Trò Chơi Suy Diễn

Chương 260: Nếu tôi là DJ cậu có yêu tôi k...

Đương nhiên, Dư Hạnh sẽ không để chuyện này xảy ra. "Tiếp theo nói về bản thân quỷ vật, phần thưởng của quỷ áo trắng và bóng đen chính là điểm suy diễn, vậy nên nếu chúng ta muốn thắng thì nhất định phải giết bọn chúng.”



Ngón tay thon dài của Dư Hạnh nhặt chiếc áo do quỷ áo trắng để lại trên mặt đất lên, đánh giá một lượt.



"Nhưng với quỷ mặt buồn và lệ quỷ, hai loại này một yếu một mạnh, phần thưởng lại là minh tệ, có thể tưởng tượng được, thứ trong máy bán hàng tự động đó chắc chắn có sức hút rất lớn với suy diễn giả, có lẽ suy diễn đang cho chúng ta lựa chọn: lấy hay bỏ.”



Dư Hạnh nói đến đây, vỗ vỗ áo của mình: "Nói đi cũng phải nói lại... hình như cậu giết quỷ áo trắng rất dễ dàng. Nếu đối đầu với bóng đen, cần bao lâu để cậu giải quyết?"



Triệu Nhất Tửu cách mặt nạ nhìn hắn: “Hình như cậu không hề lo lắng tôi sẽ không giết được bóng đen.”



"Nhà họ Triệu tính toán chỉ li như vậy, lại còn dùng cách này để bồi dưỡng cậu, nói thẳng ra là họ nghĩ để cậu trở thành một sát thủ còn có ích hơn là để cậu trở thành một quân sư. Tôi đoán cơ thể cậu ít nhất cũng có một sự đặc biệt nào đó, hẳn là cũng không yếu phải không?”



Ở trước mặt thế hệ trẻ của gia tộc đặt lợi ích lên trên hết như Triệu Nhất Tửu nói nhữ vậy, Dư Hạnh không có một chút gánh nặng tâm lý nào, hắn tin rằng chính Triệu Nhất Tửu cũng biết điều này.



Nhà họ Triệu ngoại trừ Triệu Mưu- anh trai ruột của Triệu Nhất Tửu, có mấy ai dùng "tình thân" để đối xử với hắn ta, chứ không phải dùng "lợi ích" để đo lường hắn ta? Huống chỉ Triệu Mưu và Triệu Nhất Tửu chỉ thuộc dòng thứ, nếu không phải gần đây Triệu Mưu đột nhiên mạnh mẽ, có danh tiếng, có lẽ bọn họ vĩnh viễn sẽ không được gia tộc coi trọng.



Gia tộc lớn như nhà họ Triệu, nội tình bên trong vô cùng phức tạp, một lời khó nói hết. Đương nhiên Triệu Nhất Tửu hiểu rõ chuyện này, thật ra hắn ta rất cảm kích vì Dư Hạnh tin tưởng mình, thế là gật đầu: "Dưới tiền đề có thể giết, thực lực của bóng đen và thực lực của tôi tương đương nhau, tôi có thể thắng, chỉ là sẽ tốn chút thời gian." "Vậy thì không thành vấn đầ, lệ quỷ mới rắc rối." Dư Hạnh nhớ lại số lượng lệ quỷ mà hắn nhìn thấy. Phòng Bỉ Ngạn bên kia chỉ có một, phòng Vong Xuyên không có, vũ trường Hoàng Tuyền có quá nhiều người, gây cản trở tầm nhìn, số lượng tạm thời không rõ.



Đôi mắt sau mặt nạ của Triệu Nhất Tửu lộ ra sự nghi ngờ: "Chẳng lẽ cậu mặc áo đỏ mà không thể đối phó với chúng sao?”



"Cậu coi trọng tôi quá rồi đó anh Tửu." Dư Hạnh chậc chậc hai tiếng: "Nếu đối mặt với lệ quỷ mà tôi không bị nó ấn đầu xuống đánh thì tôi theo họ cậu."



Anh Tửu dùng sự im lặng bày tỏ sự không tin tưởng của mình.



Dư Hạnh thở dài: "Thật đó, tôi hứa, lần này tôi không lừa cậu."



"Nhưng áo cậu màu đỏ, hơn nữa là bị áp chế thành màu đỏ."



"Nếu tôi nói hệ thống phán đoán sai, cậu tin không?” Triệu Nhất Tửu không tin. Nhưng Dư Hạnh cũng không hoàn toàn khiêm tốn, hắn nghi ngờ năng lực mà hệ thống dùng để chuyển đổi cấp bậc quỷ vật là xét xem nếu một người một quỷ gặp nhau, ai sẽ sống sót.



Nếu hắn gặp lệ quỷ, khẳng định có thể sống sót, cho nên cấp bậc ngụy trang của hắn là lệ quỷ.



Vấn đề là, hắn có thể sống sót không phải bởi vì hiện tại hắn mạnh như thế nào, mà là vì căn bản hắn không chết được!



Nếu quay ngược về mấy chục năm trước, hắn có thể cứng đối cứng ngay cả khi quỷ Nhiếp Thanh đứng trước mặt, lại ngược về mấy chục năm, quỷ Nhiếp Thanh nhìn thấy hắn cũng phải đi đường vòng.



Nhưng hiện tại hắn đã yếu đến nỗi bản thân cũng không nhìn nổi.



Lệ quỷ không giết được hắn, hắn cũng không thể thuận lợi giết chết lệ quỷ, dù sao trong tay hắn ngay cả một vũ khí cũng không có.



Nghĩ đến đây, Dư Hạnh đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Đúng rồi, anh Tửu, cậu có thanh đao nào không?" "Không."



"Kiếm thì sao?"



"Không."



"Vậy dao găm?"



"Được rồi." Dư Hạnh tiếc nuối không hỏi nữa, trong suy diễn lần này, bọn họ không được mang đồ đạc vào, chỉ có thể mang theo tế phẩm trong người.



Nếu như Triệu Nhất Tửu có thể lấy ra thêm một vũ khí tế phẩm, Dư Hạnh cũng phải cảm thán một câu anh Triệu giàu có hào sảng.



"Dù sao lệ quỷ áo đỏ cũng rất khó đối phó, nếu thật sự gặp được thì còn phải xem người đến là ai, tám suy diễn giả chúng ta hợp sức muốn động đến lệ quỷ e rằng còn khó khăn, mà phần thưởng giết chất lệ quỷ lại là tiên âm phủ chứ không phải điểm suy diễn, lấy được số tiền tiền âm phủ lớn như vậy, tôi thực sự tò mò trong máy bán hàng tự động rốt cuộc có cái gì."



Triệu Nhất Tửu nói: "Vậy thì đi xem."



Máy bán hàng tự động ở góc vũ trường Hoàng Tuyền, trông không khác lắm so với máy bán hàng tự động bình thường, cao khoảng hai mét, lắp kính thủy tỉnh đen, tối tăm mờ mịt, khiến người ta không nhìn thấy thứ bên trong.
Bạn cần đăng nhập để bình luận