mắt trống rỗng, khiến nữ quỷ ở bên cạnh hắn sốt ruột đến bay vòng vòng.



Chữ Linh này cũng không thường được khắc ở trên ngọc, nghĩa của nó là chỉ diễn viên hí kịch, còn có linh quan, linh luân cũng là chỉ nhạc quan.



Cách gọi đào kép cũng xuất phát từ nghĩa này.



Cho nên không thể nào là trùng hợp.



Quà tặng cho những khách mời đặc biệt… Nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng họ đâu.



Từ đây Dư Hạnh đã hoàn toàn xác định, cái gọi là khách mời đặc biệt chắc chắn là có quan hệ với Linh Nhân.



Sau khi hắn giết Hàn Tâm Di đối phương cũng định chờ chết nữa…



“Cầu xin cậu… Lấy…” Nữ quỷ đột nhiên dán sát vào mặt hắn, gió lạnh quất qua bên sườn mặt khiến cho hắn nhanh chóng hoàn hồn.



“A, xin lỗi…” Dư Hạnh giương mắt, sau đó hắn lui ra hai bước đủ để cách gương mặt quỷ khiến người ta gặp ác mộng kia ra, ý cười không đổi: “Xem ra hôm nay không thể làm gì khối ngọc này, tôi cần phải điều tra vài thứ mới có thể xác định được, cô rốt cuộc có đánh giá để tôi giúp đỡ không.”



Hắn làm lơ sắc mặt oán giận của nữ quỷ, động tác vô cùng tự nhiên nhét khối ngọc vào lại trong cổ áo Chu Tuyết, sau đó không quên cài chiếc cúc trên cùng lại.



Nữ quỷ gấp đến mức xoay vòng, nhưng Dư Hạnh đã quyết định mai sẽ đi đến nghĩa trang cùng với Triệu Nho Nho và Chu Tuyết để nhìn xem người bà tên Lương Nhị Ny kia đã, cho nên hiện tại hắn không thể động vào khối ngọc này, tránh cho kế hoạch bị ngâm nước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận